Tác giả: Hữu Yêu

Chương 47: Tiểu bảo bối đáng thương

TrướcTiếp
Chương 47: Tiểu bảo bối đáng thương

Ngồi thời gian quá lâu, lại uống nhiều rượu như vậy, rồi bị kéo mạnh dậy, Hạ Úc Huân một trận trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm, mất đi tri giác.

Lãnh Tư Thần thần sắc như dã thú không vui mà liếc mắt nhìn Lý Vân Triết một cái, không nói một lời mà đem cô bế ngang lên.

Nhìn bóng dáng Lãnh Tư Thần rời đi, Lý Vân Triết đem ly rượu uống một hơi cạn sạch, ánh mắt âm trầm, nói: “Thiên Ngưng, đây là người đàn ông em chọn sao?”

A, phụ nữ a, chính là như vậy, ngươi hờ hững với cô ấy, cô ấy ngược lại tâm tâm niệm niệm, ngươi đối với cô ấy thiên y bách thuận, cô ấy lại muốn đi tìm người khác.

Vì cái gì em tình nguyện cùng cái người đàn ông lạnh nhạt vô tình, tâm tư hoàn toàn không ở trên người của em ở bên nhau, cũng không muốn quay đầu lại nhìn tôi lấy một cái?

Lãnh Tư Thần anh có thể có chút cơ nghiệp hôm nay còn không phải nhờ vào tổ tiên gầy dựng, phong thuỷ luân chuyển, tôi cũng không tin anh vĩnh viễn vận khí tốt như vậy, Lý Vân Triết tôi tuyệt đối sẽ không cả đời đều bại bởi anh!

“Hạo Dương, tôi đi trước một bước.” Lãnh Tư Thần cùng Lam Hạo Dương lên tiếng chào tạm biệt.

“Bye! Ăn đồ ngọt quá nhiều sẽ rất nhanh chán đấy!” Lam Hạo Dương ý vị thâm trường mà cười.

Không đơn giản a không đơn giản! Còn chưa thấy qua Tư Thần đối với người phụ nữ nào lại lộ ra…… Loại biểu tình hận không thể xé nát lại hận không thể yêu thương vào tận trong xương cốt như vậy.

Bởi vì anh đối bất cứ người phụ nữ nào đều chỉ có một loại biểu tình, đó chính là mặt vô cảm. Cho nên hôm nay anh thật sự là mở rộng tầm mắt.

Tiểu bảo bối đáng thương, mặc niệm thay cho cô, không biết có đủ nhét kẽ răng Lãnh Tư Thần hay không……

-

Ngoài dự liệu của Lãnh Tư Thần chính là, Hạ Úc Huân uống say đều không có nháo, từ trong túi lục lọi mắt kính ra đeo, an an ổn ổn mà ngủ ở sau xe, thật sự ngoan ngoãn đến có chút quỷ dị.

Nửa giờ sau, Lãnh Tư Thần đem xe chạy đến trước biệt thự của anh rồi dừng lại, sau đó mở cửa xe đánh thức cô.

Hạ Úc Huân giữ mắt kính, lắc lư mà từ trong xe đi ra, chuyện thứ nhất chính là cởi giày cao gót xách trong tay, sau đó đem tóc búi sau đầu tất cả đều tháo tung, để chân trần nghiêng ngả lảo đảo đi về phía trước, nói: “Lãnh Tư Thần, anh thật biết giày vò tôi!”

“Cô đi đâu?” Lãnh Tư Thần đuổi kịp vài bước, một tay đem cô kéo lại.

“Buông tay! Nam nữ thụ thụ bất thân! Đây không phải nhà của tôi, tôi phải về nhà đi!”

“Cô không sợ ba cô đánh sao?” Lãnh Tư Thần cũng không ngăn cản cô, chỉ là khoanh tay trước ngực, vẫn ung dung mà nói một câu.

“Lãnh Tư Thần! Anh đừng uy hiếp tôi! Tôi nói cho anh biết, tôi mới không sợ! Dù sao cũng không thể vừa uống say liền trốn tránh ở trong nhà người khác, loại chuyện uất ức này, Hạ Úc Huân tôi đã làm một lần, tuyệt đối sẽ không làm lại lần thứ hai……”

Hạ Úc Huân vừa hùng hổ mà ồn ào, vừa thất tha thất thểu mà hoảng loạn đến bên cửa nhà Lãnh Tư Thần, mạnh mẽ gõ cửa, kêu: “Còn đứng thất thần vậy làm gì? Lãnh Tư Thần, mở cửa a! Mở cửa……”

Nhìn dáng vẻ cô kiêu ngạo, Lãnh Tư Thần vẻ mặt vô ngữ, anh thật là gặp quỷ mới vừa rồi cư nhiên còn cho là cô ngoan.

Sải bước mà đi qua, một tay đem cô khiêng trên vai.

“A —— hỗn đản! Làm gì nha! Anh thả tôi xuống dưới ——” Hạ Úc Huân hét lên một tiếng, múa may hai móng vuốt nhỏ.

“Bang ——” Không tồi, nhiều thịt, đánh lên rất thoải mái.

“Anh hỗn đản! Ba tôi cũng không dám đánh mông tôi! Ô ô ô……” Hạ Úc Huân vẻ mặt nhục nhã.

“Bang ——” Lại là một cái nữa.

“Hạ Úc Huân, cô gần đây lá gan càng lúc càng lớn! Nói cho tôi biết, ai cho cô lá gan? Hả?”

“Winny cho tôi! Như thế nào? Anh thả tôi xuống dưới! Anh lại không thả, tôi lại ói ra!”

“Cô dám!”

“Lãnh Tư Thần, anh có còn nhân tính hay không anh anh anh……”

“Cô câm miệng cho tôi! Đi vào trong lại cùng cô tính sổ!”