Tác giả: Nam Quan Yêu Yêu

Chương 24: Tốt nhất đừng bao giờ gặp lại

TrướcTiếp
“Mặt khác, cô gái kia, mấy ngày tôi không có ở đây cậu phải trông chừng cho kỹ.” Bàn giao công việc xong xuôi Đằng Cận Tư lạnh nhạt thốt ra một câu ngoài chủ đề.

Bước chân của Nam Cung Thần dừng lại một chút, ngay sau đó gật đầu hiểu ý, yên lặng lui ra khỏi cửa, nếu không đi nhanh, anh sợ mình vô phúc lại thành mục tiêu nhòm ngó của bốn vị thiếu gia kia, gió lạnh phất phơ a!

Xem ra, ông chủ đã biến Lương Chân Chân tiểu thư thành vật trong túi rồi, chỉ là thả tự do cho cô mấy ngày thôi.

Nông Dịch Tiêu, Nam Hoa Cẩn cùng Mạc Đông Lăng ba người cùng ngây ngốc nhìn nhau, đối với câu “cô gái kia” thốt ra từ trong miệng đại ca càng tò mò hơn, đợi trở về từ Las Vegas, nói gì thì nói cũng phải nhìn thấy gương mặt của mỹ nhân mới được.

*****

Trong khuôn viên quán cà phê F.

“Chân Chân, mẹ Diệp đã đỡ hơn chút nào chưa?” Tiết Giai Ny xúc một miếng cơm vào miệng, giọng nói mơ hồ không rõ hỏi.

“Ừ, khá hơn một chút rồi.” Lương Chân Chân cúi đầu nhấp một ngụm canh, trong mắt nhàn nhạt đau thương, mẹ Diệp làm giải phẫu cũng đã hai ngày rồi, cô vẫn chưa đi bệnh viện thăm bà được. Chỉ vì cái tát của anh trai mà ánh mắt của những y tá trong bệnh viện nhìn cô rất khác thường, làm cô xấu hổ vô cùng.

“Mặt còn đau không?” Tiết Giai Ny dịu dàng hỏi.

“Không đau nữa.” Lương Chân Chân mỉm cười, nhẹ nhàng vén mái tóc dài che gương mặt, đã bớt sưng đỏ nhiều, thả mái tóc xuống che vết thương, căn bản là không nhìn ra.

Cô nhớ tới buổi sáng chuẩn bị rời khỏi khách sạn thì có một người phục vụ đưa thuốc mỡ tới, đứng bên cạnh dặn dò cô thoa thuốc. Vốn cô không định nhận, nhưng người kia hình như không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, ánh mắt tha thiết nhìn cô nên cô đành phải thoa chút thuốc mỡ.

Cảm giác man mát lành lạnh khiến cô không nhịn được run rẩy một chút, lập tức cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, trên đường trở về trường học cô cứ nghĩ mãi, tại sao người đàn ông kia lại làm vậy? Rõ ràng tối qua anh ta như quỷ dữ khát máu! Chà đạp mình rất tàn nhẫn cơ mà.

Làm sao có thể?

Làm sao anh ta lại sai người mang thuốc tới cho mình?

Đến bây giờ, cô vẫn không nghĩ ra, trong lòng âm thầm cầu nguyện: tốt nhất cô và anh ta đừng bao giờ gặp lại nữa.

“Chân Chân, nghe lời tớ một lần đi, người đàn ông kia không đáng được cậu để ý, cư nhiên ra tay đánh phụ nữ! Đúng là tên đàn ông cặn bã, may mà sớm nhìn ra bộ mặt thật của hắn ta, bây giờ vẫn còn kịp.” Tiết Giai Ny lòng đầy căm phẫn nói.

Suy nghĩ của Lương Chân Chân bị kéo trở lại, môi mỏng ươn ướt khẽ mím lại, mơ hồ lộ ra một tia quật cường, chuyện cô thầm mến anh trai chỉ có bạn thân Tiết Giai Ny biết. Thật ra từ lâu cô đã hiểu đây là một tình yêu không có kết quả, trên danh nghĩa cô và anh là hai anh em.

Mà điều quan trọng nhất, anh trai không thích cô, anh thích Thẩm Quân Nhã, một cô gái dịu dàng hiền thục, là tiên nữ trong lòng rất nhiều người con trai khác.

Tay nắm cái muỗng thật chặt, da thịt từ từ lõm vào, cố nén sự chua cót trong lòng, cô gật đầu, “Tớ biết rõ, chỉ là tớ đơn phương mà thôi.”

“Chân Chân ngốc, là tên khốn Diệp Thành Huân kia không có phúc, cậu tốt thế nào hắn vĩnh viễn không biết, Thẩm Quân Nhã đã là cái gì, cũng chỉ là có gia thế, vẻ ngoài của nữ nhi chỉ là cái bình hoa thôi, sớm muộn sẽ có một ngày hắn ta phải hối hận.” Tiết Giai Ny luống cuống cầm tay Lương Chân Chân, cực kì nghiêm túc nói.

“Giai Ny. . .” Khóe miệng Lương Chân Chân cong lên nở một nụ cười, mặc kệ như thế nào, ít nhất Tiết Giai Ny vĩnh viễn đứng về phía cô, thật tốt.

“Chân phi, bên ngoài có trai đẹp tìm.” Đột nhiên, Cát Xuyến cất giọng oanh vàng đứng ở cửa căn tin nói vọng vào.