Tác giả: Thu Chí Thủy

Chương 6

TrướcTiếp
CHƯƠNG 6

“Không nghĩ tới lão thử cũng có tính điên cuồng tự ngược.” Thanh âm cảm thán của nhân loại làm cho Đường Nạp Đức lập tức bừng tỉnh, thật là có chút không xong, người nọ cư nhiên đến gần nơi con chuột bạch chết tiệt kia đang ngủ trước mặt, ai biết người nọ có hay không kêu tay sai đáng giận kia sẽ lại một lần nữa đến cường bạo hắn.

Khoa Nhĩ lãnh khốc nhìn Á Luân gần như hấp hối, không mang theo cảm tình sắc thái gì nói: “Xem ra hắn hôm nay không thể lại cho lão thử này thụ tinh, chúng ta không thể không đi tìm một con khác.”

“Thực đáng tiếc, dược hôm nay ta mang tới chỉ là xuân dược thuần túy, không biết lão thử mới tới có thể hay không triệt để hoàn toàn sáp nhập.” Uy Liêm vô cùng tiếc hận nói, chuột trắng nhỏ này quá lãng phí dược của hắn. “Theo dõi thí nghiệm.”

Đường Nạp Đức cũng không phải hoàn toàn hiểu được lời nói của nhân loại, nhưng bằng bản năng của lão thử hoang dại, tựa hồ có chuyện càng không xong đang đợi chính mình…

Rất nhanh nhân loại đến phòng thí nghiệm khác mang một con chuột bạch, nhìn chuột thí nghiệm không có giãy dụa nhiều lắm, thuận theo làm cho nhân loại hạ xuân dược sau để vào trong chỗ ***g sắt của Đường Nạp Đức.

Dược hiệu đã muốn bắt đầu phát tác, nhưng ý thức còn không mơ hồ, đây là một con chuột thử nghiệm có kinh nghiệm, gã hiển nhiên so với nhóm chuột bạch may mắn hơn nhiều lắm, phòng thí nghiệm của sở thí nghiệm ban đầu của gã làm thí nghiệm nguy hiểm hệ số cũng không lớn, ít nhất không có gì đặc biệt nguy hiểm đến sinh mệnh.

Gã đã từ rất nhiều thực nghiệm nhỏ được đưa tới đây, hiểu được chỉ cần thuận theo nhân loại, liền có thể sống sót, thời điểm làm cho nhân loại vui vẻ còn có thể thưởng cho ngươi một viên kẹo ngọt. Hắn biết đến đây đối với chuột bạch bọn họ chính là cùng hạt thử trước mắt này ***, gã chán ghét đồng tính nhưng gã không thể cự tuyệt cùng lão thử cao lớn này ***, gã cũng không muốn chịu tội. Chuột bạch này nằm úp sấp trên người Đường Nạp Đức, tự nhận là hảo tâm nói: “Hảo, huynh đệ, ta cũng không thích cùng đồng tính làm tình, nhưng ngươi phải biết rằng nơi này là địa bàn của nhân loại, chúng ta chỉ có khả năng là ngoan ngoãn nghe lời.”

Thân thể Đường Nạp Đức lập tức bắt đầu căng lên, hắn cơ hồ ở trong nháy mắt ý thức được trừ bỏ Á Luân còn có một lão thử khác cũng muốn đối hắn làm chuyện tình ngày hôm Á Luân đã làm, chuyện tình này so với ngày hôm qua càng làm cho hắn khó có thể tiếp nhận! Hắn liều chết giãy dụa, vặn vẹo thân thể, phẫn nộ la hét: “Cút ngay! Tạp hóa! Ta muốn cắn đứt cổ của ngươi!”

Bạch thử từ nhỏ sinh trưởng ở ***g sắt chưa từng gặp qua đồng loại hung hãn như vậy,hắn không tự giác co rúm ở một góc sáng sủa, giẫm lên Á Luân đầy người thương tích, nguyên bản Á Luân ý thức cũng không đặc biệt rõ ràng đến khi nghe thanh âm của Đường Nạp Đức bắt đầu miễn cưỡng chính mình tỉnh táo lại, hơn nữa móng vuốt đụng chạm đến miệng vết thương làm cho y lập tức đau đớn mà tỉnh táo lại, nhìn thấy ***g sắt này xuất hiện lão thử thứ ba, trên người có mùi thuốc từng dùng trên người y, Á Luân bắt đầu đề phòng đứng dậy, y phải bảo hộ Đường Nạp Đức!

