Tác giả: Ren

Chương 44: Gặp mặt

TrướcTiếp
Nó bước xuống lầu đúng 7h tối, mang vẻ mặt kiêu kì ngạo mạn. Nó mặc chiếc váy xèo trắng, đính kèm 1 chiếc nơ đen ngang eo, k có họa tiết cầu kì, đeo đôi khuyên hoa hồng trắng, gợi vẻ kiêu sa nhã nhặn. Nó liếc mắt qua 2 cô bạn thân đang nhìn mk như trời trồng

- Mày tính đi thật hả Seny?_ Windy níu tay nó mắt rưng rưng

- Mày tốt nhất đừng nên dính vào chuyện gia đình người a_ Haray nhiêm nghị

- Gì vậy má? Tao có đi chết đâu mà?_ Nó giựt tay lùi về sau phòng hờ

- Tát nhiên là mày k chết, nhưng thằng Quân sẽ chết, nhìn cái mặt mày kì, 2 chữ gian tà gi rõ rồi_ Haray dí đầu nó xuống

- Ủa có sao?_ nó cười gian, vẫy tay chào 2 con bạn rồi chạy ra xe. Chỉ còn lại mk Windy và Haray đứng giữa nhà, vẻ mặt cx gian k tả đc

- mày có muốn đi chơi k Windy_ Haray cười nham hểm

- Đi a, làm sao bỏ lỡ đc, càng đông càng vui mà_ Windy hồ hởi

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Quân mặt bộ vest trắng trùng tông với nó, mái tóc bạc nhẹ bay theo gió, cậu tựa lưng vào chiếc xe, mắt nhìn xa xôi, thoáng chút xao động, ưu phiền trong đáy mắt. Nó lặng người nhìn Quân, tên này cx đẹp mà. Nó chạy lại vỗ vai Quân cười tươi rói, kéo cậu lên xe.

- Cậu sao vậy? này chốc nữa gặp ba cậu hãy nó tôi là bạn gái cậu, tôi sẽ giúp cậu thoát khỏi vụ hôn ước với nhỏ nào đó, tiện dạy dỗ lại những kẻ k biết điều luôn.

- Khi gặp ông ta... ưm em..._ Quân nhìn nó lo lắng

- Đừng lo, tôi biết cách ứng phó_ Nó lên mặt hãnh diện. Nhưng cậu thì k thể k lo, ông ta là 1 con cáo già đê tiện, đến con trai mk còn k tha, liệu cậu có thể thoát khỏi vuốt của ông ta k?Chiếc xe dừng lại trc cổng 1 biệt thự, nó khẽ liếc qua cánh cổng, quả không hổ tập đoàn Diamant, chẳng kém gì nhà nó. Cổng tự động bật mở, xe lao vào trong rồi dừng lại. Một người đàn ông đứng tuổi chạy ra, vẻ cung kính, hẳn đây là quản gia.

- Cậu chủ, cuối cx thò cậu cx về, ông chủ đang đợi trong thư phòng_ Ông ta khom lưng chào Quân

- Vị tiểu thư này là...._ Ông khẽ liếc qua nó

- À, cháu là bạn gái của Quân_ nó cười rạng rỡ, níu tay Quân thân thiết, quân khẽ bất ngờ nhưng cx mỉm cười gật đầu nhẹ, cậu đưa nó vào trong nhà, tay nắm chặt lấy nó như thể nếu buông ra hẳn nó sẽ biến mất. Trong phòng khách có 2 người đang ngồi. Một phụ nữ có khuôn mặt mĩ lệ, mái tóc nhuộm màu hất sang 1 bên, nhìn rất thân thiện nhưng k che đc ánh mắt tà ác. Một cô gái kém tuổi nó, vẻ mặt non choẹt mà bôi cả tá phấn, nhìn đã thấy lẳng lơ. Cái áo ngủ lụa mỏng dính khoét sâu xuống ngực, chân gác lên bàn thật hách dịch. Khẽ nhìn nó biết ngay, đây hẳn là mẹ kế và con gái bà ta, nhìn ngứa mắt thật, nó muốn đạp cho 1 cái quá.

