Tác giả: Thu Chí Thủy

Chương 23

TrướcTiếp
CHƯƠNG 23

“Bùm —–”

“Bùm —–”

Lúc Đường Nạp Đức nhảy vào trong nước, ngoài ý muốn nghe được tiếng một người nhảy vào nước — nước trong suốt phản chiếu ánh trăng mông lung, ở giữa mập mờ, hắn thấy được một thân ảnh màu trắng! Là hắn trước khi chết ảo giác sao?

Đường Nạp Đức rõ ràng để thân thể của chính mình tùy ý bơi lội, ánh mắt trừng lớn nhìn một chút màu trắng kia, cho dù nước vào mắt đau đớn cũng không nguyện ý nháy mắt một chút —- thẳng đến khi chuột trắng nhỏ căn bản không biết bơi lội ở trong nước không ngừng giãy dụa, không ngừng mà khua tứ chi, miệng phả ra bọt nước, ý thức Đường Nạp Đức biết được y không phải ảo giác!

Điên cuồng mà bơi qua, Đường Nạp Đức ngậm chặt chuột trắng nhỏ thân thể sắp hít thở không thông, liều mạng tha một lão thử khác hướng trên bờ bơi đi, Đường Nạp Đức cố hết sức bơi lên bờ, gắt gao nhìn thẳng chuột trắng nhỏ bị nghẹn nước mà không ngừng ho, run rẩy đem móng vuốt hướng tới thân hình màu trắng kia, mà ở khoảng cách cách thân thể kia nửa thước lại dừng lại, hắn sợ hãi —- người kia bất quá là cảnh trong mơ, duỗi tay ra liền vồ hụt…

Á Luân cuối cùng hòa hoãn hơi thở ngẩng đầu nhìn hướng Đường Nạp Đức, hắn vẫn là anh tuấn như vậy, ba tháng trôi qua, một chút cũng không có già đi, y hảo nghĩ muốn tiến lên hung hăng đặt thân thể Đường Nạp Đức ở dưới thân mà mà vuốt ve qua thân thể mê người kia, nhưng là y không dám… Cũng không có tư cách…

“Đường Nạp Đức… Nhĩ hảo không?… Bọn nhỏ thế nào?… Nhóm thê tử của ngươi thế nào?” Thời điểm hỏi vấn đề cuối cùng kia, Á Luân cúi đầu, không muốn làm cho Đường Nạp Đức nhìn đau đớn trong mắt chính mình.

Đường Nạp Đức hơi hơi sửng sốt, toàn bộ thân thể phẫn nộ bắt đầu run lên, một chưởng hung hăng đánh, ủy khuất rống giận: “Ngươi này ngu ngốc!” Đường Nạp Đức run rẩy nhìn móng vuốt của chính mình, xúc cảm trên móng vuốt kia chân thật như thế! Thật là Á Luân!

“Á Luân —-” Thời điểm Á Luân còn không kịp phản ứng, Đường Nạp Đức đã muốn bổ nhào vào trên người của y. Á Luân lăng lăng nhìn Đường Nạp Đức nhào vào trên người chính mình, ánh mắt kiên nghị kia đã muốn đầy nước mắt, trong cuộc sống ở chung mặc kệ có bao nhiêu khổ cùng tuyệt vọng đều không có nhìn thấy nước mắt của Đường Nạp Đức…

“Đường Nạp Đức…” Tim của Á Luân lập tức bắt đầu co rút đau đớn, y luôn nghĩ Đường Nạp Đức mất đi y vẫn bình yên mà ung dung sống, bây giờ còn làm cho hắn đau thương rơi lệ như thế, có lẽ y sống đối với Đường Nạp Đức mà nói căn bản chính là sai lầm, “Thực xin lỗi… Đường Nạp Đức, ta biết ta không nên xuất hiện trong cuộc sống của ngươi, nhưng là…”

“Hỗn đản!” Á Luân còn muốn nói gì, miệng lập tức bị Đường Nạp Đức hung tợn hôn trụ, đầu lưỡi tham nhập miệng Á Luân, hương vị nơi đó vẫn giống trong trí nhớ, bình thường lại dễ dàng gây nghiện, cái mông không ngừng ma sát giống đực ẩn giấu của Á Luân, làm cho vật cực đại kia lập tức ngẩng đầu đỉnh ở hậu huyệt hắn.

Bỗng nhiên, Đường Nạp Đức từ trên người Á Luân nhảy xuống, làm cho Á Luân đang chìm trong kích tình không thể tự kềm chế có chút khó hiểu nhìn về phía hắn. Đường Nạp Đức mặt hồng xoay người sang chỗ khác, bỏ ra cái đuôi, đem huyệt khẩu màu đỏ mê người của mình nhắm ngay Á Luân, nói quanh co: “Á Luân… Yêu ta…” Trời biết, đem những lời này nói ra khỏi miệng phải lấy bao nhiêu tự tôn cùng kiêu ngạo của hắn.

Chưa từng nghĩ đến Đường Nạp Đức sẽ chủ động yêu cầu chính mình, Á Luân tâm lập tức trở nên mênh mông, đây là trong mộng sao? Kia nhất định là giấc mộng tốt đẹp nhất! Á Luân khẩn trương tới gần thân thể làm y nhớ thương, hùng thử như lúc ban đầu động dục bình thường thật cẩn thận liếm động khẩu đã lâu chưa âu yếm, dùng đầu lưỡi miêu tả mặt trên phập phồng, thỉnh thoảng lại tham lam hướng vào bên trong, hy vọng khối thân thể này cộng hưởng với chính mình.

