Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Chương 20

TrướcTiếp
Kể từ sau hôm tôi nhìn chiếc máy bay chở Ngô Vũ Phi cất cánh rồi biến mất trong bầu trời đêm bao la, dường như cô ấy đã mang theo xúc cảm mãnh liệt nhất trong đời tôi, cuộc sống của tôi dần quay trở lại quỹ đạo cũ.

Tháng này ông Ngưu trừ bớt 1200 tệ tiền lương của tôi, rồi tôi phá hỏng máy tính của ông ấy 3 lần, đương nhiên ông ấy cũng gần làm hỏng nó 3 lần rồi, ngoài ra, tôi đã đi xem 18 bộ phim tình cảm với Lý Lê, cãi nhau 2 lần; uống cà phê 3 lần ở Starbuck, đi Pizzahut ăn pizza 2 lần; 15 lần nghe bài diễn văn của bố về chủ đề “thanh niên nên yêu thế nào”, nghe hết chuyện tào lao dài đến hơn 200 ngàn từ của mẹ trong đó tôi thống kê câu “bảo cô bạn Ngô Vũ Phi đó hôm nào lại đến nhà mình chơi” đươhc nhắc lại đến hơn trăm lần, tất nhiên chỉ là lén nói với tôi thôi.

Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách nhàm chán, tôi không thấy có động lực gì đáng để phấn đấu cả. Cuộc sống của tôi giống như trận bóng đã biết trước kết quả hay một kịch bản đã viết xong kết cục, như sản phẩm sản xuất hàng loạt. Trong thế giới của tôi, mọi thứ như đã được định sẵn. Một vài người chắc chắn sẽ thắng, vài người khác nhất định sẽ thua, một vài người xác định sẽ bay đi, bởi trên mối chiếc lông vũ của họ đều lấp lánh ánh tự do, có vài người chắc chắn cả đời vẫn chỉ quanh quẩn một vòng quay lặp lại bởi họ đến lông vũ cũng không có, tôi chính là mọt trong những vòng quay đó. Trong con mắt của Thượng đế, cả Thượng Hải là một cỗ máy tinh xảo, vô số linh kiện đang duy trì hoạt động của nó.

Đương nhiên, máy tính của ông Ngưu cũng là thứ rất thú vị, nếu so sánh khập khiễng một chút thì giống như câu nói trong “Forrest Gump”: “Cuộc sống như một hộp sôcôla, bạn không biết trong đó” là gì. Cái máy tính của giám đốc Ngưu chính là thứ sôcôla đó, lúc nào cũng có thứ hay ho, ví dụ nhưu bản lưu cuộc nói chuyện giữa ông ta và cô bồ nhí, mặc dù hơi ghê nhưng thực sự rất buồn cười. Thật không thể tưởng tượng được một người bình thường luôn nghiêm nghị ra vẻ tận tâm tận lực với nhân dân lại có thể nói ra những câu không đúng đắn đến vậy.

Tôi còn phát hiện ra ông ta rất thích vào những trang web đen, thế nên máy tính mới nhiễm nhiều virus thế. Lần đầu tiên xâm nhập vào máy ông ấy, tôi đang loay hoay xem thế nào để tung mấy spyware vào máy, nhưng vừa quét máy, vài spyware đã nhảy ra mà chẳng mất công cài đặt. May mà các điều cơ mật của công ty không nằm trong máy ông ta, nếu không cái công ty này có lẽ đã bị ông ấy chứ vì đã giúp ông ấy format ổ cứng diệt hết mấy spyware đó, chỉ giữ lại spyware của tôi.

Thực ra nói đến việc phá máy tính của người khác thì phải nhắc đến hồi còn học đại học, đều là học từ Quý Ngân Xuyên mà ra cả. Hồi năm thứ ba bắt đầu có môn “An toàn thông tin mạng”, Quý Ngân Xuyên không có hứng thú gì với các môn khác, nhưng lại thích môn học này. Nội dung chính của môn là dạy ọi người cách phòng ngừa hacker tấn công, nhưng Quý Ngân Xuyên lại làm ngược lại, cậu ta chăm học như thế là vì muốn tấn công máy tính của người khác.

Tôi đặc biệt thích một nét tính cách của Quý Ngân Xuyên, đó là bình thường cậu ta có thể không thèm để ý tới thứ mình không thích, từng lập kỷ lục 30 ngày liên tiếp không đi học, nhưng một khi đã gặp được thứ mình thích, cậu ta lại chuyên tâm như một tín đồ.