- Ái dà, con trai, con đã về rồi à? Ta tưởng con sẽ k bao giờ quay lại chứ?_ bà ta đon đả chạy lại phía Quân, giả bộ thân thiện.

- Bà tránh ra đi, thật ghê tởm, đừng có gọi tôi thân mật như vậy_ Quân khó chịu --Anh à, sao lại hỗn với mẹ như thế chứ_ Con em gái miệng tơn hớt lên mặt

- Cô im đi, đừng gọi tôi là anh_ Quân gắt, nó nhìn tình thế, nếu cứ lằng nhằng với 2 con rắn độc này hẳn mất thời gian, chi bằng nó xử luôn cho rồi

- À chào phu nhân, tiểu thư, tôi là Nguyệt Hải Băng, ;là bạn gái của Quân, rất vui đc gặp mặt_ Nó ra vẻ cung kính

- Ồ, rất vui đc gặp con, ta là mẹ Quân, còn kia là Khả Vy_ Bà ta cx cười đáp lại

- Hứ chị dâu gì chứ, định vào nhà này đào mỏ thì có, nhìn cái mặt là biết_ con em gái hống hách, nó khẽ cười tiến lại phía Khả Vy.

- Vy, em đẹp quá_ nó giả bộ khen

- Hứ biết là tốt, hạng như cô sao sánh đc với tôi?

- Tất nhiên là chị k bằng rồi, em chát cả tá phấn nên mặt đến nổi dày cả phân thế kia mà, à, hình như em dùng silicone thì phải ha_ Nó liếc xuống ngực con nhỏ

- Cô nói thế là có ý gì?

- K có gì, chỉ là muốn kiểm chứng thử thôi_ nói đoạn nó dang tay tát con nhỏ lệch má, rồi đưa tay phủi cả tấn phấn trên người, Khả Vy tay ôm mặt sững người

- Ghê thật, phấn dày đến nỗi tát chẳng thấy vết luôn( in năm ngón tay đó bà)_ nó cười mỉa mai

- Cô, làm gì con tôi vậy?_ Bà ta hoảng hốt ôm Khả Vy rồi giơ tay định đánh nó. Nó chụp ngay lấy tay bà ta, cười ngạo mạn.

- Phu nhân, tôi ghét để những thứ k sạch sẽ chạm vào mk lắm cảm phiền bà tránh ra cho_ nó hát bà ta ngã phăng xuống ghế, rồi quay lại gọi quản gia

- Quản gia, chỗ này bốc mùi quá, bác thay bộ ghế này đi, còn nữa, quét dọn lại đống rác rưởi này đi

- Cô, cô nghĩ mk là ai chứ? Ba tôi sẽ đuổi cô và tên ăn bám kia đi_ Khả Vy phẫn nộ hét. Mặt nó biến sắc, Quắt mắt nhìn con nhỏ kia, khẽ tiến lại gần.

- Hình như tôi cần phải dạy cô biết cách ăn nói với bề trên nhỉ?

Nó đứng dậy níu tay Quân đi thẳng, Quân khẽ cười nhìn nó.

- Cười gì chứ_ nó cáu

- Em đang bảo vệ chồng tương lai hả?

- Đừng có tưởng bở, mau đưa tôi đi gặp cha cậu đi_ nó vội chối, thật lòng mà nói, nó đâu có ghét Quân, nó đồng cảm với cậu ấy, nó hiểu, thiếu thốn tình cảm khó chịu như thế nào, nó hiểu cảm giác của 1 kẻ tận mắt chứng kiến cái chết của mẹ mk mà chẳng thể làm gì. nó siết chặt tay Quân, mặt có chút bấn loạn, hẳn cậu đã đau khổ rất nhiều, bởi càng cố tỏ ra vui vẻ như k có chuyện gì lai càng tự làm đau mk hơn. Quân và nó dừng trc cửa thư phòng, nó thở nhẹ rồi đẩy cửa bước vào. Một người đàn ông trung niên ngồi đối diện trc mặt nó, dù đã có tuổi nhưng vẫn rất đẹp, đúng là cha con có khác