Tác giả: Thu Chí Thủy

Chương 7

TrướcTiếp
CHƯƠNG 7

Nhân loại thực ngoài ý muốn, mặc kệ là hành vi củaÁ Luân hay là vì cuối cùng Đường Nạp Đức xuất thủ tương trợ, Uy Liêm khó được yên lặng xuống, vỗ vỗ bả vai Khoa Nhĩ: “Có lẽ lão thử có tình yêu càng kiên định hơn so với thường nhân.”

Khoa Nhĩ tựa hồ vẫn lạnh nhạt như trước: “Này ta không biết, ta chỉ biết hùng thử thích đem mùi của chính mình lên người làm tài sản riêng mà lão thử khác không thể cướp đoạt, đây thiên tính của động vật.”

Uy Liêm thở dài nói: “Học đệ, ngươi thật đúng vô tình, kia kế tiếp phải làm sao?”

“Xem ra hạt thử tiếp nhận bạch thử vẫn còn sống này, tái lộng cũng là uổng phí khí lực, chờ đến nó khang phục, năng lực khôi phục của lão thử là không thể bị xem nhẹ…”

Dần dần ý thức được nhân loại đi xa, Đường Nạp Đức cúi đầu nhìn Á Luân, tâm tình có chút phức tạp, đứa nhỏ này… Thực tự nhiên nhẹ nhàng mà liếm miệng vết thương của y, nhìn y thương tích đầy mình như thế, nội tâm không biết vì sao luôn luôn có một loại cảm giác khác thường —– cảm giác chưa từng có qua, rất muốn dứt bỏ loại cảm giác này nhưng là tái cố gắng như thế nào cũng đều là uổng công…

Lúc sau khi nhân loại tan tầm, Khải Lệ lại một lần đến thăm bọn họ, lúc ấy Á Luân còn chưa tỉnh dậy. Đường Nạp Đức đang khẽ liếm Á Luân phát hiện Khải Lệ đã đến, ý thức được động tác của mình, lập tức quẫn bách ngừng lại, vốn định một đá văng y, nhưng là vừa thấy đến bộ dáng hấp hối kia của Á Luân, lại sinh tâm không đành lòng…

“Trời ạ, đứa nhỏ này xảy ra chuyện gì?” Khải Lệ nhìn đến bộ dáng sắp chết của Á Luân, cực sợ hãi, nàng sợ đứa nhỏ cuối cùng này cũng giống như phụ mẫu y cứ như vậy mà đi, như vậy nàng trên thế giới này mất đi thân nhân cuối cùng! Ở thời gian dài cùng nhau sống, Khải Lệ sớm đem Á Luân trở thành đứa nhỏ của chính mình, nhìn Á Luân ở bên thân Đường Nạp Đức bị thương tổn như vậy, Khải Lệ bản năng mẫu tính bị lập tức kích động ra, nàng căm tức Đường Nạp Đức, nếu không có ***g sắt, chỉ sợ nàng đã sớm đi lên liều mạng cùng Đường Nạp Đức!

“Đường Nạp Đức Uy Nhĩ Tốn! Y bất quá chỉ là một đứa nhỏ đáng thương! Có bản lĩnh ngươi đi tìm loài người, vì cái gì đối đãi với đứa nhỏ như vậy! So với ngươi, y càng đáng thương, từ nhỏ liền sinh trưởng trong ***g sắt không có tự do, nhìn phụ mẫu cùng huynh đệ của chính mình từngg người bị tra tấn chết đi, mà không biết chính mình ở thời điểm nào cũng bước theo thân nhân rời khỏi trần thế… Mặc dù như vậy nhưng đứa nhỏ vẫn như trước mỉm cười suy nghĩ muốn chiếu cố ngươi… Vì cái gì phải đối đãi với y như vậy… ” Khải Lệ dị thường bi phẫn, nghĩ muốn cùng Á Luân cùng nhau sống qua ngày, không nhịn được nước mắt theo hai má chảy xuống, đứa nhỏ này đến tột cùng còn muốn gặp bao nhiêu cực khổ, thế giới tàn nhẫn này khi nào mới bằng lòng buông tha y… Có lẽ so với Á Luân, trượng phu cùng đứa nhỏ của chính mình cùng một chỗ ở thiên đường coi như may mắn, ít nhất bọn họ không cần ở thời gian dài giữa tuyệt vọng bị tra tấn mà chết đi….

Lặng yên nghe Khải Lệ lên án, biết Khải Lệ hiểu lầm, nhưng hắn là Đường Nạp Đức Uy Nhĩ Tốn cho tới bây giờ sẽ không giải thích bất cứ cái gì, cũng không đáng giải thích, nhưng là trong lòng hắn chung quanh cũng không phải là do bị hiểu lầm mà bất mãn, mà là đối với đứa nhỏ còn hôn mê này —– hoặc là không nên gọi y là đứa nhỏ, ít nhất y đã muốn đến kì động dục, hắn cư nhiên cảm thấy trong lòng ẩn ẩn cảm giác đau đớn, cảm giác hỗn tạp không hiểu, làm cho hắn bắt đầu mê mang mà hỗn loạn, trong lòng giống như bị tê dại lộn xộn, lại không muốn để ý rõ ràng, hắn sợ cảm giác tê dại lộn xộn kia từng chút một thông suốt, đáp án trong đó thực có thể làm cho hắn e ngại, bắt đầu có chút chán ghét mình, thời điểm gì mà hắn lại biến thành người nhu nhược nhát gan, bắt đầu lề mề như vậy, quả nhiên là bị loài người nhốt mà mất đi bản thân sao!

