Tác giả: Meili

Chương 28

TrướcTiếp
Hai người họ đi một hồi thì xuống đến căngtin, vẫn chẳng ai nói gì với ai. Nhất Bảo đứng ở quầy:

- Cho 2 xuất bánh pudding kèm sữa.

Mai Mai nghe vậy mới thấy là mình cũng đang đói.

Chỗ này ngoài nhân viên phục vụ thì chả còn ai khác nên Nhất Bảo và Mai Mai không bị quấy rầy.

Hai người ngồi xuống bàn. Nhất Bảo nhìn Mai Mai chằm chằm. Mai Mai không dám nhìn lại, giả vờ quay đi nhìn trời. Khi phục vụ đưa bánh đến, Mai Mai lại cắm đầu vào ăn để tránh ánh mắt của Nhất Bảo.

Vẫn còn nhìn à? Ăn hết bánh rồi. Sao giờ?

Còn một mẩu bánh trong đĩa, Mai Mai không biết nên ăn không. Bởi ăn rồi sẽ chẳng biết làm gì để tránh cái nhìn của Nhất Bảo nữa. Nhất Bảo đẩy đĩa bánh của mình sang cho Mai Mai.

- Ăn nữa đi!

Mai Mai đang chăm chăm nhìn mẩu bánh còn lại của mình, nghe thấy Nhất Bảo nói, cảm thấy sướng lạ thường, cô ngẩng lên, nhìn Nhất Bảo làm như chưa nghe rõ.

Nhất Bảo cười:

- Ăn đi!

- Bảo đang nói với ai đấy?

- Với Ma …có thêm chữ ‘i’.

Không nghi ngờ gì nữa.

- Nhất Bảo nói chuyện với Mai rồi đấy nhá!

Mai Mai trong lòng rạo rực hẳn lên, cười toe toét.

- Không muốn nói cũng không được nữa rồi. - Nhất Bảo làm mặt trách, nhưng nhìn gương mặt nhăn nhăn nhở nhở của Mai Mai thì cũng bật cười.

- Sao tự nhiên Bảo lại xuất hiện ở đấy?

- Tự dưng nhớ em!

- Gì? – Mai Mai trố mắt nhìn.

Nhất Bảo cười hì hì nói:

- Thì anh đến để giúp em còn gì! Anh chưa thấy ai ngốc như em nên động lòng thương hại thôi.

- Là sao?

- Ngốc ạ! - Nhất Bảo giơ tay ấn trán Mai Mai một cái. – Tự nhiên em đến đấy làm gì để chúng nó bắt nạt?

Mai Mai xị mặt.

- Thì tại mấy cái bài báo đó đó. Mấy đứa con gái cuồng Bảo, bọn nó không dám hỏi Bảo nên cứ nhằm Mai mà truy. Bọn nó bảo trường này nhiều đứa muốn biết lắm, dù cho Mai không trả lời bọn nó thì lại có bọn khác tìm đến thôi. Ban đầu Mai đã giải quyết ổn thoả rồi đấy chứ, tự nhiên con dở hơi kia ở đâu chui ra nói chuyện của tên béo …Rõ đen!

Mai Mai thở dài:

- Nhưng sao Nhất Bảo lại đến đúng lúc vậy?

- Thần giao cách cảm mà! …Thôi đừng nói đến chuyện này nữa.

Mai Mai và Nhất Bảo cùng nhau đi về lớp dưới bao con mắt ghen tị của bọn con gái. Nhưng họ chẳng để tâm, vẫn cứ vui vẻ cười nói. Riêng với Mai Mai, chuyện vừa xảy ra như đã lui về nơi xa lắm.

Giờ ra về, sinh viên toàn trường lại bắt gặp Mai Mai và Nhất Bảo sóng bước nói nói cười cười. Ra đến cổng

- Xe đón Mai Mai kia rồi. Mai chẳng muốn về nhà đâu.

Nhất Bảo cười. Ôi, nụ cười mới thân thiết làm sao!

- Được rồi. Mau vào xe đi, trời đang nắng to đây này.

Mai Mai nhìn trời, nói:

- Đâu có. Trời râm mát mà. Mà không chừng còn sắp mưa nữa ấy chứ.

Nhất Bảo lại cười hì:

- Ừm, em cũng có mắt quan sát đấy. Thôi đi đi, xe đang đợi kìa.