Tác giả: Nịnh Mông Ngận Manh Liễu

Chương 15: Công chúa mưu lược

TrướcTiếp
“Đệm giường muốn trải năm tầng, bản quận chúa thích ngủ giường mềm , bỏ đệm cũ xuống . Đúng rồi , huân hương! Huân hương đừng quên , còn có chậu gỗ, cánh hoa, ban đêm dùng trong bồn tắm , còn có chậu hoa . Đúng , liền bày tại phía trước cửa sổ , cái giá sách kia nhích sang bên một ít, đặt tại nơi đó cản đường ...”

An Ninh quận chúa hai tay chống nạnh, đứng ở trong sân chỉ huy không ngừng.

Chiêu Hoa công chúa ngồi phơi nắng , nhàn nhãn uống trà, nhìn xem An Ninh quận chúa tại trên địa bàn của nàng diễu võ giương oai, không nói một lời.

Đợi An Ninh quận chúa rốt cục ngừng lại, trong viện cũng bố trí gọn gàng sạch sẽ , nhìn qua có chút ý vị nhân tình . Nàng hài lòng nhẹ gật đầu, đặt mông ngồi xuống bên người công chúa, kêu la : “Thúy Hoa , ta thích ăn chân giò muối, thịt vịt nướng, thịt kho tàu đều mang lên đây đi! Bản quận chúa một ngày mệt nhọc, sắp đói chết !”

Chiêu Hoa công chúa đưa tay, chỉ chỉ quyển sách kinh phật trên mặt bàn , chọc cái trán của nàng , nói: “ Thêm chút tâm đi, lễ Phật còn ăn mặn , cũng không sợ bị người ta biết, hủy thanh danh của ngươi ?”

“Thanh danh?”, An Ninh quận chúa cười nhạo một tiếng, “Đó là thứ gì! Giá trị mấy lượng bạc? Có thể nhét đầy bao tử sao?”

“Ngươi ngược lại khéo mồm khéo miệng, chính là đầu óc không tốt dùng “.Chiêu Hoa công chúa vung tay lên, phân phó, “Tố Y, đem trai thực (đồ ăn chay) mang lên, ta cùng muội muội đối ẩm mấy chén.”

Chờ trai thực trong miệng công chúa mang lên , An Ninh quận chúa nghẹn họng nhìn trân trối . Nàng duỗi tay , chỉ chỉ hai phần đồ ăn gần giống nhau trên bàn , nuốt một ngụm nước bọt , “ Tỷ tỷ, đây chính là trai thực trong miệng ngươi ? Thịt kho tàu, thịt lươn , thịt chân giò , thịt dê, thịt gà... Đây đều là trai thực?”

Công chúa dừng một chút, vẻ mặt không biểu cảm , “Có vấn đề sao?”

An Ninh quận chúa: “...”

... Nàng đã muốn vô sỉ , không nghĩ tới Chiêu Hoa tỷ tỷ so với nàng còn vô sỉ hơn !

Chiêu Hoa công chúa mặt không đỏ tim không đập, kẹp lấy một miếng đùi gà đặt vào trong chén của nàng , ôn nhu nói: “ Thịt gà làm rất được , màu sắc hương vị đều vừa đủ , ngươi nếm thử.”

“...” Ngay cả bản lĩnh mở mắt nói lời bịa đặt đều như vậy trơn tru .

An Ninh quận chúa vẻ mặt sùng bái, “Tỷ tỷ, những lời đồn kia là thật sự? Ngươi thật sự ngã một phát hỏng đầu óc , ngay cả tính tình đều thay đổi ?”

Tần Mặc vẫn đứng ở phía sau, đem công chúa biến hóa xem ở trong mắt . Nghe vậy, ánh mắt dừng ở trên người công chúa , hiện lên một tia lo lắng , công chúa thân mình còn không có hồi phục hay sao?

“Ừ”, Chiêu Hoa công chúa trầm thấp lên tiếng, kẹp một miếng thịt vịt nướng đặt ở trong miệng, tùy ý hỏi: “Trước kia ta là như thế nào ?”

