do choi tre em

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Tác giả: Hữu Yêu

Chương 30: Thiết đầu công

             
Chương 30: Thiết đầu công

Thấy Hạ Úc Huân tức giận đến hai má phồng lên, hai mắt trừng to, quả thực giống rồng phun lửa bỏ túi, Lãnh Tư Thần cười lên một tiếng đưa tay vuốt nhẹ sợi tóc mềm mại của cô.

Hạ Úc Huân, tôi thực vui vẻ. Chưa từng vui vẻ được như vậy.

Vài thập niên trước đây, mỗi buổi sáng tỉnh lại đều là mê mang cùng mỏi mệt, nhưng hiện tại lại rất vui vẻ.

Mà tôi biết, vui vẻ không thuộc về tôi mà là lén lút tới.

“A! Thảm rồi!” Hạ Úc Huân đột nhiên hét lên một tiếng ngẩng đầu lên, trực tiếp đụng vào trán Lãnh Tư Thần.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ ái muội đều không còn.

“Ai —— cô luyện qua thiết đầu công sao?”

“A! Thực xin lỗi thực xin lỗi!” Hạ Úc Huân luống cuống tay chân xoa vào nơi anh bị đụng.

“Lực tác dụng là lẫn nhau, Hạ Úc Huân!”

“Không quan hệ, tôi từng luyện qua thiết đầu công! Ha ha……” Hạ Úc Huân cười gượng.

“Cái kia, A Thần…… Ách, thực xin lỗi lại gọi sai! Tổng giám đốc, tôi tối hôm qua một đêm không trở về, ba tôi có phải hay không biết tôi lại gặp rắc rối?”

Lãnh Tư Thần nhớ tới chuyện ngày hôm qua liền nổi giận, khinh bỉ nhìn cô một cái, “Hiện tại mới biết sợ, sớm làm gì đi? Đôi mắt cô rốt cuộc là dùng để làm gì? Một tấm bảng to như vậy cũng nhìn không thấy, còn ngây ngốc đi vào bên trong! Tôi thật muốn bóp chết cô!”

Hạ Úc Huân thật nhanh mà trốn vào trong chăn, ấp úng đáp: “Buồn ngủ quá! Đi ngủ! Đi ngủ thôi!”

Lãnh Tư Thần không chút nề hà mà nhìn cô, nói “Tôi đã nói với ba cô cô phải cùng tôi đi công tác, ba ngày sau mới có thể trở về.”

Hạ Úc Huân lại nhanh chóng xốc lên chăn, ngồi quỳ chắp tay trước ngực, nói: “Ân nhân!”

Đôi mắt trong suốt như suối của cô điểm xuyết chút nắng sớm, tràn đầy đều là ảnh ngược bóng dáng của anh, làm trái tim anh run rẩy.

“Hạ Úc Huân, về sau đừng đeo mắt kính, đôi mắt của cô rất đẹp.”

Sống lưng Hạ Úc Huân bỗng nhiên cứng ngắc có chút hoảng loạn nói, “Đúng rồi, mắt kính tôi đâu? Mắt kính! Mắt kính!”

Khắp đầu giường tìm cũng không có, Hạ Úc Huân bò bò bò, lướt qua người Lãnh Tư Thần tìm hướng tủ đầu giường.

Lãnh Tư Thần một tay đem cô bế lên giữa không trung, sau đó ấn ngồi lên đùi mình, giận dữ hét:“Hạ Úc Huân, cô lại làm lơ tôi!”

Hạ Úc Huân thân mình run nhè nhẹ, đôi mắt dần dần chứa đầy nước mắt: “Mắt kính, mắt kính…… Cầu xin anh đưa cho tôi…… Cầu xin anh……”

Lãnh Tư Thần bởi vì phản ứng này của cô mà sững sờ nói:“Hạ Úc Huân, không được khóc! Cô rốt cuộc sao lại thế này?”

“Cho tôi, cho tôi được không? Cầu xin anh…… Mắt kính của tôi…… Mắt kính của tôi đâu……”

Vẻ mặt Hạ Úc Huân giờ phút này tựa như bị mất đi thứ đồ vật quan trọng nhất, thương tâm bất lực hệt như đứa trẻ.

Lãnh Tư Thần một tay ôm lấy cô, một tay với qua túi xách của cô, đem mắt kính bảo bối của cô lấy ra.

“Cho cô, đừng khóc!”

“Mắt kính!” Hạ Úc Huân lập tức hưng phấn mà đoạt lấy đeo lên.

Cô khóc đến sức cùng lực kiệt, vô lực mà dựa vào lòng anh, thút tha thút thít nức nở.

Sắc mặt Lãnh Tư Thần âm trầm hoang mang mà nhìn cô.

-

Một lát sau, cửa phòng bệnh gõ vang vài tiếng, sau đó bị đẩy ra.

Lãnh Tư Triệt hai tay mang theo bữa sáng nhìn thấy Hạ Úc Huân dựa vào lồng ngực Lãnh Tư Thần, biểu tình xấu hổ mà sửng sốt một lát, tiếp theo tự trấn định mà lộ ra nụ cười nhất quán, nói: “Anh, em mua bữa sáng cho hai người!”

“Hư! Mới vừa ngủ.” Lãnh Tư Thần nhẹ nhàng đem Hạ Úc Huân bế lên rồi một lần nữa đặt nằm lại trên giường.

Lãnh Tư Triệt vừa đem bữa sáng đặt trên bàn, vừa lơ đãng mà nói, “Chuyện công ty em đã giúp anh xử lý xong. Còn có, chị dâu có tới một lần!”

Tay Lãnh Tư Thần mặc quần áo dừng lại một chút, hừ một tiếng, nói: “Tin tức của cô ấy thật rất nhanh!”

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =