Tác giả: Ren

Chương 24: Kí ức ngủ quên

TrướcTiếp


Nó tới lớp với khuôn mặt k thể phờ phạc hơn. Sau 1 hồi chen lấn xô đẩy chẳng khác gì mua hàng giảm giá trong siêu thị, nó đã lết dc tới bàn học của mình, vừa vào tới nó đã gục luôn trên bàn. Hắn thấy thế cx men lại hỏi thăm

- Này, cô sao vậy? Hay sợ mèo quá nên ngủ k nổi?_ Sky cố tình chọc tức.

- Á biến đi, phiền chết lên đc, đồ dơ bẩn_ Nó hét rồi chuồn nhanh xuống bàn Windy lánh nạn. Mặc kệ Sky đang thắc mắc khều vai Kevil hỏi.

- Cô ta sao vậy? À mà sao hôm qua mày k về nhà thế?

- Nó à? Bị dị ứng với mèo ý mà, hôm qua tao ngủ ở nhà Seny luôn_ Kevil

- Cái gì? Ngủ cx cô ta á?_ Sky sửng cồ

- Có sao đâu, còn ngủ chung với Windy nữa mà_ Kevil điềm nhiên trả lời.

- Mày nói sao? Thích chết hả_ Lần này là Rany đang sửng cồ

- Có gì lạ sao? hồi nhỏ vẫn thế mà, thôi cô vào lớp rồi kìa_ Kevil liếc ra ngoài. Từ sau vụ nổ phòng thí nghiện, cái à giáo khó ưa đã lặn mất tăm, thay vào đó là cô Mai, gvcn mới, cực tâm lí và xiteen. Cô vừa bước vào lớp mà nó vẫn treo hồn ngược lên tận mây xanh, bó toàn thân với nhỏ này.

- Cả lớp im lặng, nhân đây cô xin thông báo, 3 ngày tới chúng ta sẽ có kì thi tổng kết, đây là kì thi quan trọng nhất trong cả học kì, để xem kết quả học tập cả năm. Đặc biệt, kì thi lần nay sẽ cực kì khó, các e k đc chủ quan. Đề cương ôn tập tất cả đều đã ó rồi. Sau kì thi này trường ta sẽ tổ chức lễ hội mừng valentine. Sau đó 1 ngày là kì nghỉ tết.

Nghe đến đây nó chợt bật dậy... cái zề? đã sắp tết rồi á?( Seny: t/g chơi kì, tua thời gian như gió vậy á? t/g: hì thông cảm, tại tết cx sắp đến rồi nên mình cx phải theo kịp cho có k khí chứ). Sau tiết 2 nó chẳng ngỏ nghê việc hok hành gì nữa mà cúp tiết ra hoa viên sau vườn chơi. Nó chẳng có tâm trạng nào để học cả, mọi thứ diễn biến quá mông lung, k tài nào sắp xếp nổi. Nghĩ đến chuyện mình cố gắng để đc đến trần gian, đuổi theo Demon, rồi gặp tụi hắn nữa chứ. Thật sự hiện tại nó rất rối, nó k muốn quan tâm đến cảm giác lạ lẫm đang nảy sinh kia là gì. Bởi nó hiểu rõ, mk vốn k đc phép cảm nhận tình cảm ấy, vết xe đổ của quá khứ nó k đc phép chạm vào. Nhắm mắt lại, nó nằm ngủ dưới 1 gốc cây, nghe tiếng chim hót, tiếng thầm thì của gió, cứ thế mà chìm vào thế giới mộng mị ảo tưởng của mình. K 1 ai, k 1 ai có thể làm tổn thương mk. Nó thấy mk đứng trc biển. lại là biển, có 1 cô bé đang khóc, cô bé có mái tóc và đôi mắt xanh dương đang khóc. Nó từ từ tiến lại gần phía cô bé, khẽ nhíu mày, cô bé thật giống nó hồi nhỏ. Nó rất muốn dỗ dành cô bé ấy, như tự an ủi lòng mk, nhưng k đc, k ai nhìn thấy nó cả, cứ như nó vô hình vậy. Và rồi, có 1 cậu bé nữa xuất hiện, cậu bé với nụ cười thiên thần, đôi mắt màu huyết chăm chú nhìn cô bé. Ấm áp quá, nó thấy thật ấm áp, họ đã cx chơi đùa cho đến khi mặt trời lặn. Ngày nào cx vậy, cho đến lúc nó tò mò tiến về phía cậu bé, nhưng... khi vừa chạm vào thì cậu bé ấy bỗng ta biến, như cơn gió vội đến rồi đi. Nó vội vã đưa tay ra giữa cậu lại, nhưng muộn mất rồi, tan biến như bọt biển, chỉ còn cô bé đang ngồi thẫn thờ trên bờ biển. nhưng nó bỗng thấy tối, chỗ này tối quá, sao lại tối đến vậy, u ám đến vậy, là ai, là ai nhốt nó vào cái hộp tối tăm này? K ai cả, đây chính là trái tim trống rỗng, cô độc và lạnh lẽo của nó, cười đó, nó có cười, nhưng là nụ cười giả dối che dấu tất cả đau khổ. Ai đó, làm ơn, kéo tôi ra khỏi bóng tối này đi, làm ơn, kéo tôi ra khỏi sự côi độc ghê rợn này đi....... Bàn tay ấm áp vô cx, nó cảm nhận đc có người đang nắm tay nó, nó vội bật dậy, mở mắt. Là Sky, hắn đang làm gì ở đây? Hắn nắm tay nó, nằm gục trên vai nó mà ngủ, chẳng lẽ cx cúp tiết như nó??? Nó định đá bay hắn như chợt khựng lại, nó biết hắn đẹp, nhưng k ngờ lại đẹp đến thế. Nhìn cứ như 1 thiên thần đang ngủ, yên bình vô cx. Mái tóc hung đỏ rối tung trong gió, xòa xuống che gần hết khuôn mặt, lông mi lại rất dài và cong, nhìn như con gái. Da lại trắng đến nỗi nó cx phát ghen, nhìn mà thật muốn cắn quá đi. Nó cứ ngây ra ngắm hắn như thế( tưởng chị miễn dịch với trai đẹp chứ) nó bất giác đưa tay vén mấy lọn tóc xòa xuống mặt hắn thì hắn tỉnh dậy, vừa xấu hổ vừa bối rối, nó rụt tay lại quay đi chỗ khác che vẻ mặt lúng túng của mk.