“Trước kia ngươi ...”, An Ninh quận chúa kéo dài giọng : “Ta nếu là nói thật, ngươi có tức giận hay không ?”

“Nếu là muốn ngươi nói láo, ta tại sao phải hỏi như vậy? Trực tiếp làm cho ngươi khen ta là được.”

“Cũng đúng “, An Ninh quận chúa nhẹ gật đầu, “Trước kia ngươi, nói như thế nào đây . Chiêu Hoa tỷ tỷ ngươi ngàn vạn lần không nên tức giận , ta chỉ nói thật ngươi thấy qua con chó đúng không? Loại chó đặc biệt thông minh , ngươi nuôi nó, dạy nó thở dài, dạy nó ngồi xuống , nằm xuống rồi đứng dậy . Dạy nó đi nhặt cầu, chơi với ngươi . Nó cực kỳ thông minh, thứ gì vừa học liền biết, cũng đặc biệt dịu dàng ngoan ngoãn, dịu dàng ngoan ngoãn đến mức hoàn toàn không có tính tình, chẳng sợ bị người bắt nạt , bị người tính kế . Nó khả năng biết, cũng có thể là không biết, nhưng nó mặc kệ như thế nào đều nhẫn nại , một lòng đi nịnh nọt người . Nó đơn thuần cho rằng chỉ cần mọi phương diện đều làm tốt , làm đúng, người khác liền có thể đối với nó tốt nhưng hiện thực đâu? Hiện thực là, nó càng nhẫn nại càng nhu thuận, những người kia liền càng không có coi nó ra gì, cảm thấy nó dễ bắt nạt , cũng cảm thấy nó ngốc . Bọn họ sẽ càng thêm bắt nạt nó, con chó tuy rằng đơn thuần, nhưng mà lại là tính tình đơn thuần , bị bức ép đến mức nóng nảy cũng sẽ cắn người, đến lúc đó, hết thảy đều không thể quay lại như lúc ban đầu ... Tâm chết về sau liền lại không sợ hãi, nhưng khi đó cho dù là phản kích lại có thể thế nào đâu...”

Chiêu Hoa công chúa sắc mặt có mấy phần trắng bệch.

Cái này không phải liền là nàng sao?

Kiếp trước nàng với con chó trong miệng An Ninh quận chúa chẳng khác nhau chút nào.

“Ngày hôm trước nghe được tin tức, nói ngươi đánh Lý Thanh Y, lúc nương về nhà nói với ta , nàng nói ngươi ngốc, làm sao có thể ra tay , vậy chẳng phải thành đầu đề câu chuyện cho người ta nói sao ? Lý Thanh Y cho dù không đúng , nhưng là nàng không đúng đối với người bên ngoài đều là việc nhỏ không để vào mắt , chẳng qua chỉ là dạy dỗ một người làm, lại có thể thế nào? Ngươi nên chịu đựng, tiếp tục dung túng nàng, dung túng tới có một ngày, nàng bản thân phạm vào sai lầm lớn , loại sai lầm không cách nào cứu vãn . Đến lúc đó , liền hung hăng trừng trị nàng, trừng trị đến nàng cũng không dám lại xâm phạm ngươi, bắt giặc trước bắt vua, đánh rắn đánh dập đầu , đây mới là có thủ đoạn, có mưu lược , nhưng là ta lại cảm thấy , Chiêu Hoa tỷ tỷ, ngươi làm rất đúng!”

