do choi tre em

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Tác giả: Hữu Yêu

Chương 360: Thử xem chẳng phải sẽ biết

             
Chương 362: Thử xem chẳng phải sẽ biết

“Thật là đáng chết, hiện tại chỉ có thể hy vọng Bạch Thiên Ngưng chạy đi tìm người tới hỗ trợ……” Hạ Úc Huân vô lực mà dựa vào vách tường.

Buồn ngủ quá, hiện tại đại khái đã hơn 10 giờ tối.

Ngày thường bảy tám giờ cô đã ngủ, mấy ngày này cô đặc biệt có thể ngủ.

Một lát sau, đại ca bọn chúng đi đến, ném một cái di động cho Lãnh phu nhân, “Gọi điện thoại cho Lãnh Tư Thần.”

Thần sắc Hạ Úc Huân sửng sốt, quả nhiên lại là phiền toái muốn tìm Lãnh Tư Thần.

Lãnh phu nhân lắc đầu, nói: “Ta không gọi! Các ngươi còn không phải là muốn tiền sao? Ta nói cho ngươi biết, một đồng chúng ta cũng sẽ không cho ngươi!”

“Á à! Miệng còn rất ngang! Xem ra không cho bà nếm chút mùi đau khổ, bà vẫn không biết sợ!” Tên đại ca đeo kính râm giơ tay, lập tức có tiểu đệ cầm ống thép đi tới.

Tiếng xé gió gào thét mà đến, “Phanh ——” ống thép hung hăng nện trên thân thể.

“Ách……”

“Ngươi……” Lãnh phu nhân kinh ngạc vạn phần mà nhìn Hạ Úc Huân che ở trước người bà.

Hạ Úc Huân đau đến mồ hôi lạnh trên trán ròng ròng, căm tức nhìn mấy tên đàn ông đó, nói: “Này! Có phải đàn ông không vậy! Cư nhiên đánh cả người lớn tuổi!”

“Nha đầu chết tiệt kia còn rất nghĩa khí!” Đại ca kính râm sờ sờ cằm, ánh mắt đáng khinh mà đánh giá Hạ Úc Huân, nói: “Cô gái này đủ cay, ta thích! Chờ lão tử xong xuôi mọi việc, lại cùng ngươi chơi đùa!”

“Bà già đáng chết, ngươi rốt cuộc gọi hay không!” Một người đàn ông thô lỗ mà đá một chân Lãnh phu nhân.

Hạ Úc Huân trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên lên tiếng nói: “Dừng tay! Các người gây khó dễ với bà ấy cũng vô dụng.”

Đại ca kính râm cười nhạt một tiếng, nói: “Cô gái, nơi này không có phần cho cô nói chuyện!”

Hạ Úc Huân khinh bỉ liếc mắt nhìn những người đó một cái, nói: “Các người rốt cuộc có một chút tố chất chuyên nghiệp hay không? Cho dù muốn làm tiền, cũng phải biết rõ ràng rốt cuộc người các ngươi bắt cóc làm tiền ai đáng giá chứ!”

“Cô có ý tứ gì?”

“Ý của tôi là, cái bà già này căn bản là không có giá trị, các ngươi chẳng lẽ đều không nghe nói bà ấy cùng Lãnh Tư Thần bất hòa? Bà ấy chỉ thích con trai nhỏ Lãnh Tư Triệt, thậm chí muốn đem toàn bộ tài sản đều giao cho con trai nhỏ, Lãnh Tư Thần hận bà ấy không thể chết , bà ấy bị bắt cóc chính là đúng ý anh ta, sao lại lấy tiền tới chuộc bà ấy chứ?” Hạ Úc Huân khinh thường mà trào phúng nói.

“Câm mồm, cô đồ tiện nhân này!” Lãnh phu nhân bị chọc trúng chỗ đau, tức giận đến cả người run rẩy.

“A? Là như thế này……” Đại ca kính râm có chút dao động, nói: “Cô sao sẽ biết những tin này?”

“Hồ ly tinh, cô không biết xấu hổ!” Lãnh phu nhân nói liền muốn bổ nhào về phía Hạ Úc Huân, bị một tiểu đệ lôi đi.

Phản ứng của Lãnh phu nhân ý vị sâu xa, đại ca kính râm trầm ngâm nói:“Vị tiểu thư này, cô nhìn có chút quen mặt a!”

Đại ca kính râm đi qua đi lại vài lần, đột nhiên làm ra một bộ bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Đúng rồi…… Tôi nhớ ra rồi! Cô còn không phải là tình nhân của Lãnh Tư Thần sao?”

Nghe hai chữ kia, Hạ Úc Huân trong lòng có chút đau, nói: “Nếu bị các ngươi phát hiện, ta cũng không có gì để nói. Đưa điện thoại cho ta, ta gọi! Bà già này liền không cần nữa chứ? Nhìn bà ấy ở chỗ này liền phiền lòng!”

“Cô? Chỉ là một tình nhân mà thôi, Lãnh Tư Thần sẽ vì cô mà tiêu tiền? Theo chúng ta biết, người Lãnh Tư Thần để ý nhất ngoại trừ mẹ hắn hẳn chính là Bạch Thiên Ngưng, chỉ tiếc, cư nhiên Bạch Thiên Ngưng chạy thoát rồi!”

“Thử xem chẳng phải sẽ biết sao!” Hạ Úc Huân nhướng mày.

Đại ca kính râm nháy mắt cho tiểu đệ bên cạnh, tiểu đệ gọi điện thoại, đem điện thoại đặt bên tai Hạ Úc Huân.


Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =