Tác giả: Meili

Chương 27

TrướcTiếp
Cả hội trường như đang rung lên vì những đợt sóng phản đối đổ vào Mai Mai. Mai Mai đứng đó, cô muốn thoát khỏi chỗ này, muốn thoát khỏi cơn sóng dữ kia nhưng chân cô, tại sao lại không chịu nhúc nhích thế kia? Các đợt sóng, lớp này chưa hết, lớp khác đã ập đến. Mai Mai muốn bỏ chạy mà không bỏ chạy được, muốn thanh minh cũng không thanh minh được.

Có ai giúp tôi ra khỏi đây không? Ông trời ơi sao người nỡ đối xử với con như vậy?

Cánh cửa hội trường bỗng bật mở. Biển nắng bên ngoài tràn vào làm ai nấy đều phải nheo mắt lại.

Cả hội trường đang ồn ào trở nên yên lạ thường.

Những tia nắng ấy như phép màu dành cho Mai Mai đang lúc cô tuyệt vọng nhất, như bị dìm trong nước không còn chút oxi nào thì được cứu thoát. Cô cố mở mắt ra để nhìn.

Giữa biển nắng ấy. Một dáng người quen quen.

Có phải là cậu ấy không? Cậu ấy đến đây giải thoát cho mình sao? Hay là thiên thần do thượng đế ban xuống để đưa mình đi khỏi đây?

Khi đôi mắt đã quen dần với ánh sáng mới kia. Mai Mai nhìn rõ hơn bóng dáng người ấy. Chắc không chỉ riêng mình Mai Mai đã nhận ra người kia là ai, nhiều người ngồi dưới cũng đang xôn xao về nhân vật này.

Mái tóc vuốt gel, chiếc áo sơmi, hai tay đút túi quần. Cậu ta ung dung bước lên sân khấu. Thản nhiên đi qua cô bạn vừa kích động sinh viên toàn trường nổi sóng tấn công Mai Mai.

Mai Mai chăm chăm nhìn cậu ta.

Mình có nhìn nhầm không đấy?

Nhất Bảo cười với Mai Mai.

Mai Mai đang sợ hãi, đang muốn chạy chốn, đang cố gắng đè nén nỗi sợ vào bên trong. Nhưng nụ cười của Nhất Bảo, đã xoá bỏ mọi cảm xúc ấy trong cô. Lâu lắm rồi, lâu lắm rồi Mai Mai mới thấy nụ cười ấy. Cô thấy trong người thật thoải mái, không còn chút lo sợ nào cả. Ôi, nụ cười của Nhất Bảo sao diệu kì vậy chứ!

Nhất Bảo cầm lấy tay Mai Mai, quay xuống phía dưới.

Cả hội trường lại im lặng tuyệt đối. Nhiều đứa con gái trợn mắt, há hốc mồm vì không tin vào những gì mắt mình đang nhìn thấy. Đèn flash thì nháy liên hồi.

Mai Mai thấy bàn tay mình thật ấm áp. Hơi ấm ấy đang nhanh chóng lan toả trong cơ thể cô. Nhất Bảo siết chặt tay Mai Mai hơn nữa.

- Tôi chỉ nói một câu thôi.

Nhất Bảo nói, không cần micro mà tiếng cậu ấy vẫn vang khắp phòng.

- Mai Mai là bạn của tôi. Ai làm phiền cô ấy cũng chính là làm phiền tôi.

- Là bạn thế nào? - Một sinh viên nữ không kìm nén được.

Nhất Bảo cười.

- Bạn nghĩ tôi và Mai Mai là bạn thế nào? Tôi là bạn trai của cô ấy. Cô ấy là bạn gái của tôi. Chúng tôi là đôi bạn thân, và giới tính của chúng tôi cũng rất rõ ràng.

Mai Mai nhìn Nhất Bảo.

Trả lời kiểu gì vậy?

Đáp lại gương mặt nhăn như khỉ của Mai Mai, Nhất Bảo cười ma mãnh.

- Cứ cho hai người là những người bạn thân của nhau đi. Vậy còn chuyện sinh viên Anh Vũ đột ngột rời khỏi trường thì cậu giải thích sao?

Người thứ ba đang đứng trên sân khấu kia hỏi. Khi hỏi thì nghe có vẻ hùng dũng lắm, nhưng khi bắt gặp mắt nhìn của Nhất Bảo thì mặt cô ta ngắn lại như cái bơm.

- Ừm. Tôi biết tất cả các sinh viên ngồi đây đều là các cậu ấm cô chiêu của các gia đình quí tộc. Nhà nào nhà nấy đều có bề thế, làm sao có chuyện ai ép ai đi được chứ. Tuy rằng SER1 là trường số1 Việt Nam nhưng bên trời Tây còn có nhiều trường tốt hơn đây. Gia đình của Anh Vũ có thừa điều kiện, và đi du học cũng là ước mơ của cậu ấy. Cậu ấy được thực hiện ước mơ của mình, tôi là bạn, tôi thấy mừng cho cậu ấy còn chẳng hết nữa là.

Sau một hồi nói nói cười cười, Nhất Bảo quay sang, hạ giọng nói nhỏ với cô bạn kia.

- Đủ chưa? Đồ nhiều chuyện?

Cô bạn kia mặt đần ra, chẳng nói được câu nào.

Nhất Bảo lại quay lại nói với các fan:

-Tôi nói vậy , không ai còn ý kiến gì nữa chứ? Vậy thì tôi và bạn của tôi xin chào mọi người ở đây.

Nói rồi Nhất Bảo nắm tay Mai Mai nhanh chóng đi khỏi hội trường. Khi đi qua cô bạn lắm chuyện kia, Nhất Bảo không quên tặng cho cô ta một cái nhìn cảnh cáo. Với ánh nhìn sắc như dao của cậu ấy chắc chắn cô bạn kia có gan to đến mấy cũng chẳng dám nhắc lại chuyện này lần thứ hai.

Ra khỏi hội trường.

Nhất Bảo vẫn nắm tay Mai Mai bước đi. Hai người không nói gì cả. Mai Mai chỉ thấy hiện giờ cảm xúc trong cô đang rất lẫn lộn.