Ngân Xuyên vất vả mấy tháng học lập trình, đều là những thứ như chữ giáp cốt. Đối tượng đầu tiên được Ngân Xuyên đưa ra thực hành là ông thầy trợ giảng bởi cậu ấy không ưa ông thầy chuyên nịnh trên nạt dưới này. Thực ra cậu ta cũng không làm gì, khỉ là giúp ông ấy format lại máy, nghe nói ông thầy ngay lúc đó đã ngất xỉu.

Về sau tôi nhận thấy vi tính rất thú vị nên cùng cậu ta say mê khám phá. Đó là môn chúng tôi học chuyên tâm nhất. Chúng tôi còn đi sâu vào basic, học ngôn ngữ máy tính bởi Ngân Xuyên nói bậc cao thủ đều phải chuyên về basic. Hồi đó cứ mở miệng là dùng mã số, chốc chốc lại “001001”, khiến Ngô Vũ Phi đau hết cả đầu.

Ngoài việc khám phá máy tính của máy tính của giám đốc Ngưu, lúc rảnh rỗi tôi cũng thích vào mạng. Sau đó thì tôi mê các forum, tôi cảm thấy các diễn đàn trên mạng giống như những khu rừng rậm trải dài hay từng mê cung trong các câu chuyện thuở nhỏ, ở đó tối tăm, tha hồ phát triển mọi loại tư tưởng. Tôi thường thích lặng lẽ đăng nhập vào các forum xem các tư tưởng lặng lẽ trưởng thành trong bóng tối.

Về sau, tôi lại thích dùng con chữ để tìm ình tuổi xuân thứ hai, giống như hồi nhỏ sau khi đọc sách nhiều rồi thì bắt đầu muốn viết về bản thân.

Tác phẩm đầu tiên của tôi liên quan đến thời đại học. Để viết cho hay, những ngày đó, tôi ngồi ôn lại một lượt quãng thời gian đại học, lần này tôi nhìn lại sự việc trên góc độ lý tính. Tôi phân thời gian đại học làm 3 giai đoạn: thời kỳ Hàn Huyền, thời kỳ cô độc và thời kỳ “Trương Vô Kỵ”.

Trước khi đi thi, đại học là niềm mơ ước lớn lao của tôi, nhưng khi tôi đạt được đến bến bờ từng được tôi coi là thiên đường đó thì lại phát hiện Thượng đế đã mất tích rồi, bỏ lại đó một đám trẻ lạc đường.

Hơn nữa tôi buồn vì thiên đường sao lại có thể như thế này: các thầy cô thì chỉ muốn kiếm tiền, mỗi lần giảng xong bài thầy cô lại vội vã bỏ đi, mấy lời giảng đó chẳng bằng lời tào lao của mẹ tôi, họ vốn không định dạy chúng tôi điều gì, trong đầu họ chỉ có mấy công thức: “dạy lớp cử nhân thì 4000 tệ tiền lương tháng”, “dạy lớp cao học thì 6000 tệ một tháng”; sinh viên thì thảo luận chuyên ngành nào hot, ra trường làm việc gì kiếm nhiều tiền; cái gì đang thịnh thì họ như đám ong vò vẽ bu kín. Họ cũng chẳng đường hoàng gì, tập quân sự bị chỉnh đốn đến mức “chết đi sống lại” nhưng mặt vẫn ra vẻ nghiêm trọng: “Việc tập quân sự đã tôi luyện chí khí cho tôi”.

Tôi rất thất vọng về đại học. Hàn Huyền là người bạn thân duy nhất của tôi, cậu ta khác với mọi người, không giống những kẻ đáng ghét vừa gặp đã mở miệng thảo luận “Bây giờ trên thị trường kinh doanh là có lãi nhất”…Xét về mặt nào đó, cậu ta hơi giống Quý Ngân Xuyên. Chơi với cậu ấy, tôi thường liên tưởng đến bầu trời đêm mù mịt vẫn còn le lói một ngôi sao, nhưng xem ra ánh sáng của nó rất yếu ớt.