“Chi…” Đường Nạp Đức bởi vì thanh âm Á Luân mà phát ra rên rỉ ***, thời gian dài kiềm chế *** của thân thể một khi đã bị kích thích sẽ trở nên tương đối mẫn cảm cùng cấp bách, tính khí sung mãn dán trên bụng không ngừng nức nở, vặn vẹo cái mông, thúc giục Á Luân tiến vào.

Dụ hoặc như vậy đổi thành ai đều không thể chịu được, huống chi là Á Luân yêu mình lại bị cấm dục ba tháng, Á Luân lập tức mất đi lý trí, nằm úp sấp trên lưng Đường Nạp Đức, giống đực lớn mạnh không chút do dự nhập vào nơi chính mình sở hữu!

“Chi —-” Thân thể một trận run rẩy, huyệt động thời gian dài không quan tâm tới liền giống huyệt động mới lập tức bị tiến vào khó tránh khỏi có chút đau đớn, nhưng là phong phú đã lâu kia càng làm cho hắn cảm động, Á Luân thật sự đã trở lại! Không phải mộng!

“Á Luân… Á Luân…” Nhịn không được khóc quát to tên trong mộng kêu vô số lần, thân thể Đường Nạp Đức ở dưới thân Á Luân không ngừng phấn chấn run rẩy, dục vọng của Á Luân trướng phát đau, vẫn là dụng ý chí đình chỉ xúc động của mình, lẳng lặng ghé vào trên lưng Đường Nạp Đức, hôn lưng Đường Nạp Đức, cắn da lông mẫn cảm của hắn, “Đường Nạp Đức, rất đau sao? Còn muốn tiếp tục không?” Mặc kệ là thời điểm gì, y đối với Đường Nạp Đức thủy chung không thay đổi —- vì Đường Nạp Đức cho dù chết cũng không để ý.

Đường Nạp Đức bởi vì Á Luân yên lặng mà dục vọng bị dày vò, nghe được Á Luân hỏi, không biết nên nổi khí hay nên cười, đong đưa cái mông trên diện rộng, vừa lòng nghe được Á Luân hút khí thật mạnh, oán giận nói: “Hỗn cầu…”

Kích thích mãnh liệt đến thế, Á Luân vẫn là nhịn xuống dụng vọng đầy người từ trong cơ thể Đường Nạp Đức đi ra, bởi vì Đường Nạp Đức cũng không có kêu y tiếp tục. Cảm giác được ý đồ của y, Đường Nạp Đức dở khóc dở cưởi dùng sức kẹp chặt cái mông, gắt gao áp trụ giống đực của Á Luân, đối với cố chấp của Á Luân hắn từ bỏ thầm oán càng thêm nhiều cảm động, thiếu niên này vẫn là bởi vì chính mình mà suy nghĩ… “Không được đi… Ngu xuẩn… Còn không mau động một chút…” Nói xong câu đó, mặt Đường Nạp Đức đã muốn trở nên đỏ bừng, đáng được ăn mừng là Á Luân không nhìn thấy trạng thái lúng túng của hắn.

Á Luân đã muốn bị dục vọng bức điên đến khi được Đường Nạp Đức cho phép, lập tức vui sướng mà bắt đầu trừu tống, mỗi một lần đều đem côn thịt dùng sức đâm vào phía dưới đến cực hạn mới rút ra, mà thời điểm Đường Nạp Đức nghĩ y muốn ly khại lại lấy tốc độ không tưởng được đè ép tiến vào, làm cho Đường Nạp Đức nghĩ đến trái tim chính mình sẽ vì không thể thừa nhận mà nổ tung, nhục bích sung huyết điên cuồng cắn côn thịt kia, không ngừng mà mấp mấy thịt bên trong, hành động như vậy càng yêu cầu thứ rắn chắc thêm lực độ lớn mà chà đạp chính mình.

“Chi… Á Luân… Không cần… Chậm… Mau… Tái đâm vào một chút…” Khoái cảm mãnh liệt làm cho thân thể Đường Nạp Đức toàn bộ run rẩy, có chút nói năng lộn xộn gầm nhẹ, lay động cái mông, thịt huyệt mềm mại không ngừng phân bố dịch tình sắc lên án côn thịt đã lâu không đến. Tràn đầy trung thành làm cho Á Luân càng muốn tiến vào hắn càng sâu càng mạnh, muốn liền cùng Đường Nạp Đức hòa hợp làm một, từ nay về sau vĩnh viễn không rời xa nhau.

“Chi… Chi, chi…” Á Luân điên cuồng mà đánh sâu vào, côn thịt không ngừng mà va chạm vào trong vách tường, trầm mê mang theo khoái hoạt đau đớn, trầm luân hơn nữa không nghĩ tự kềm chế…

“Á Luân — Ta yêu ngươi —-” Cuối cùng khi thân thể hắn bị dịch thể của Á Luân nhồi hết sức vào, Đường Nạp Đức kêu ra lời nói vẫn chôn dấu ở trong lòng lâu ngày…

END 23.