Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Chương 24

TrướcTiếp
Mấy tuần nay tôi đã bắt đầu hiểu được sở thích hoạt động đêm của Quý Ngân Xuyên hồi đó. Tối nào tôi cũng ngồi lì trước máy vi tính để xem cúp bóng đá châu u, tôi đã hiểu ra bóng đá có sức hút toàn thế giới như vậy cũng có nguyên do của nó. Khi con người đã qua cái tuổi sôi nổi nhiệt huyết, chỉ có những trận bóng đá mới có thể mang tới cảm giác vui sướng đến ngộp thở, chỉ những trận cầu nảy lửa mới đủ sức gợi cho người ta nhớ về cái thời thức trắng nhiều đêm ra sức cổ vũ, reo hò

Mới có hai mươi tư tuổi nhưng tôi có cảm giác như mình cứ nhờ nhờ như một ông trung niên bốn mươi hai tuổi, sống một cuộc sống đều đều, hết sức tĩnh lặng. Trong công ty, mọi người cứ cãi vã như chó với mèo, mà quả thực, còn hơn thế, dường như mọi người đều biến thành “chó cắn ma” cả! Tổng giám đốc Ngưu đang trêu ghẹo một nữ đồng nghiệp mới đến, xem cái cách mà họ tình tự với nhau có thể thấy chẳng lâu sau nữa, trên máy tính của tổng giám đốc Ngưu sẽ xuất hiện đầy những hình ảnh nude thôi

Tôi cũng đã bình tĩnh trở lại, xem xét lại hành vi của mình đối với Lý Lê hôm đó. Tôi cũng cảm thấy mình hơi quá đáng. Mặc dù Lý Lê là người khó chịu, rất vô vị và chẳng giống người có học thức cao chút nào cả, nhưng dù sao cô ấy cũng là người mà bố chọn để làm bạn gái của tôi. Thế nên tôi quyết định làm lành với cô ấy. Đầu tiên tôi nhắn cho cô ấy một cái tên hài hước nhưng cô ấy đã không đáp lại

Tôi tiếp tục nhắn và cô ấy vẫn không đáp lại

Cứ thế sau khi nhắn đến 3 ngày thì cô ấy cũng trả lời: “Làm gì là quyền của anh, nhưng này Trương Văn Lễ, tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn tiếp tục quấy nhiễu tôi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”

Tôi thấy cô ấy bắt đầu nhiếc móc thì không có chuyện gì nữa rồi

Nhưng để thực sự làm lành được với cô ấy thì vô cùng gian khó, cứ lòng vòng như thể Nato kí hiệp định hòa bình với USSR vậy. Lý Lê cũng như tôi, là con một trong gia đình nên từ nhỏ đã là trung tâm của vũ trụ, tha hồ làm vương làm tướng, mà bố cô ấy còn không nghiêm khắc như bố tôi. Thế nên nếu tôi có một bà mẹ nuông chiều thì cô ấy có tới hai bà mẹ như vậy! Bởi vậy tính khí cô ấy quả là ghê gớm, cô ấy mà bốc hỏa thì có thể nướng cả một con heo sữa chứ chả chơi. Thế là tôi lại phải nghĩ ra đủ thứ trò, tốn không biết bao nhiêu hoa và tiền bạn, mãi mới xoa dịu được cô ấy. Có lần bỗng dưng cô ấy muốn tôi hát cho cô ấy nghe, tôi nghĩ nát óc mà khôngnhớ nổi một câu nào, bực mình sao chẳng có được một chút xíu phong độ của Quý Ngân Xuyên

4

Ngô Vũ Phi có lẽ đang rất bận, vì chẳng thấy cô ấy thư từ qua lại nữa. Cuối tuần nào tôi cũng cùng mẹ xem tiết mục của cô ấy trên ti vi. Chỉ tiếc ti vi có một chiều nên cô ấy chẳng thể nào thấy tôi được. Vũ Phi cũng không biết người bạn tốt nhất của cô ấy đứng trước mặt để cổ vũ ình