Đến giai đoạn 2 sau khi Hàn Huyền bị đuổi học, tôi cũng từng có một thời gian rất dài rơi vào tình trạng buồn bã, trầm cảm, thậm chí tuyệt vọng. Lúc đó mỗi ngày của tôi đều giống hôm nay, ngồi tính toán mỗi tháng tiêu 500 tệ, cuối tuần một mình đi xem phim, trốn trong bóng đêm thưởng thức câu chuyện của người khác, xem phim võ thuật, mơ mộng một ngày nào đó mình có thể trở thành hiệp khách, làm những việc mình muốn làm. Tôi thất vọng về cuộc sống, thậm chí từng nghĩ đến việc tự sát, bởi tôi không nhìn thấy ý nghĩa sự tồn tại của mình. Tôi biết vài năm nữa, tôi sẽ già đi, tuổi xuân ngắn ngủi như vậy thôi, tốt nghiệp rồi chúng tôi cần phải kiếm việc làm, sau đó yêu rồi kết hôn và sinh con đẻ cái.Chúng ta vô hình chúng sẽ già đi, chỉ có thể ngồi trong bóng đêm lén nhìn lũ trẻ vụt qua tuổi xuân rồi già nua. Đời người cũng chỉ như thứ tài khoản vãng lai vậy thôi.

Nhưng sự thay đổi của Ngô Vũ Phi và Quý Ngân Xuyên đã làm thay đổi tất cả.

Họ giúp tôi biết trên thế giới này ngoài con người, còn có một chủng tộc gọi là tâm linh, họ chính là tâm linh của chủng tộc đó, dù bề ngoài họ giống như một người phàm, nhưng tấm lòng thì khác. Tôi thật may mắn đã phát hiện ra họ trong biển người mênh mông này, hoặc là chính họ đã phát hiện ra tôi…

Khi viết về thời kỳ Trương Vô Kỵ, tôi rất chuyên tâm, thậm chí còn nhập tâm hơn cả khi mẹ tôi xem ti vi hay Ngô Vũ Phi xem phim kinh dị. Tôi thoát khỏi phần xác, đứng trên phần mây cao thật cao, đứng dưới góc nhìn của ngời thứ tư để viết về Trương Văn Lễ, Quý Ngân Xuyên và cả Ngô Vũ Phi nữa. Viết được một thời gian, tôi không còn phân biệt rõ thực và hư nữa. Những câu chuyện được viết rất hấp dẫn, đến nỗi rất nhiều người đã gửi phản hồi cho tôi, giúp tôi làm quen với rất nhiều bạn, những con chim di cư ở khắp bốn phương tám hướng. Tôi biết họ cũng như tôi thầm mong được giống con chim tự do sải cánh. Tôi thường cổ vũ, nói với họ rằng hy vọng đang ở phía trươc, nhưng họ lại không biết chính người cổ vũ họ lại là một tên tuyệt vọng đến vậy.

Không lâu sau, có một nickname “Hãy cùng tôi đến chốn thần tiên” thực sự đã thu hút sự chú ý của tôi. Cách nói của người này rất đặc biệt, đầy bí ẩn, lần nào cũng vậy, nói xong rồi đi, rất giống phong cách của hiệp sỹ, dường như người đó được các vị thần phái đến để truyền thánh lệnh cho tôi.

Người đó nói với tôi Trương Văn Lễ vốn là cậu bé tự ti, cậu ta thường coi mình là con mọt sách, cho rằng các cô gái nhất định chỉ thích các anh chàng vừa đẹp trai vừa sành điệu như Quý Ngân Xuyên. Nhưng thực ra thì không phải, kỳ thực có nhiều cô gái thông minh không chú trọng vào vẻ bề ngoài, bởi vậy có lẽ Trương Văn Lễ mới là vết thương thực sự trong lòng Ngô Vũ Phi.

Tôi cảm thấy đó chắc chắn là người quen biết tôi. Ngày mồng 6 tháng 9 hôm đó, tôi quyết định đi gặp người này. Mặc dù tôi không biết bay, nhưng vẫn hy vọng gặp được lũ chin di cư, nghe chúng kể chuyện về bầu trời.

Lại vào một chiều hè rực nắng, tôi gọi điện hủy cuộc hẹn với Lý Lê và đến một tiệm cà phê, gọi một tách vừa uống vừa đợi người bí ẩn “hãy cùng tôi đến chốn thần tiên”, trong lòng tôi có sự hồi hộp và lo lắng mơ hồ, có lẽ tôi đang hy vọng một cuộc hội ngộ.