Tác giả: Meili

Chương 29

TrướcTiếp
Tại nhà của Mai Mai.

- Hôm nay ở trường có chuyện gì vui sao con? - Bố Mai Mai tò mò hỏi khi thấy con mình chốc chốc lại tủm tỉm cười.

- Ơ.. không có gì. Ừm, bữa nay được ăn cơm với bố nên con vui thôi.

Ông Mai Lâm nhìn con mình vui như vậy thì thấy áy náy lắm, tưởng là mình đã bỏ bê con, chỉ mải mê với công việc, ông ái ngại nhìn Mai Mai. Nào đâu, chuyện Mai Mai vui hôm nay chả liên quan gì đến ông.

Mai Mai về phòng, nhìn ra ngoài trời.

- Ôi, mưa sao? Mình đang vui mà trời lại buồn sao? Hix!

Mai Mai làm bộ mặt buồn,

- cảnh buồn người có vui đâu bao giờ. – Mai Mai lảm nhảm. – Câu này mình nghe ở đâu rồi nhỉ?

Mai Mai lại làm mặt đăm chiêu suy nghĩ:

- Thôi chả quan tâm. Trời ơi! Buồn thì cứ ‘khóc’ đi cho hết buồn. Miễn là ngày mai trời phải đẹp để Mai đến trường là được rồi!

Tại nhà Nhất Bảo.

Nhất Bảo ngồi một mình trong phòng đọc sách. Nhưng đọc được vài chữ thì chữ trước mắt biến đi đâu hết. Thay vào đó là gương mặt của ..Mai Mai. Nhất Bảo lắc lắc đầu để xua đi hình ảnh Mai Mai, nhưng rồi trong đầu cậu lại nghĩ đến cô ấy. Nhất Bảo nhớ lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay. Vậy là từ bây giờ, cậu và Mai Mai không còn phải kiêng dè chuyện người khác biết mối quan hệ của họ.

Mày làm thế liệu có được không? Mày muốn tốt cho cô ấy hay là càng lúc càng làm cô ấy bị tổn thương nhiều hơn đây?

Nhất Bảo thở dài.

- Có chuyện gì mà thở dài vậy con?

Bố Nhất Bảo – ông Hàm - bước vào.

- Sao bố không gõ cửa?

Ông đang chuẩn bị ngồi xuống ghế, nghe cậu con trai nói vậy thì lại quay người ra cửa, ông cười nói:

- Bố quên mất! Già thật rồi, đãng trí quá!

Rồi ông đưa tay gõ cửa.

Cốc..cốc..

Nhất Bảo bật cười. Đột nhiên trong đầu cậu lại hiện ra hình ảnh Mai Mai.

Bố mình cũng nhí nhố như .. Mai Mai vậy!

Nghĩ thế Nhất Bảo lại cười thành tiếng cái nữa.

Ông Hàm thấy con mình cười vui như vậy, ông đoán mò là có liên quan đến Mai Mai, ông giả vờ thắc mắc:

- Sao lâu rồi không thấy cô bé lần trước đến nhà mình chơi nhỉ?

- Ai… à!

- Con nói tiếp đi!

- Nói gì ạ?

- Nói xem, có phải con đang nghĩ đến cô bé đó không?

Nhất Bảo cười không đáp.

- Nhất Bảo, hãy trả lời bố câu này?

Ông Hàm trở nên nghiêm túc.

- Bố hỏi đi!

- Có phải con đã thích cô bé đó rồi không?