An Ninh quận chúa uống chút rượu, gương mặt ửng đỏ, nàng nhìn xem Chiêu Hoa công chúa, nói tiếp: “Chúng ta Phượng gia từ lão tổ tông bắt đầu, chính là tại trên lưng ngựa đánh thiên hạ . Trước giờ đều là chúng ta khi dễ bắt nạt người bên ngoài , lúc nào đến phiên người bên ngoài chạy đến trên đầu chúng ta làm mưa làm gió ? Chiêu Hoa tỷ tỷ, ta thầm nói, trong kinh thành , ngoại trừ cha và nương, ta cũng chỉ thân nhất với ngươi . Tuy rằng ngươi vẫn luôn đối với ta lạnh nhạt , ta cảm thấy ngươi tâm địa thiện lương, thông minh, cũng là thực tâm thích ta . Ai là thật tâm đối với ta, ai là giả vờ đối với ta tốt  đừng nhìn ta nhỏ, kỳ thật ta còn hiểu nhiều thứ hơn ngươi , không... Phải nói là so với ngươi trước kia hiểu được . Hôm đó nghe nói ngươi động thủ đánh người, ta liền đoán được ngươi ước chừng là chịu đựng đủ rồi, không nghĩ lại nhịn, hôm nay gặp mặt, quả nhiên, ngươi là thật sự khai khiếu .”

Chiêu Hoa công chúa thân mình cứng đờ, ánh mắt phức tạp, trong mắt thêm một mạt ủ dột .

“Chiêu Hoa tỷ tỷ, kỳ thật trong kinh thành , nhất là hoàng gia , có mấy ai là thật sự ngu ngốc đâu ? Ai trong lòng không phải là giống như gương . Liền nói ta đi, ngươi nhìn ta cả ngày vũ đao lộng thương, giống như nam nhi như vậy . Nương ta cả ngày nói ta là con khỉ , muốn ta học theo ngươi , học một ít nữ công học một ít cầm kỳ thư họa , nói nữ nhi nên có bộ dáng của nữ nhi , như vậy mới gả được ra ngoài . Nhưng là, cho dù ta làm như vậy lại như thế nào? Người không quen nhìn ta vẫn là không quen nhìn ta,người thích ta cũng sẽ không bởi vì chút chuyện này liền thay đổi . Ta làm tốt , trở thành nữ nhi ngoan ngoãn trong mắt mọi người , mỗi ngày không ra khỏi cửa chính , nói chuyện nhỏ nhẹ , làm chuyện văn nhã , trở thành một tiểu thư khuê các, ta lại có thể được đến cái gì ? Đến cuối cùng còn không phải là một cỗ kiệu đến nhà khác đi, tại gia tòng phụ , xuất giá tòng phu . Nếu kết cục đều là giống nhau,  ta tại sao không thể làm chính mình? Ta tại sao không thể thuận tâm ý chính mình mà sống? Cuộc sống này là chính ta , ta là quận chúa , cha ta là vương gia, ta thích thế nào thì thế nào, ta muốn làm gì thì làm , ai có thể làm gì ta?”

Chiêu Hoa công chúa nắm ly rượu trong tay lắc lư , rủ mắt xuống , không biết nghĩ đến cái gì.

Thật lâu, nàng chợt bưng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch, “Ngươi nói đúng, ta không phải liền là một con chó sao? Khuất nhục trong lao tù, biết rất rõ ràng hết thảy lại không xông ra được, mãi mãi cũng chỉ là nhẫn nại nhẫn nại nhẫn nại! Trước đây , lúc phụ hoàng còn tại thế dạy hoàng huynh từng nói, làm nhãn quan thiên hạ , trong lòng có mưu lược, có thể nhẫn nhịn chuyện mà người thường không thể nhẫn , mới thành châu báu . Nhẫn này, là ẩn nhẫn, là tùy thời mà động, là mãnh hổ yên tĩnh trước khi xuất kích ! Sau khi phụ hoàng đi , mẫu hậu lại dạy cho chúng ta tinh thần thoải mái , muốn rộng đối đãi người , muốn nghiêm khắc kiềm chế bản thân , chuyện gì cũng phải ngẫm lại người bên ngoài tốt, phải đối đãi tử tế Lý gia, ha... Nàng thật đúng là mẫu hậu tốt , đem hai huynh muội chúng ta giáo dục thành kẻ nhu nhược mềm yếu ! Có những chuyện ngay cả ngươi đều biết đến , ta lại luôn bị mỡ heo mông tâm, nhớ những cái kia cái gọi là tình nghĩa huyết thống , ngươi nói đúng , tại sao phải nhẫn?”

