Tác giả: Tây Ninh

Chương 8: Có phải đã xảy ra vấn đề gì không?

TrướcTiếp
Rơi vào bi thương cùng thống khổ Tô Du không có phát hiện ánh mắt của Tống Kỳ Đông thay đổi, nhưng người đang dựa gần Tống Kỳ Đông nhất Đường Vân Linh lại rất nhanh chú ý tới.

Cô ta âm thầm véo mi tâm lại, ngón tay nhợt nhạt cầm lấy áo sơ mi của Tống Kỳ Đông, nắm thật chặt.

- Kỳ Đông...... A...... Em đau quá......

Đường Vân Linh che ngực, đột nhiên cuộn thân thể của mình lại, trong họng phát ra tiếng rên rĩ, thống khổ (con mụ này giả xạo bà cố T_T).

Tống Kỳ Đông lập tức trở hoàn hồn, căng thẳng đem Đường Vân Linh ôm chặt lấy, quan tâm hỏi:

- Vân Linh, em làm sao vậy? Có phải ngực lại đau nữa rồi không?

- Bác sĩ nói...... Chỉ cần tâm tình đừng kích động...... thì sẽ không sao......

Đường Vân Linh suy yếu nói.

Mà người vừa kích thích tâm tình của Đường Vân Linh, rất rõ ràng chính là Tô Du.

Tống Kỳ Đông tàn nhẫn trừng mắt nhìn Tô Du một cái, sau đó khom lưng xuống, bế Đường Vân Linh lên.

Hắn cúi đầu nhìn người phụ nữ trong ngực mình, thấp giọng an ủi:

- Không sao rồi, anh mang em rời khỏi đây.

Tống Kỳ Đông ôm Đường Vân Linh đi qua trước mặt Tô Du, ngay cả cái liếc mắt, cũng không thèm nhìn Tô Du lấy một cái.

Mãi đến tận khi bóng dáng của hai người biến mất ở chỗ rẽ, thân thể của Tô Du đã không thể kiên trì nổi.

Thân thể cô mềm nhũn, hai đầu gối khụy xuống, đầu nặng nề đập vào đá hoa cương, hai tay cũng vô lực buông xuống, mới miễn cưỡng chống đỡ thân thể đang suy yếu dần của chính mình.

Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch!

Nước mắt của Tô Du rơi xuống, từng giọt như những hạt châu lóng lánh, nhỏ xuống trên mu bàn tay của cô.

Đèn cảm ứng trong phòng làm việc hồi lâu không có tiếng vang cũnng đã tự động tắt, bốn phía rơi vào trong bóng tối, bao bọc lấy Tô Du, lúc này cô mới thoáng lên tiếng nghẹn ngào, nức nở.

......

Ngày đó đến tận đêm khuya, khi bảo an tới tuần tra, Tô Du mới rời khỏi đó.

Thời điểm ra khỏi tòa nhà lớn tập đoàn Tống thị, bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa, càng làm cho cơn sốt của Tô Du tăng thêm, bệnh tình càng nặng.

Sau đó trong nửa tháng tiếp theo, cô ngay cả cơ hội thở lấy hơi đều không có, bôn ba tới lui bệnh viện đa khoa tổng hợp cùng công ty trong một lúc.

Phẫu thuật của cha Tô tuy rằng đã kết thúc, nhưng nửa người dưới bị liệt nghiêm trọng, nửa người trên thì liệt nhẹ, không thể ăn nói, mặc, ở, đi lại, liên tục nói những câu không lưu loát, luôn cần 24 giờ có người chăm sóc, mẹ Tô không yên lòng, hơn nữa đều là tự thân làm, nên khí sắc cũng càng ngày càng kém hơn.

Mỗi lần Tô Du tới bệnh viện, mẹ Tô đều sẽ hỏi những chuyện liên quan tới vấn đề vay tiền.

Tô Du căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ Tô, cũng chỉ có thể nói dối là đã nói chuyện với Tống Kỳ Đông, chỉ có số tiền 50 vạn khá lớn, hắn cần có thời gian an bài một chút.

- Tiểu Du, con cũng đừng gây áp lực quá lớn cho mình, nếu thật sự không được, chúng ta liền xin phá sản đi.

Mẹ Tô tuy rằng khuyên lơn như vậy, nhưng trong ánh mắt vẫn là chờ mong.

- Mẹ, mẹ đừng lo lắng, Kỳ Đông là con rể của Tô gia chúng ta, anh ấy sẽ không buông tha đâu.

Mẹ Tô mặt mày âu sầu:

- Tiểu Du, con đừng lừa gạt mẹ nữa. Tin tức mấy ngày nay, mẹ đều biết cả. Kỳ Đông cùng cái người phụ nữ gọi là Đường Vân Linh đó, cũng đã cùng ra cùng vào, còn cùng nhau đi du lịch khắp nơi giải sầu. Có phải tình cảm của tụi con đã xảy ra vấn đề gì?

Vừa nhắc tới cái này, trong lòng Tô Du lại là một trận đau nhói, cô vội vã hoảng hốtt, giả bộ như không có chuyện gì, nói:

- Mẹ, loại này tin tức này mà mẹ cũng tin? Chỉ có mấy bức ảnh chụp mơ hồ không rõ, ngay cả mặt mũi ra sao cũng không thấy rõ, đây rõ ràng là cố ý chỉnh sửa, cố ý dối lừa con mắt đọc giả. Mẹ yên tâm đi, con cùng Kỳ Đông rất ổn, chờ anh ấy giúp đỡ xong chúng ta, sau đó sẽ cho anh ấy tới tới thăm ba mốt chút. Mẹ, con còn muốn đến công ty, con đi trước.

Tô Du xách túi xách của mình lên, không nói thêm câu nào nữa liền rời đi.