Tình hình phía Tiểu Tuyết cũng không có tiến triển gì thêm, cô ấy cũng nói dạo này Ngô Vũ Phi rất bận nên họ thỉnh thoảng mới liên lạc với nhau. Ngô Vũ Phi thì thà chết vẫn không công nhận sự tồn tại cảu Quý Ngân Xuyên. Thế nên Tiểu Tuyết quay ra nghi ngờ ký ức của tôi. Cô ấy hỏi tôi những dòng tôi viết trên mạng có phải do tôi bịa ra không. Tôi khẳng định rằng, không, đó là những điều thực tế đã xảy ra. TIểu Tuyết không tin, cô ấy nói cần phải nhìn thấy quyển tài liệu gốc đầu tiên. Tôi hỏi: “Tài liệu gốc”là cái gì. Cô ấy nói là nhật kí. Kí ức có thể lừa mình, nhưng nhật kí thì không

Tôi sống chết không chịu đồng ý. Đó là bảo tàng kí ức của tôi. Tôi cảm thấy những bác sĩ tâm lí nhất định rất hiếu kì. Họ khao khát nhìn thấu tận sâu thẳm tâm gan người ta, xem ra muốn coi mình là thựơng đế

Ngày mồng 1 tháng 7 là ngày thành lậo Đảng là bố tôi là đảng viên. Thế nên tôi cũng phải về nhà để chúc mừng bố. Đương nhiên Lý Lê cũng phải tới, cùng tôi tay nắm tay nhau về, hết sức thân mật, hoàn toàn không còn sự hống hách của hai đứa con một khi bên nhau lúc bình thường nữa. Về đến nhà, chúng tôi gặp mẹ ở dưới tầng trệt, trông đúng dáng một quí bà. Bây giờ thì bà con lối xóm ai cũng biết nhà tôi có một cô con dâu tương lai vừa ngoan hiền, vừa thông minh

Lúc ăn cơm, không khí rất thân mật, cô ấy cứ một điều bố, hai điều mẹ vô cùng thân thiết, còn thân hơn cả tôi ấy chứ! Thế nhưng ăn cơm xong, cô ấy trở về đúng thân phận người khách, rồi cùng ba mẹ tôi đi xem ti vi, để lại mình tôi dọn dẹp. Tôi vừa rửa bát vừa lo lắng cho tương lai của mình

Vậy mà Lý Lê cứ ngồi nói mãi chẳng thấy đau lưng, cô ấy vừa xem ti vi vừa luôn miệng giục tôi nhanh nhanh lên vì có mọt tin vui muốn tuyên bố. Hôm nay lúc vừa gặp nhau cô ấy đã nói có tin rất hay rồi lại cố ý để tôi háo hứuc, bảo phải dợi gặp bố mẹ tôi rồi mới nói. Nhưng cô ấy nhầm to rồi, muốn tôi háo hức á? Hãy học mẹ tôi đây này, hơn hai chục năm nay, mẹ tôi đã cố ý gây háo hức cho tôi không biết bao nhiêu lần, tôi đều chẳng mặn mà gì. Có lần hồi tôi bảy tuổi, mẹ có tin vui thú vị, rồi cứ một mực bảo “Mai sẽ nói cho con, mai sẽ nói cho con” rồi đến tận bây giờ cũng chưa nói, tôi cũng chẳng vội nghe

Làm xong mọi thứ, tôi ngồi xuống cùng mọi người xem chương trình dạ hội “Tưng bừng đất nước” trên truyền hình, nói chuyện một lúc Lý Lê bắt đầu tuyên bố csi tin tốt lành của cô ấy. Chả là công ty của bố cô ấy đang muốn tuyển một người, cô ấy bảo tôi bỏ việc rồi đến chỗ bố cô ấy mà làm, sáu tháng cuối năm người ta sẽ cử đi đào tạo nâng cao ở cái trường đại học gì gì đó bên Mỹ, khi trở về thì tiền đồ sẽ rộng mở

Tôi thầm nghĩ, còn tiền đồ rộng mở cái gì nữa chứ?Có mà tiền đồ tăm tối thì có. Cái trường đại học gì gì đó chính là trường Lý Lê theo học thạc sĩ, chẳng gì cũng biết là dùng tiền mua được, nghe cái tên cũng bíêt là cái trường chẳng tốt đẹp gì. Tôi biết những trường có cái tên dài thường là không tốt. Cứ xem những cái tên như Havard, Yale, Thanh Hoa, Bắc Đại (Đại học Bắc Kinh) và cả Vũ Đại (Đại Học Vũ Hán) của tôi nữa, cái nào chẳng là tên rút gọn! Cứ mỗi lần hai đứa cãi nhau là cô ấy lại lôi nó ra dọa tôi, cái tên dài dằng dặc, nhưng chỉ loáng một cái cô ấy đã nói xong cái tên đó như Châu Kiệt Luân hát rap vậy. Vì thế mà sau bao nhiêu lần cãi vã, tôi vẫn không nghe nổi cô ta nói ra đó là cái trường gì

