Tác giả: Meili

Chương 3

TrướcTiếp
Mai Mai chạy đuổi theo, tay vừa phủi đuôi váy vừa nói:

- Này, sao tôi hỏi cậu bao nhiêu câu mà cậu chẳng trả lời câu nào vậy hả? Mấy lần cậu làm tôi tí ngã, cậu cũng phải có một lời xin lỗi tôi chứ. Cậu tưởng cậu im lặng mà làm tôi sợ được à?

Mai Mai cứ luôn mồm bám theo sau cậu ta, rẽ qua hành lang, đi lên cầu thang, cô hoàn toàn không để ý, chỉ để ý mỗi cái lưng của người mà cô đối thoại cũng như không từ nãy giờ.

- Thôi được, thôi được. Cậu không xin lỗi tôi thì thôi.

Mai Mai đứng khựng lại đầu hành lang:

- Vậy tôi chỉ hỏi cậu câu này thôi. Cậu đã coi tôi như không có thì còn đỡ tôi làm gì? Cậu để tôi chết phơi ở dưới sân không phải cậu sẽ vui hơn sao?

Cậu ta quay lại, đưa tay vẫy vẫy ra hiệu Mai Mai đi về phía mình. Chả hiểu lúc đấy nghĩ gì, mà Mai Mai cứ thế thoăn thoắt đi về phía cậu ta.

Cậu ta cúi đầu xuống, gương mặt lạnh tanh:

- Nếu hôm nay cô mặc quần thì tôi cũng chẳng đỡ cô làm gì?

??????

Mai Mai tím mặt, quắc mắt nhìn cậu ta. Cậu ta khinh khỉnh quay mặt đi:

- Đây là dãy nhà A.

Rồi cậu ta lấy tay mở cửa lớp bước vào trong.

Mai Mai đứng ngoài ngó trước ngó sau.

Thì ra nãy giờ cậu ta lẳng lặng đưa mình đến nơi mình cần sao. Hứ, chu đáo vậy mà cứ làm ra vẻ bất cần đời.

- Em là học sinh mới của VIP1 đúng không?

Mai Mai đang tủm tỉm cười một mình giữa hành lang không một bóng người, nghe tiếng người hỏi thì hỏi lại:

- Thầy hỏi em ạ? À, à vâng. Em là học sinh mới, em đang tìm lớp VIP1. Lớp mình đây phải không ạ? Em chào thầy.

Luyên thuyên một hồi rồi Mai Mai tự động bước vào lớp. Nhìn thầy giáo hớn hở tươi cười thì Mai Mai cũng tươi cười hớn hở lại.

Rôi quay xuống lớp.

Trước mắt Mai Mai là một dãy gồm năm bàn uy nhất trong lớp xếp hàng ngang. Thấy có sự phân biệt rõ rệt, ba người con trai ngồi ba cái bàn gần cửa, một mình cậu ta ngồi riêng một chỗ, cách li với ba người kia bởi cái bàn thứ tư tính từ cửa vào. Và đó là cái bàn duy nhất còn thừa trong lớp.

Nhà mình là mốc biên giới sao?

- Thưa thầy có phải em sẽ ngồi ở cái bàn còn lại kia không ạ?

Mai Mai cười như mếu.

- Không sai, em thật tinh ý. Các tài liệu và đồ dùng em cần đều đã có sẵn trên bàn.

Mai Mai tiến đến chỗ ngồi của mình. Thấy cậu ta đang nhìn mình, bất giác cô cười với cậu ấy một cái. Vậy mà cậu ta hờ hững quay đi.

Con cái nhà ai mà đáng ghét.

RENG…………

- Tạm nghỉ.

Thầy giáo nói.

- À, Mai Mai này. Trò có muốn ăn hay uống gì thì dùng điện thoại ở góc tường kia. Chỉ cần nhấc lên, bấm phím 1 là gọi xuống căngtin. Họ sẽ mang đồ ăn lên.

-Vâng. – Mai Mai uể oải đáp.

- Này, sao học được một tuần rồi mà giờ cậu mới đi? - Một trong ba cậu con trai ngồi gần Mai nhất hỏi.

- À, mình bận đi nghỉ mát. Hìhì.

Cười nhạt hai tiếng rồi Mai Mai nằm gục xuống bàn.

- Cậu sao thế? - Một trong ba cậu kia lại hỏi.

- Đau đầu. Mấy cậu đừng hỏi nữa.

Mai Mai nhắm nghiền mắt lại.

Tiếng thầy giáo văng vẳng,

Vào giờ từ khi nào vậy?

Mai Mai từ từ mở mắt ra và…

cô bắt gặp ánh mắt của cậu ta đang nhìn mình.

Dù đầu đang đau như búa bổ nhưng khi thấy ánh mắt cậu ta nhìn mình khác hẳn những lần trước, bất giác cô lại cười với cậu ta. Và cậu ta lại quay đi.