“Ngươi cút đi! Ít ở trong này vô nghĩa!” Phiền não trong lòng biểu hiện ở ngôn ngữ, hắn hiện tại không muốn nghe chuyện gì liên quan đến Á Luân, hắn phải nhanh chóng quên đi cảm xúc không nên có này, trở lại Đường Nạp Đức Uy Nhĩ Tốn cường ngạnh mà kiên quyết kia!

Tuy rằng Đường Nạp Đức uy nghiêm làm cho Khải Lệ có một tia sợ hãi, nhưng người cứng cỏi cùng tình yêu thương của mẫu thân đối với đứa nhỏ cuối cùng chiến thắng khiếp đảm trong lòng, mặc dù có ***g sắt ngăn trở, nàng vẫn đang đối với Đường Nạp Đức phát ra khiêu chiến, nàng quyết không thể nhìn đứa nhỏ này cứ như vậy bị Đường Nạp Đức giết chết!

Ánh mắt kiên định của Khải Lệ ngoài ý muốn làm cho Đường Nạp Đức có chút không dám đối mặt, hắn có một tia mê mang, tin tưởng lý lẽ ngày xưa của hắn bắt đầu có vết nứt rất nhỏ, nơi xấu xa xa lạ này cùng địch nhân cường đại làm cho hắn trải qua bất lực cùng đả kích trước nay chưa từng có, tự tin ở trong nháy mắt tựa hồ trở nên bắt đầu có chút buồn cười…

Hắn không còn là tộc trưởng Uy Nhĩ Tốn bày mưu tính kế, mà chính là một tù nhân của nhân loại, hắn thậm chí không thể đe dọa một lão thư thử… Cảm giác suy sụp nghiêm trọng làm cho hắn có chút ủ rủ, hắn nằm úp sấp âm trầm nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ không tới gần… Á Luân dạng thế này…”

Khải Lệ thực giật mình nhìn qua bộ dáng có chút yếu ớt của Đường Nạp Đức, hoặc là ***g sắt này thực sự có thể tiêu diệt ý chí của một lão thử, chính là đứa nhỏ kia… “Nhưng là đứa nhỏ kia cần trị liệu…” Thân thể tuyết trắng càng tôn thêm màu đỏ trên người càng thêm rõ ràng, cho dù Đường Nạp Đức không thương tổn Á Luân, nàng cũng vô pháp mặc kệ đứa nhỏ này như vậy, tuy rằng nàng lưu lại cũng không đỡ chiếu cố…

Đường Nạp Đức không thể khống chế được hai mắt của mình không nhìn tới Á Luân, tuy rằng hắn khẽ liếm một ít coi như hiệu quả, nhưng là đối với tổn hại này của Á Luân đối với thân thể hồi phục vẫn là cách xa…

Đường Nạp Đức không biết thời điểm chính mình đang nhìn Á Luân vẫn là nhăn mặt, Khải Lệ lại thấy được, nàng nên một lần tin tưởng hùng thử trước mắt này sao? Mẫn cảm của giống cái khiến nàng cảm nhận được Đường Nạp Đức đối với sinh tử của Á Luân không phải là không để ý…

Có lẽ là nàng xuất hiện có chút không thích hợp, trầm tĩnh tự hỏi, Đường Nạp Đức bị trói, Á Luân lại tự do, nếu nàng là Đường Nạp Đức nếu có tâm muốn mệnh Á Luân, chỉ lựa chọn cắn cổ y… Do dự nửa ngày, Khải Lệ biết chính mình tái không cứu được Á Luân, chỉ biết hại y. Khẽ cắn môi, nàng đối với Đường Nạp Đức cầu xin nói: “Uy Nhĩ Tốn tiên sinh, đứa nhỏ này thật sự thực đáng thương, ngươi ở trong này mới vài ngày hẳn là biết nơi này đáng sợ, lại càng không nói đến y là đứa nhỏ sinh trong đây…”

Nàng không có cách nào đem đầu đuôi ngọn gốc trải qua của đứa nhỏ này nói ra, đau liền giống như trượng phu cùng đứa nhỏ ở trước mặt chính mình chết đi, chỉ cần nhặt lên một chút mảnh nhỏ sẽ hóa thành vật sắc bén đâm tới trái tim của nàng, yên lặng tránh ra, nàng cầu xin trời xin có thể làm cho Đường Nạp Đức có thể ra tay cứu giúp, nếu Á Luân đã chết, nàng nhất định sẽ bồi cùng nhau ra đi, ít nhất trên con đường lên thiên đường nàng còn có thể chếu cố đứa nhỏ đáng yêu lại đáng thương này.

END 7.