Thế nhưng bố mẹ tôi nhất loạt tán thành việc tôi đến cái trường gì gì đó để học. Buổi tối trước lúc đi ngủ, tôi lại xem tiết mục của Ngô Vũ Phi, sau đó gọi điện cho Tiểu Tuyết, nói với cô ấy rằng ngày mai tôi sẽ đưa nhật kí cho cô ấy. Có điều cô ấy phải nhanh chóng giúp tôi tìm được Quý Ngân Xuyên, nếu không sẽ không bao giờ còn thêm cơ hội nào nữa

Tiểu Tuyết cầm quyển nhật ký của tôi hai ngày rồi gọi điện báo với tôi rằng có một phát hiện quan trọng nhất định phải gặp mặt nói chuyện.

Lần này không gặp nhau ở quán café nữa mà chúng tôi hẹn gặp ở nhà Tiểu Tuyết. Khi đến tòa nhà cô ấy, tôi cẩn thận nhìn trước ngó sau, canh chừng bị Lý Lê theo dõi. Nói thật, yêu đương một cô trí thức cao như Lý Lê thật là khổ sở, điện thoại cũng kiểm tra, QQ cũng kiểm tra, hòm thư cũng kiểm tra, lại còn bị theo dõi, chẳng khác gì yêu một đặc vụ.

Bây giờ tôi có cái bản lĩnh chống lại sự kiểm soát cũng là nhờ sự luyện tập với cô ấy mà có.

Vừa vào đến cửa, Tiểu Tuyết đã phấn khích kêu tôi ngồi,, trông cô ấy như vừa phát hiện ra một đại lục mới, rồi Tuyết lấy từ tủ lạnh ra đưa tôi một lon coca. Tôi bảo uống café thì cô ấy nói, thôi được rồi, không có café, vào việc luôn đi thôi.

Tiểu Tuyết ngồi treên ghế sofa, lật giở quyển sổ rồii nói:”Tớ hỏi cậu mấy câu nhé”.

“Được thôi”.

“Từ nhỏ cậu đã ở nhà một mình rồi à?”

“Ừ”

“ Cậu chơi cờ một mình với chính mình sao?”

“Ừ”

“Cậu thích đọc sách, rồi tưởng tượng rằng mình là nhân vật chính trong truyện ư?”

“Ừ”

“Có những lúc cậu thấy không hài lòng với những tình tiết trong sách nên sau đó, khi viết nhật ký đã tưởng tượng ra một câu truyện hấp dẫn hơn cả tiều thuyết đúng không?”

“Ừ”

“Cậu thích xem phim, còn thích bịa chuyện và viết tiểu thuyết nữa sao?”

“Ừ”.

Cô ấy uống một ngụm coca rồi nói tiếp:”Được rồi. Thế tại sao tớ xem nhật ký của cậu, trong đó ghi lại việc của mỗi ngày từ tiểu học cho đến cuối năm đại học mà riêng có buổi tối cuối cùng thời đại học lại chẳng thấy ghi chép gì cả?”.

Buổi tối cuối cùng, tôi nghĩ một lát rồi nói:”Ồ, buổi tiệc đó quá ấn tượng, tôi nhắm mắt lại là có thể hình dung được từng chi tiết nhỏ, như một bộ phim lưu gọn trong đầu mình rồi, còn cần phí giất mực làm gì nữa”.

‘Vậy được. Bây giờ cái tớ đang thiếu chính là đoạn này. Cậu có thể bổ sung cho tớ được không?”.

“ Lại còn muốn tớ kể cho cậu nữa à?”.

“Đúng vậy, có thể bắt đầu được chưa?”.

Tôi uống một ngụm lớn coca, từ từ nhớ lại dáng vẻ của cô gái thích uống coca ất, rồi bắt đầu nhớ đến cái bữa tối mà mình đã khắc cốt ghi tâm.

lại r�� hБ`�:p>

 

“Quý Ngân Xuyên?...”