Nàng vỗ một cái lên bàn , bàn ăn lắc lư mấy lần.

“ Ta thân là công chúa tôn quý nhất của Đại Minh triều , cha ta và ca ta đều là nhất quốc chi quân . Ta lại ngay cả Lý Thanh Y đều sửa trị không được, còn làm cho nàng leo đến đầu của ta làm mưa làm gió . Cứ như vậy, người khác còn muốn đến dạy ta nhẫn nại, ta bằng cái gì nhẫn nại? Ta tại sao phải nhẫn nại? Ta làm sao lại phải nhẫn nại !”

Chiêu Hoa công chúa ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiêu căng, “Nàng Lý Thanh Y cho rằng ta giống như nàng, ai... Những thủ đoạn hạ cấp kia , tiểu đả tiểu nháo ta còn thực sự không để vào mắt . Nàng cho rằng ta chỉ đọc quá “nữ giới “ và “nữ tắc “ sao? Hừ, lão nương xem chính là “ tư trị thông giám” (biên niên sử của Trung Quốc ) , học chính là “ binh pháp Tôn Tử “, đọc chính là “ Trinh Quán trị “ ( Thời thịnh trị của Trinh Quán- Theo Wikipedia) . Muốn đối phó nàng, có rất nhiều thủ đoạn, lão nương hoặc là không ra tay , muốn ra tay , liền tuyệt đối là sấm sét vang dội, làm cho nàng biết, rốt cuộc cái gì gọi là tôn ti , rốt cuộc ai mới thật sự là chủ tử!”

Tần Mặc đứng ở sau lưng nàng, nhìn xem bóng lưng thẳng tắp của nàng . Ánh mắt dừng lại tại một chỗ trên quần áo nàng , nơi đó có một đóa hoa mai nở rộ , cực kỳ giống tính tình công chúa , cứng cỏi bất khuất, kiên cường không buông tha.

Chẳng biết tại sao, công chúa như vậy , làm cho tâm hắn sinh thương tiếc.

An Ninh quận chúa bị những lời này làm cho kinh sợ , trợn mắt há hốc mồm mà nhìn xem nàng, thật lâu, nàng chợt tặc lưỡi, “Tỷ tỷ, ngươi nói ngươi thế nào không sớm ngã đi . Nhìn đi ngã một cái , làm cho ngươi cả người cảnh giới đều tăng lên .”

“Tóm lại muốn trưởng thành “, Chiêu Hoa công chúa đôi mắt mãnh liệt, “ Mặc thế nhân nói ta ngốc , cười ta, nhục ta, mắng ta, lừa dối ta, khinh miệt ta, phỉ ta, báng ta — ta liền mắng hắn, đánh hắn, huấn hắn, đạp hắn, tính toán hắn, hại hắn, đưa hắn đi chết!”

An Ninh quận chúa đưa người tới, vẻ mặt cười xấu xa, “Nói hay , có chơi vui nhất định phải mang ta đi cùng , chúng ta tỷ muội đồng lòng, kỳ lợi đoạn kim (hai người đồng lòng thì núi cũng xô ngã được , biển cũng lấp bằng được).

Chiêu Hoa công chúa liếc mắt, nhìn thần sắc “Chỉ sợ thiên hạ không loạn” của nàng kia , hé miệng cười một cái, “Yên tâm, tự nhiên có chỗ cần dùng đến ngươi .Không phải ngươi nói trong kinh thành tất cả mọi chuyện lớn nhỏ ngươi đều biết rõ ràng hay sao ? Lời này từ đâu mà đến?”

“Hắc hắc, cái này phải quy công cho Thúy Hoa , có nàng ở , liền không có tin tức nào mà nàng không nghe được “, An Ninh quận chúa vẫy tay một cái, “Thúy Hoa , tới đây làm cho công chúa mở mang kiến thức một chút.”