- Cô làm gì vậy? bộ tôi đẹp trai lắm sao?_ Hắn vươn vai ngáp.

- K có nghen, đừng có mà hoang tưởng_ nó vội đáp_ mà sao anh ở đây? còn ngủ trên vai tôi, còn nắm tay tôi nữa chứ, biến thái tính lợi dụng à?_ nó thét.

- Tại k thấy cô nên tôi đi tìm, thấy cô ngủ ngon quá nên k nỡ đánh thức, bây giờ thì về lớp đi._ Hắn đáp.

- Ờ, mà khoan, có thứ naỳ hay lắm nè._ nó níu tay hắn lại, lục lọi gì đó trong bụi rậm rồi đem cái thứ vừa tìm đc khoe hắn,

- RẮN???~ _ hắn thất kinh hét lên nhìn con rắn đang bò trên tay nó, 1 con rắn dà khoảng 50 cm, đang uốn lượn trên tay nó, thở phì phò.

- Dễ thương k? Chắc lớp nào làm thí nghiệm đẩ xổng đây mà_nó vuốt ve cưng nựng e rắn nhỏ. Hắn vội dựt con rắn trên tay nó quăng đi.

- Cô khùng à? nếu nó là rắn độc thì sao? Cô đúng là loại con gái khó ưa mà, thật tội cho ai lấy phải cô._ hắn thét, nó sững lại khi nghe hắn nói, loại con gái khó ưa? thì ra vậy hắn vốn k ưa nó, mà nó cx đâu có ưa hắn nhỉ? vậy sao phải buồn?

- Phải tôi là vậy đấy, là loại con gái khó ưa, nên tránh xa tôi ra 1 chút_ nó hét lên rồi bỏ về lớp học, hắn chỉ biết nghệt mặt ra nhìn, lại nó gì khiến cho nó giận nữa ư?!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vậy là đã đến ngày thi, đối với nó việc này chỉ là chuyện nhỏ hơn con thỏ, ỷ vào tí thông minh trời phú của mk nó chẳng thèm hok, chỉ thản nhiên chơi. Cho đến khi vào phòng thi, nhận đề nó mới hà mồn trợn mắt k tin nổi. Chỉ hận cậu nó(HT ý) đã cho riêng 6 đứa bọn nó 1 đề cực khó, làm não cả bọn phải hoạt động hết công xuất, nhưng k sao, nó vôn tự tin với thành tích học tập của mk nên thi xong rất hớn hở, chỉ có diều, kì thi này có rất nhiều người khó qua đc. Đứa nào thi xong mặt cx xám ngoét lo sợ, cả 3 con nhỏ Lucy, Decy, Geny lớp bên cx đang thấp thỏm. Seny thì nhàn hạ rồi, sau khi làm bài thi xong đến phòng HT phá phách cho chán rồi về nhà ngủ ngon lành. Hajzzzz cứ vô tư như con nít ý.