Xem ra trên đời cũng khá nhiều người hay quên nhưng Quý Ngân Xuyên đúng thuộc loại người lập dị, hiếm khi nói chuyện với mọi người, bình thường vẫn hay ngủ, trốn học,buổi tối mới dậy hoạt động. Tôi và Ngô Vũ Phi thường nói cậu ta là một bóng ma. Bạn học không nhớ cậu ta cũng có nguyên do cả. Còn nhớ có một hôm đi thi, cậu ta từ ngoài đường chạy vào phòng thi, thầy giáp liền goi lại: “Ấy này, em kia, em vào nhầm lớp rồi, ở đây đang thi”

Cúp máy tôi thở dài, nhưng không thể nào yên tâm được, để xác nhận tôi lại gọi điện như thế dò hỏi mấy bạn khác, nhưng đều không có đáp án, nhưng lòng tôi như có đá đè nặng

Cuộc điện thoại cuối cùng tôi gọi cho Tiểu Tuýêt. Vừa thấy tôi gọi cô ấy vui như trúng số độc đắc rồi hỏi: “Cậu vẫn còn sống đấy à?”

“Không sao, không sao. Nhưng mà cô bác sĩ đáng kính này, lần sau trước khi phán đóan điều gì, cậu phải nghiên cứu kĩ lưỡng vào, được không?”

Có lẽ Tiểu Tuyết đã đỏ mặt, nhưng vẫn không phục, “Thế nhưng cậu cũng không nên phủ nhận gợi ý của tớ cũng có lý”

“Đúng, rất có lý, nhưng cậu phải giúp tớ tìm lại Quý Ngân Xuyên. Bây giờ các bạn cùng lớp đều không nhớ nổi cậu ta rồi, người biết Quý Ngân Xuyên xem ra chỉ còn Ngô Vũ Phi, cậu phải tiếp tục tìm cách bắt cô ấy khai ra

“Ừ, sau này có thông tin gì mới tớ sẽ cập nhật ngay cho cậu”

Tôi gác máy, trong lòng thầm trách cô bạn Dương Tiểu Tuyết, hi vọng lần sau cô ấy không dựng lên chuyện gì khiến người ta phải nghe ngóng hồi hộp nữa. Sau khi làm rõ mọi việc tôi cũng thấy vui hơn nhiều, mặc dù đi làm trễ lại bị giám đốc Ngưu giáo huấn một hồi, còn bị cảnh cáo nhưng tôi vẫn thấy vui, bởi vì hôm qua vừa nghĩ Ngân Xuyên đã chết, hôm nay lại thấy cậu ấy vẫn còn sống, tôi cảm thấy cậu ta như được cải tử hoàn sinh vậy

Tôi còn nhớ có một nhà văn nào đã viết: “Con người, thường khi mất đi thứ gì đó mới nhận ra nó quý giá thế nào”. Câu nói này quả là sâu sắc

�ng �itБ`�là thật, đó thực sự là khuôn mặt đẹp nhất thế gian này. Nếu như tôi có nói điêu, xin ông trời cứ cho thiên lôi xuống đánh chết tôi

 

Cậu ấy dường như nhớ ra điều gì, chăm chăm muốn ngồi dậy

“Tìm điện thoại hả” – Tôi hỏi

“Ừ”

“Để làm gì, gọi về nhà à?”

“Không, cậu gọi điện ngay cho chủ nhiệm khoa, nói với ông ấy đã xảy ra vụ đánh người…nhớ nhé.. là đánh người, tớ không hề đánh lại chúng cú nào.., còn nữa, phải liên hệ với bố mẹ tớ, tớ sợ họ lo lắng, đây chỉ là vết thương nhỏ thôi mà..”