Cũng không để ý Á Luân tồn tại, chuột bạch kia đợi cho thời điểm dược hiệu chân chính phát tác, rất nhanh liền quên đi hung hãn của Đường Nạp Đức, lại một lần nữa tính nằm úp sấp trên người của Đường Nạp Đức. Á Luân rất rõ ràng đồng bạn này muốn làm gì, nhưng y không cho phép lão thử thậm chí nhân loại tổn thương Đường Nạp Đức, quên đi đau nhức trên người, phát ra tất cả sức lực mà cắn con chuột bạch kia.

Lão thử bị dược vật khống chế không hề ôn nhu giống lúc trước, mắt hắn lộ ra hung quang đối Á Luân nói: “Cút ngay, ít đến quấy rầy ta!”

“Ta không cho ngươi thương tổn Đường Nạp Đức!” Thân thể gầy nhỏ của Á Luân lúc này tựa hồ lớn hơn, cho dù Đường Nạp Đức không nhìn thấy tình huống phía sau của hắn, nhưng có thể cảm giác được khí thế của Á Luân, hắn dưới đáy lòng thoáng nghi vấn, khí phách như vậy thật là của chuột trắng nhỏ điềm đạm đáng yêu kia sao?

“Ít đến đây! Ngươi có cái tư cách gì, đừng quên chúng ta đều là chuột thí nghiệm!” Lão thử kia không khách khí cười nhạo, dược vật kia làm cho gã sinh ra cảm giác khó chịu cần phát tiết, không nhìn đến sự tồn tại của Á Luân lại một lần nữa hướng về Đường Nạp Đức, Á Luân lại một lần đi tới va chạm, đau xót trên người đang không ngừng co rút đau đớn, nhưng y phải đứng thẳng bảo hộ Đường Nạp Đức!

Lão thử không thể phát tiết cũng bắt đầu phẫn nộ, gã xông lên cùng Á Luân xoay đánh thành một đoàn. Đường Nạp Đức đương nhiên hiểu được hai lão thử này khai chiến, kỳ thật hắn hẳn là hy vọng hai lão thử này đều là lưỡng bại câu thương, nhưng là bên trong, hắn hy vọng Á Luân sẽ thắng đi…

Bị ý nghĩa của chính mình làm cho hoảng sợ, rất nhanh, hắn tự bào chữa nếu không thể né tránh vận mệnh bị cưỡng gian, kia hắn thà rằng bị Á Luân cường bạo, mà không phải giống kỹ nữ có vô số khách.

Nhân loại trợn mắt há hốc mồm nhìn trận chiến của lão thử hoàn toàn ngoài dự kiến của bọn họ. Hai lão thử đánh đá không ngừng mà hướng phía trước di động, cắn xé nhau, trảo nhau, cả hai đều hận không thể lấy tánh mạng đối phương.

Đường Nạp Đức vì chính mình cuối cùng có thể thấy rõ tình thế hai người mà có một tia may mắn, chính là ít nhiều, hắn vẫn là vì vết thương trên người Á Luân mà rung động, vết thương mới còn lưu lại sắc hồng, nhưng là vết thương phát ám kia chính là vết thương cũ, ít nhất ngày hôm qua lần cuối cùng thấy y là hoàn hảo không vết thương, hắn không thể không liên tưởng đến buổi tối gần như khóc rên rỉ, lại nghĩ tới đứa nhỏ này từng nói qua chẳng sợ chính mình đi tìm cái chết cũng sẽ không tái thương tổn hắn, đứa nhỏ này…

Thật sự sẽ ngốc như vậy sao? Đường Nạp Đức mê mang nhìn Á Luân, nhưng tình thế hiện tại căn bản không cho phép hắn suy nghĩ cái gì, mặc kệ hình thức ra sao, ít nhất Á Luân thắng đối với hắn tốt hơn một chút, hắn hướng Á Luân kêu lên: “Á Luân, đem hắn dẫn lại đây!”

Chính là bằng một chút lòng tin chống đỡ chính mình, thính lực của Á Luân đã muốn không tốt lắm, chính là cảm giác được Đường Nạp Đức gọi y, y chạy qua, Đường Nạp Đức xem đúng thời cơ, duỗi cổ ra hung hăng cắn mặt lão thử theo sát phía sau. Chỉ nghe một tiếng khóc thét, tử vong bất quá là trong nháy mắt khóc thét…

Tầm mắt Á Luân mơ hồ khó có thể thấy rõ cái gì, ít nhất Đường Nạp Đức an toàn, y mỉm cười ngã xuống, không có nhìn đến ánh mắt lo lắng kia của Đường Nạp Đức.

END 6.

========================

Ta đang tự nghĩ cái này có phải là đại thúc thụ không nhĩ? Ai, đúng thể loại ta thích mà..