Tác giả: Meili

Chương 17

TrướcTiếp
Không tin nổi, Nhất Bảo đang ôm Mai Mai…

Từ bé đến giờ, Mai Mai thân ngọc giá ngàn vàng, chưa từng bị một tên con trai nào động vào một chỗ nào trên người chứ đừng nói là ôm trọn vẹn như hành động của Nhất Bảo kia.

Mai Mai không ngừng vùng vẫy.

- Ngồi im đi.

Nhất Bảo nói. Nói vậy mà Mai Mai xuôi theo, cô ngồi im.

- Nhất Bảo cậu lại hành động khó hiểu rồi! – Mai Mai nói với hi vọng Nhất Bảo sẽ buông mình ra.

1 thời gian trôi qua…

Cuối cùng Nhất Bảo cũng chịu buông Mai Mai ra rồi. Không hiểu sao lúc Nhất Bảo buông Mai ra cô lại thấy hơi lạnh và có một cái gì đó hơi bị …hình như là bùn, và cô muốn Nhất Bảo ôm mình thêm lúc nữa.

- Thôi rồi!

Nhất Bảo thở dài rồi lại ngả người nằm xuống.

- Sao lại thôi?

Mai Mai tò mò hỏi.

- Đáng lẽ tôi không nên làm vậy! Cô hãy cứ coi như là không có chuyện đó nhá!

- Biết rồi. – Mai Mai vẫn chưa ổn định lại tinh thần, nghe câu nói vừa rồi của Nhất Bảo thì cô thấy buồn rõ lắm.

- Nhất Bảo này!

- Gì?

- Mai thấy Bảo là người sống khép kín có đúng không?

Nhất Bảo không trả lời.

- Chỉ là Mai thấy Bảo không hay nói chuyện với người khác. Hay là Bảo không tìm thấy người phù hợp để nói chuyện?

- ...

- Thôi vậy, Bảo không muốn nói thì thôi.

Mai Mai thở dài.

- Không biết những đứa con gái lớn bằng tuổi Mai, bọn nó thường nói chuyện gì với mẹ mình nhỉ?

- Thế em thường nói chuyện gì?

- Chuyện gì Mai cũng nói hết. Hìhì. Nhưng mà chán lắm. Mai nói mà mẹ có nói lại được đâu. Nhiều khi muốn một câu khen ngợi, động viên từ mẹ cũng chẳng được. Ôi, nhắc đến mẹ mà lại muốn khóc.

- Vậy thì từ giờ có chuyện gì cứ nói với anh, anh sẽ thay mẹ động viên em.

- Thật không đó?

Mai Mai đang khóc lại nhoẻn miệng cười tươi được luôn.

- Nhưng có một điều kiện! – Mai Mai nói – Đó là anh có chuyện gì cũng phải nói với Mai. Ok?

- Em vừa gọi anh là gì?

- Hả?

Mai Mai nhớ lại xem mình vừa gọi cậu ta là gì, nhưng chả nhớ ra.

Không lẽ là…

- Mai vừa gọi ...như thế ...thật hả?

Nhất Bảo cười.

Sao trông mặt cậu ta bây giờ lại rõ hơn lúc trước này.

- Em nhìn lên trời kìa.

Mai Mai ngửa cổ lên trời.

Có vệt sáng vụt đến, rạch một đường trên bầu trời đêm, cảm tưởng như sắp rơi xuống đầu hai đứa.

- Đấy là sao băng hay sao chổi?

- Sao băng.

- Trời ơi, sao băng, Mai Mai nhìn thấy sao băng, mẹ ơi con thấy sao băng này.

Mai Mai reo lên. Rồi chợt nhớ ra điều gì, cô quay sang Nhất Bảo:

- Bảo có đồng ý với điều kiện vừa rồi của em không?

- Em bắt đầu bị loạn xưng hô rồi đấy. - Nhất Bảo cười ma mãnh.

- Có đồng ý không?

- Ờ thì …, ừ.

Mai Mai cười tươi.

- Vậy thì chắp tay vào nhìn lên sao băng và nói: Tôi, Nhất Bảo xin hứa từ nay sẽ luôn quan tâm đến Mai Mai, lắng nghe mọi tâm tư, suy nghĩ của Mai Mai, động viên Mai Mai và cũng sẽ chia sẻ tâm sự của tôi với Mai Mai. Sẽ không làm Mai Mai giận, hay buồn. Nếu không, tôi xin chịu mọi hình phạt Mai Mai đề ra.

- Cái gì đấy. Nói gì mà kì vậy.

- Mau lên, nói đi, lại một ngôi sao băng nữa kìa!