Tác giả: Diệp Phi Dạ

Chương 6: Sau Tường Ngăn Có Nam Thần (6)

TrướcTiếp
“Tự nhiên đờ ra làm gì?” Cố Dư Sinh bỗng nhiên bóp mạnh lòng bàn tay của Tần Chỉ Ái, khiến cô hoàn hồn, theo bản năng quay đầu nhìn Cố Dư Sinh, lúc này người kia đã thay đổi, lạnh lẽo trên mặt lúc này trở nên ôn hòa, ánh mắt căm ghét cũng không còn, thay vào đó là ánh mắt lãnh đạm, hắn lại tiếp tục nói, âm thanh nghe thật êm tai: “Thấy ông còn không mau chào?”

Nghe được chữ “ông”, Tần Chỉ Ái liền hiểu.

Sở dĩ Cố Dư Sinh giống như hai người khác nhau, là bởi vì hắn đang diễn trò.

Lúc hắn dắt tay cô với vẻ mặt đầy căm ghét, đó mới đúng là hắn, mà lúc này hắn chỉ là đang giả vờ trước mặt ông.

Mà cô lại vì hắn tỏ vẻ thân thiết mà thẫn thờ, thất thần, luống cuống...

Tần Chỉ Ái thầm tự cười chính bản thân mình, hướng về phía Cố lão gia nặn ra một nụ cười, ngoan ngoãn: “Chào ông.”

Từ lúc hai người bước vào, Cố lão gia đều quan sát rất kỹ, nhìn thấy hai người thân mật như vậy, không có một kẽ hở, ông rất vui, vừa bảo hai người ngồi xuống, vừa nói má Trương pha trà.

.......

Cố Dư Sinh cùng Tần Chỉ Ái ngồi không bao lâu, má Trương đã nói cơm tối chuẩn bị xong rồi.

Ăn cơm tối xong, hai người ngồi trò chuyện với Cố lại gia một chút rồi mới quay về nhà.

Xe vừa chạy khỏi cửa nhà cũ của Cố gia, sắc mặt ôn hòa của Cố Dư Sinh một giây trước liền biến thành lạnh lùng, những lạnh lùng bị hắn che giấu lúc ở nhà cũ của Cố gia giờ phút này đều tỏa ra.

Mặt hắn đanh lại, hùng hổ khởi động xe, lúc sắp đến hẻm nhỏ thì đạp mạnh phanh, tiếng lốp xe ma sát với mặt đường chói tai, Cố Dư Sinh không nhìn Tần Chỉ Ái một lần nào, lại phất phất tay.

Hắn làm một loạt những hành động quá nhanh, khiến cô nhìn không hiểu kịp, không phản ứng lại với ý hất tay của hắn, mở đôi mắt đen kịt tỏ vẻ khó hiểu nhìn hắn.

”Gì chứ? Cô nên biết, trước mặt ông, tôi chỉ giả vờ cho ông xem, chẳng lẽ cô thật sự tin tôi sẽ lái xe đưa cô về nhà sao?”

Lúc nói những lời này, giọng của Cố Dư Sinh đầy mỉa mai trào phúng.

Tần Chỉ Ái lúc này mới hiểu rõ, tay hắn làm động tác như vậy, chính là muốn đuổi cô xuống xe...

Tần Chỉ Ái còn đang suy nghĩ, Cố Dư Sinh lại tiếp tục lên tiếng, âm thanh vừa ngoan độc lại vừa bén nhọn: “Nói cho cô biết, đừng có nằm mơ! Nhà này cô đã từng ở, đừng nói là tôi đưa cô về, chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy chán ghét rồi!”

Chán ghét... Là chỗ cô ở qua thì chán ghét sao?

Lông mi Tần Chỉ Ái run rẩy, tay nắm chặt lấy túi mà mình mang theo.

Cô không dám lộn xộn, chỉ sợ động một chút, nước mắt sẽ rơi xuống, chỉ có thể duỗi tay tìm cần gạt mở cửa xe, nhưng sờ soạng lung tung mãi cũng không thấy, Cố Dư Sinh nhìn như vậy liền nghĩ cô chần chừ không chịu xuống xe, nhất thời không nhẫn nại, càng không muốn cùng cô nói chuyện, liền xuống xe đi vòng về phía ghế phụ lái, mở cửa xe, kéo Tần Chỉ Ái ra ngoài, vung mạnh một cái, lại mạnh mẽ đóng cửa xe lại, lại quay về ghế lái, không chút do dự nghênh ngang lái xe đi.