Tác giả: Meili

Chương 36

TrướcTiếp
Không gian xung quanh cứ như đang trong thế giới cổ tích vậy. Phía cuối của con đường màu xanh kia là một căn nhà gỗ. Nhất Bảo mỉm cười – một nụ cười chỉ có khi ở bên Mai Mai. Cậu mở cửa. Nội thất trong nhà duy nhất có một chiếc... ghế dài. Nhưng nhìn ánh sáng trong căn nhà rất ấm áp. Nhà gỗ này chỉ có một tầng đấy và thêm căn gác nhỏ ở trên. Nhất Bảo đưa Mai Mai lên tầng trên. Vừa bước tới nơi, thứ đầu tiên đập vào mắt Mai Mai chính là chiếc giường bởi nó chiếm hết nửa diện tích căn gác! Và đó là đồ dùng duy nhất có mặt ở đây.

- Căn nhà gỗ này thích thật đấy nhưng nội thất thì xơ xài quá. – Mai Mai nói.

- Anh thích đơn giản - Nhất Bảo vừa nói vừa đẩy Mai Mai đi về phía chiếc giường.

Mai Mai gật gật đầu:

- Uhm. Đơn giản cũng có cái đẹp của đơn giản. Nhưng mà cái nền này đi lạnh chân quá.

Mai Mai co luôn hai chân lên đệm khi vừa vừa ngồi lên giường.

- Anh sẽ bảo người làm trải thảm. – Nhất Bảo nói rồi giơ túi đồ ăn trước mặt Mai Mai. – Đói chưa?

Từ lúc xuống xe đến giờ liên tục chứng kiến những bất ngờ khiến Mai Mai cũng quên luôn chuyện ăn uống. Thấy túi đồ ăn, ngửi mùi thức ăn thơm phức, bụng cô nàng bắt đầu réo ầm ĩ.

Sáu đùi gà, hai hamberger, khoai và nước.

- Oa, trông ngon quá! – Mai Mai reo lên. Cô cầm một hamberger đưa cho Nhất Bảo.

- Anh không ăn.

Mai Mai nhìn ngạc nhiên hỏi:

- Sao lại không ăn? Hay Bảo không thích ăn gà chiên? Không thích ăn thì mua làm gì?

Nhất Bảo cười:

- Không phải. Anh không đói thôi.

Mai Mai cười tươi gật đầu:

- Vậy à! Vậy thì Mai sẽ phần Bảo một bánh, ba đùi gà, Mai không thích ăn khoai, cho Bảo hết khoai luôn – vừa nói vừa chia đôi phần ăn của hai người – mà khoai một mình Bảo ăn thì cho Bảo hai đùi thôi. Hì hì.. – Mai Mai cười toe toét. Đưa luôn miếng đùi đáng lẽ là phần của Nhất Bảo lên miệng.

Nhất Bảo cười hiền, lấy lon nước uống.

- Căn nhà gỗ này của Nhất Bảo à? – Mai Mai hỏi khi bắt đầu chơi tiếp cái đùi thứ hai.

- Ừ. Em có thích nó không?

Nuốt vội miếng thịt gà:

- Có. Về Mai cũng sẽ bảo bố làm cho một cái giống thế này.

Nhất Bảo lại cười:

- Cứ từ từ mà ăn.

Nhìn Mai Mai ăn đùi gà, Nhất Bảo chợt nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau. Cô tiểu thư ngang ngược, chảnh chọe đã đi đâu mất?!

Chẳng mấy chốc phần đùi gà của Mai Mai cũng đã hết. Cô nàng bắt đầu đả sang bánh. Nhìn suất của Nhất Bảo còn nguyên:

- Sao Bảo không ăn đi?

- Đã nói là anh không muốn ăn rồi mà.

.........

- Ui no quá đi!

Mai Mai xoa xoa cái bụng no căng, nhìn xung quanh, thấy Nhất Bảo đang ngồi tựa cửa nhìn mình.

Mai Mai đứng lên đi về phía Nhất Bảo. Nhìn qua tấm cửa kính trong suốt, từ trên căn gác nhìn xuống, con đường màu xanh thu gọn trong tầm mắt.

- Oa. Thật thanh bình. – Mai Mai cười tươi rồi cũng ngồi xuống tựa cửa đối diện Nhất Bảo.

Nhất Bảo vẵn không hề rời mắt khỏi Mai Mai. Mai Mai đưa tay lên quẹt quẹt cái miệng của mình:

- Bị dính đồ ăn à? Lúc ăn xong Mai lau rồi mà.

Nhất Bảo lắc đầu:

- Sạch rồi.

Rồi cậu quay đầu nhìn ra ngoài trời.

- Nếu bây giờ anh không còn ở đây ... em sẽ thấy sao?

Mai Mai cau mày không hiểu.

- Tức là anh không ở Việt Nam mà sẽ đến một đất nước nào đó chẳng hạn.

Chân mày Mai Mai dãn ra, cô im lặng rồi nói:

- Chắc là sẽ buồn, rất buồn.

Nhất Bảo quay nhìn Mai Mai. Mai Mai không hiểu lại tránh ánh mắt đó.

- Từ nhỏ tới giờ, Mai chưa từng cố lấy một người bạn. Những đứa trẻ Mai từng gặp đều là con nhà vương giả. Trong môi trường đó có được người bạn đúng nghĩa có khi còn khó hơn lên trời. Chứ đừng nói đến bạn thân.

Mai Mai bật tiếng cười nhìn Nhất Bảo.

- Mai không có bạn, Bảo có nghĩ là tại tính Mai khó ưa không?

Nhất Bảo không nói gì, nắm lấy tay Mai Mai, nhìn đôi mắt đỏ hoe từ lúc nào.

Mai Mai đặt bàn tay kia lên tay Nhất Bảo:

- Vậy nên Bảo là người bạn đầu tiên của Mai Mai, và còn là người bạn thân nữa. Bảo hứa sẽ mãi mãi là bạn thân của Mai nha!

Ánh mắt của Nhất Bảo có sự thay đổi sau câu nói ấy. Cái nắm tay cũng lỏng dần.

Cậu cười khan:

- ‘Bạn thân mãi mãi’ à? Anh muốn hỏi em một câu, em biết những gì về anh?

Mai Mai đầu óc đơn giản, nghe Nhất Bảo hỏi vậy thì cũng định trả lời, nhưng chợt thấy ngoài biết tên, biết nhà, biết mặt bố của Nhất Bảo ra thì cô cũng chẳng biết điều gì hơn. Đành im lặng.

- Có phải ngoài biết tên, nhà và bố anh thì không còn gì nữa đúng không? Vậy em không sợ anh cũng sẽ giống như những công tử, tiểu thư kia hay sao? ... mà có khi còn tệ hơn thế! – Câu cuối Nhất Bảo nói bằng giọng khác hẳn...

Mai Mai lập tức lắc đầu quả quyết:

- Không. Mai không sợ vì Mai biết Nhất Bảo không như vậy, và Mai tin Nhất Bảo sẽ không bao giờ là như vậy.

Nhất Bảo nhìn Mai Mai. Niềm tin của Mai Mai thật quá lớn. Nhất Bảo có thể cảm nhận được điều ấy qua đôi mắt cô. Nhất Bảo lắc đầu, đứng vụt dậy:

- Anh sẽ làm em thất vọng thôi.