Tôi đã hiểu ra, rồi đột nhiên nước mắt tuôn rơi, như súng AK vừa được lên đạn

Ngày hôm sau, Ngô Vũ Phi đã đến, phản ứng đầu tiên của cô ấy cũng giống tôi, đều không dám tin vào mắt mình, nhìn một hồi, cô ấy khóc òa lên, nhưng phản ứng sau đó thì khá cách tân, cô ấy khóc một hồi rồi bổng nhiên cười ngặt nghẽo rồi nói một câu làm tôi và Quý Ngân Xuyên suýt tắt thở: “Nhóc con, sao cậu trông giống xác ướp Ai Cập thế”

Tôi đưa mắt lườm Vũ Phi, cô ta lè lưỡi đáp lại

Tôi đưa mắt nhìn vết thương trên cánh tay Ngân Xuyên rồi hỏi: “Có đau không?Nếu đau thì đừng nói chuyện nữ…”

“Không đau, chẳng đau chút nào cả”

Ngô Vũ Phi thấy Ngân Xuyên vẫn không nhận mình đau liền nói: “Đừng có tin cậu ta, Quý Ngân Xuyên từ thời học mẫu giáo đã lừa gạt tụi con gái rồi “

Quý Ngân Xuyên nói không ra hơi vẫn cố đùa: “Phi Nhi nói chuyện đừng có bắt chước người Nhật được không?”

Chỉ có tôi là không thể nào cười nổi. Tôi thật là khốn kiếp, chẳng ra cái quái gì cả, lúc bạn mình bị năm tên cầu thủ lưu manh say rượu vây đánh, thì tôi lại bỏ chạy còn bạn mình vừa bị đánh vừa nghĩ làm thế nào giúp chúng tôi đánh bại kẻ thù

..

“Sau đó thì sao?” – Có lẽ Dương Tiểu Tuyết sợ tôi quá đau lòng liền ngắt mạch suy nghĩ của tôi, có thể cô ấy sợ tôi quá nhập tâm vào những hồi ức đó

“Sau đó?”

Tôi nghĩ một lúc,… sau đó., Quý Ngân Xuyên lẳng lặng chuyển bệnh viên tôi cũng không biết là chuyển lúc nào nữa. Bác sĩ nói cậu ấy về Bắc Kinh, tôi muốn đi thăm cậu ấy nhưng không biết địa chỉ, Xuyên cũng không gọi điện thoại báo cho tôi, di động của cậu ấy đã bị phá nát rồi, có lẽ cậu ấy chưa mua máy mới, thế nên tôi chỉ có thể chờ một ngày nào đó cậu ấy quay trở lại

Đúng như Quý Ngân Xuyên dự liệu, do đó là một vụ đánh người chứ không phải là cuộc ẩu đả nên mấy tên đó kẻ bị đuổi học, kẻ thuộc diện bị điều tra, nhưng bất công nhất là tên cầm đầu Alexander, cái gã đã đá Ngân Xuyên bị thương trên sân bong đó chỉ bị nhà trường điều tra một hồi rồi vẫn vô sự. Mỗi lần nhìn thấy Alexander tôi chỉ muốn cho hắn mấy cái bạt tai, rồi lấy chân đạp vào đầu hắn, chửi hắn “fuck you, sb”, chỉ tiếc tôi là Trương Văn Lễ, không phải Quý Ngân Xuyên



Dương Tiểu Tuyết lại hỏi: “Vậy lúc nào thì cậu ấy hồi phục?”

“Đại khái là rất lâu sau đó, khoảng ba tháng, lúc sắp bước vào kì thi, một buổi tối nào đó Ngân Xuyên bất ngờ quay lại. Lúc đó tôi đang học trong phòng, cậu ta đột ngột xuất hiện sau lưng và bịt mắt tôi, từ hơi ấm trong lòng bàn tay, tôi biết đó là Quý Ngân Xuyên, tôi rất vui, cậu ấy cũng vui lắm, còn bảo tôi xem có đúng là không có một vết sẹo nào không, tôi nói: “Đúng vậy, cậu chữa ở bệnh viện nào thế, không có một vết sẹo nào cả,lạ thật đấy!”

Quý Ngân Xuyên vẫn làu bàu: “Ừ, mình căm thù cái tên đó quá, đánh mình đến nổi HP* chỉ còn 20, chút nữa thì bị PK rồi, cũng may không mang đồ cao cấp gì trên người nếu không chắc mất sạch rồi,,”

Cậu ta vẫn đẹp trai như thế nhưng tính cách vẫn chẳng hề thay đổi

* HP:Tiếng lóng của các game thủ Trung Quốc hay dung giống PK. Trong câu này có thể hiểu là: “…Chỉ số sống chỉ còn 20, chút nữa thì bị toi mạng rồi..”