Tác giả: Hữu Yêu

Chương 1: Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu!

Tiếp
Chương 1: Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu!

Quán bar, cuồng hoan tận thế.

“Nhân sinh ngắn ngủn vài ba thu không say không về, phía đông mỹ nhân của ta a phía tây Hoàng Hà chảy……”

Hạ Úc Huân trong tay xách theo chai rượu, vừa rên hừ hừ như du hồn vừa say khướt nhảy tới nhảy lui trong sàn nhảy, không chút nào phát hiện có người đàn ông tỉnh bơ dựa đến càng lúc càng gần cô.

Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút lảo đảo, giày cao gót dưới chân xiêu vẹo, theo bản năng vịn lấy tay người nọ.

Người đàn ông được đáp lại tức khắc mừng rỡ như điên, nhưng, không đợi chiếm được tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên bị hai nhân viên an ninh dáng người cường tráng một thân áo đen đỡ lên, một tia cơ hội phản kháng đều không có liền biến mất trong đám người……

Hạ Úc Huân mơ mơ màng màng nhìn biến cố bất thình lình kia, chớp chớp mắt, lộ ra vẻ mê hoặc.

Tay vịn đâu? Vừa rồi nơi này có cái tay vịn đâu rồi?

Bởi vì đột nhiên mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức hơi lảo đảo.

Hơn vài bước, Âu Minh Hiên hướng hai nhân viên an ninh xua xua tay, ý bảo bọn họ đem người ném xa một chút, sau đó không thể tưởng tượng nổi mà nhìn người phụ nữ trước mắt một thân trang phục mát mẻ quá độ, lớn mật quá độ, vượt quá giới hạn.

Quả thực gặp quỷ!

Đây thực sự là Hạ Úc Huân luôn đeo kính đen, mặc áo thun quần jean, tóc buộc đuôi ngựa, trong miệng ngậm kẹo que sao?

Phút kinh diễm ngắn ngủi qua đi, sau đó là chau mày.

Vốn dĩ chỉ là tưởng giúp cô đuổi người đàn ông kia đi, nhưng cuối cùng vẫn là nhìn không được, tiến lên vài bước, đúng lúc chắn thân thể cô sắp sửa ngã xuống đất.

Hạ Úc Huân lảo đảo mà nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, đôi mắt lập tức trở nên lấp lánh lóe sáng: “Xin chào, anh đẹp trai. Anh so với cái tay vịn vừa rồi đẹp trai hơn nhiều đấy!”

“Hạ Úc Huân! Cô có biết chính mình đang làm cái gì không? Nổi điên cũng phải có giới hạn!” Nghe giọng điệu kỳ cục của cô, gân xanh trên trán Âu Minh Hiên nổi lên.

“Ưm…… Đừng ầm ĩ! Đau đầu chết được!” Hạ Úc Huân say khướt lắc lư, nói: “Ơ, trước mắt như thế nào có đến hai anh đẹp trai……”

“Hạ Úc Huân! Cô tỉnh lại cho tôi……” Lời còn chưa dứt, đã bị nha đầu kia tát một cái trên gương mặt tuấn tú của anh.

“Anh đẹp trai, anh như thế nào lại dong dài như vậy……”

Cả khuôn mặt Âu Minh Hiên tức khắc đều đen như đít nồi.

Người phụ nữ đáng chết!

Hạ Úc Huân bám vào bờ vai anh, trong miệng vẫn ồn ào như trùm thổ phỉ, nói:“Làm tướng công sơn trại của bổn cô nương đãi ngộ rất tốt, bảo đảm anh về sau theo tôi ăn uống no say, chỉ cần anh đừng dong dài như vậy……”

Âu Minh Hiên đầu đầy hắc tuyến giật giật khóe miệng.

Người phụ nữ này thực sự điên rồi!

Cô không phải độ lượng nhất sao?

Cô không phải cái gì cũng đều không để bụng sao?

Vì cái gì hiện tại phải chật vật không tiền đồ biến mình thành như vậy!

Vì tên hỗn đản kia, thật sự đáng giá sao? Chỉ bởi vì anh ta là thanh mai trúc mã của cô?

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô thậm chí từ bỏ việc thích quản lý du lịch, chạy tới làm vệ sĩ riêng cho anh ta.

Nghe được tin tức anh muốn đính hôn, trước nay vẫn luôn qua loa cộc cằn cô cư nhiên trở nên thương xuân bi thu, ai oán đau buồn, còn kém Lâm Đại Ngọc người ta an táng.

Cả ngày mất hồn mất vía, thế cho nên thời điểm bảo hộ tên hỗn đản kia thiếu chút nữa bỏ mạng dưới súng của bọn bắt cóc cũng chưa khiên cô nhớ lâu, hiện tại càng làm cô trầm trọng thêm, cư nhiên kéo thân thể vốn cực kỳ suy yếu đêm khuya uống say!

Tức giận thì tức giận, cuối cùng vẫn là chấp nhận đem cô khiêng đi ra ngoài, bởi vì không biết địa chỉ nhà cô, đành phải đưa đến khách sạn gần nhất trước.

Lăn lộn một đường, cuối cùng đem người ném lên giường, Âu Minh Hiên cởi áo kháoc trên người ra, nặng nề nới lỏng cà vạt một chút, ngồi trên sô pha đối diện bật lửa hút thuốc, sắc mặt âm trầm.

“Rượu đâu rượu đâu rượu đâu rượu của ta đâu! Mau đem rượu tới đây cho trẫm!” Hạ Úc Huân điên cuồng đòi rượu.

Khóe miệng Âu Minh Hiên nhếch lên, vẻ mặt vô ngữ xoa xoa cái trán, anh thật là cứu phải tiểu tổ tông về rồi……