Tác giả: Hữu Yêu

Chương 37: Tôi liều mạng với anh

TrướcTiếp
Chương 37: Tôi liều mạng với anh

“Âu Minh Hiên, anh……”

“Tôi có nói sai sao? Cô là nữ, tôi là nam, chúng ta đương nhiên là đang trong quan hệ nam nữ hợp pháp!” Âu Minh Hiên hiển nhiên mà nói, xong rồi lại a một tiếng nói, “Hình như là tôi nói sai rồi!”

“Anh đương nhiên nói sai rồi!” Hạ Úc Huân trừng anh.

Âu Minh Hiên nhìn từ trên xuống dưới con rồng phun lửa trước mắt này, lắc đầu nói: “Chúng ta không phải quan hệ nam nữ, chúng ta hẳn là quan hệ nam nam!”

Âu Minh Hiên nói xong liền hai tay đặt ở sau đầu, khoan thai mà đi ra ngoài, còn lại Hạ Úc Huân trực tiếp dùng lửa giận là có thể nấu chín cơm ở lại.

“Âu Minh Hiên, tôi liều mạng với anh ——”

-

Màn đêm buông xuống, toàn bộ thành thị muôn vạn ánh đèn.

Thời gian này nhân viên tất cả đều tan tầm, cao ốc tập đoàn Lãnh thị đều là màu đen, bao gồm cả văn phòng tổng giám đốc xa hoa kia.

Lãnh Tư Thần khép hờ hai mắt, ngồi trong bóng đêm, điếu thuốc lá trên tay phải chỉ còn lại một nửa, ly cà phê bên trái sớm đã lạnh ngắt.

Đại khái ba ngày không ngủ không nghỉ, cũng không ăn cơm ngon, anh một câu không được bất luận kẻ nào quấy rầy liền không có ai dám tới khuyên anh, ngay cả cà phê cũng không ai dám đưa vào.

Tiếng chuông di động đột nhiên vang lên, trong bóng đêm có vẻ vô cùng đột ngột.

“A lô, ba.”

“Tư thần, hợp đồng cũng Vĩnh Hâm thế nào rồi?”

“Buổi chiều đã ký xong rồi.”

“Uhm, mẹ muốn cùng con nói chuyện.”

“A lô! Tư thần a! Mẹ đây!”

“Mẹ, chuyện gì?”

“Tiểu Triệt ở chỗ con làm việc thế nào a? Thích ứng hay chưa?”

“Vâng, vẫn tốt.”

“Sức khỏe Tiểu triệt vẫn luôn không tốt, con nhớ phải chăm sóc nó nhiều hơn, ngàn vạn lần đừng làm cho nó phiền lòng. Còn nữa, có rảnh giúp mẹ khuyên tiểu triệt về nhà ở đi! Nó một thân một mình ở bên ngoài mẹ không yên tâm!”

“Vâng, con sẽ khuyên nó.”

“Tiệc đính hôn của con cùng Thiên Ngưng sắp tới rồi, khách khứa sắp xếp đều chuẩn bị tốt chưa? Ngàn vạn lần không thể qua loa! Cũng đừng bận quá không chú ý đến con gái người ta, bên cạnh nó nhiều hơn, ngày mai đi cùng nó xem áo cưới cùng nhẫn đính hôn!”

“Con biết, mẹ, con cúp máy.”

Mới vừa ngắt điện thoại, di động trong tay Lãnh Tư Thần liền rơi xuống đất, một tay khác hơi ấn dạ dày, sắc mặt đau đớn, trên trán mồ hôi lạnh ròng ròng.

Thanh âm khàn khan của anh, chính là không ai phát hiện, cũng không có ai hỏi một câu.

Bọn họ trong lòng chỉ biết có công ty, chỉ có tư triệt, chỉ có đính hôn……

Ở trong mắt bọn họ anh đương nhiên vĩnh viễn không cần quan tâm một cái, ở trong mắt bất luận kẻ nào đều là như thế này, có lẽ, cũng chỉ có nha đầu ngu ngốc kia muốn bảo hộ anh, thật là…… Ngu ngốc……

-

Hạ Úc Huân cảm thấy chủ ý để Âu Minh Hiên ở lại nhà ăn cơm thật sự vô cùng không ổn, tên kia quá cáo, cư nhiên dăm ba câu là có thể đem ba cô dụ dỗ đến mức nghe lời.

Âu Minh Hiên đi rồi, ba cô nói với cô một câu cực kỳ kinh tởm: “Úc huân, đứa nhỏ này không tồi, lần này, con cuối cùng còn có chút ánh mắt!”

Bất quá, kỳ thật ba cô vẫn luôn nghi hoặc tỏng lòng, một đứa nhỏ tốt như vậy như thế nào liền coi trọng Úc Huân nhà bọn họ a?

Sauk hi nghe cha hiểu lầm nói xong, Hạ Úc Huân cả người đều sụp đổ.

Sauk hi tắm xong, ngồi xếp bằng trên sàn nhà ngẩn người.

Thuận tay với lấy ảnh chụp trên đầu giường, ngón tay ôn nhu mà vuốt ve khuôn mặt thiếu niên đang mỉm cười trong ảnh chụp.

Đó là ảnh chụp duy nhất Lãnh Tư Thần nở nụ cười, khuôn mặt anh mười sáu tuổi còn có chút trẻ con, nhìn Hạ Úc Huân tức giận bên cạnh mà cười đến mức vẻ mặt sáng lạn.

“Vui sướng khi người khác gặp họa!” Hạ Úc Huân hung hăng đập vài cái vào khuôn mặt tuấn tú của anh, sau đó gọi điện thoại.