Tác giả: Tây Ninh

Chương 30: Cô ấy quả nhiên là Tô Du

TrướcTiếp
Hôm sau đi làm, lúc Tô Ngưng đang làm việc, cô luôn cảm thấy có ánh mắt liên tục nhìn chằm chằm phía sau lưng cô.

Nhưng phía sau cô là văn phòng của Tống Kỳ Đông, toàn bộ rèm cửa đều đã được kéo xuống, căn bản không khả năng nhìn thấy cô, nhưng mà cảm giác bị theo dõi này cứ như hình với bóng với cô vậy.

Tô Ngưng một lần nữa quay đầu nhìn lại, nhưng cũng chỉ có thể mờ mịt quay trở về, nhưng mà, trong lòng cô tồn tại một tia quái dị.

Lúc này, Hoắc Kiến Nguyên đang nhanh chân đi vào, hắn từ từ tới gần văn phòng của Tống Kỳ Đông, ánh mắt quay sang nhìn Tô Ngưng một chút, đột nhiên bước chân dừng lại, ánh mắt đánh giá Tô Ngưng, làm sao cũng không dứt ra được.

Tô Ngưng cảm thấy có ai đó đang nhìn mình, vừa ngẩng đầu, liền đối mặt với tầm mắt của Hoắc Kiến Nguyên.

Người này là ai, tại sao lại nhìn cô như vậy, giống như là biết cô vậy?

Tô Ngưng nhíu mày, trực giác làm cho cô đối với người đàn ông xa lạ đột nhiên xuất hiện này tràn đầy cảm giác đề phòng.

Cô nhìn một vòng, phát hiện Trần Thân không có ở chỗ ngồi, còn đối phương lại có ý tới văn phòng của Tống Kỳ Đông, nên cô chuẩn bị hỏi thân phận của người ta.

Chưa kịp mở miệng hỏi, cửa phòng làm việc phía sau cô mở ra, Tống Kỳ Đông từ bên trong đi ra, đầu tiên là nhìn Tô Ngưng một chút, sau đó mới nhìn đến Hoắc Kiến Nguyên nói:

- Vào đi.

Hoắc Kiến Nguyên lúc này mới thu lại vẻ mặt, theo Tống Kỳ Đông cùng đi vào.

Mới vừa vào cửa, hắn liền không thể chờ được hỏi:

- Cô ấy tại sao lại ở chỗ này?

Tống Kỳ Đông trầm giọng trả lời:

- Anh trai tôi dự định trở lại công ty một lần nữa, nhưng anh ấy còn một số việc phải xử lý, do đó cha tôi trước hết để cô ấy làm thư ký của tôi, làm quen một chút công việc trong công ty.

Lời vừa nói ra, Hoắc Kiến Nguyên rơi vào trầm tư.

Hắn nghe được hai tầng ý nghĩa bên trong, thứ nhất là Tống Trí Viễn chuẩn bị trở lại tập đoàn Tống thị, nói cách khác vị trí Tổng giám đốc của Tống Kỳ Đông hiện nay là do ép buộc nhận lấy, cho dù không thể gánh nỗi; thứ hai là Tống Kỳ Đông muốn giữ một Tô Ngưng không rõ rốt cuộc có phải là Tô Du hay không, thậm chí lại tràn ngập địch ý đối với hắn.

Hoắc Kiến Nguyên nghiêm túc nhìn Tống Kỳ Đông, trên mặt hắn không nhìn thấy một tia khiếp đảm nào, Hoắc Kiến Nguyên liền thở dài.

Hắn cảm khái nói:

- Kỳ Đông, tôi khuyên cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút.

Lông mày rậm của Tống Kỳ Đông nhất thời giương lên, con mắt đen nhánh nhìn Hoắc Kiến Nguyên, giọng nói gấp quá hỏi:

- Cậu không phải đã tra ra được gì rồi đó chứ?

- Ba năm trước, sau khi Tô Du rơi xuống biển, đã được một chiếc thuyền đánh cá cứu sống, có điều chiếc kia thuyền đánh cá là của vùng khác, cho nên lực lượng cảnh sát lúc đó không tra ra được. Sau khi Tô Du chạy chữa, mọi ghi chép đều bị người ta ra sức che giấu, tôi tạm thời không tra được gì nữa. Tôi hoài nghi người làm việc này rất có thể chính là anh trai cậu. Có điều…

Hoắc Kiến Nguyên vừa nói, vừa cầm một phần tư liệu khác ra.

- Cậu xem một chút cái này. Cái này là ghi chép xuất nhập cảnh của Tô Ngưng hai năm trước, trong một năm này Tô Ngưng nhiều lần đi tới Hàn Quốc, hơn nữa mỗi lần ở lại đều vượt quá một tháng, cô ấy đã phẫu thuật chỉnh hình.

Nghe vậy, con mắt của Tống Kỳ Đông nhất thời sâu thêm, cầm lấy tài liệu ghi chép điều tra, ngón tay nắm chặt, không phải vì căng thẳng, mà là vì vui sướng.

Cô ấy thật sự chính là Tô Du, Tô Du còn sống, cuối cùng hắn đã chờ được kỳ tích xảy ra.

Hoắc Kiến Nguyên cuối cùng nói:

- Do đó chúng tôi bây giờ có lý do để hoài nghi, Tô Ngưng này, thật ra chính là Tô Du đã chỉnh hình! Kỳ Đông, ba năm trước thời điểm Tô Du chết, cô ấy vẫn luôn cảm thấy là cậu hại chết cô ấy. Cô ấy lần này lại che dấu thân phận trở về, cậu nhất định phải cẩn thận, nếu để cho cô ấy ở lại bên cậu…

- Không sao cả.

Tống Kỳ Đông cắt đứt lời quan tâm nhắc nhở của Hoắc Kiến Nguyên, sau khi biết Tô Ngưng chính là Tô Du, hắn giống như được thở phào nhẹ nhõm.

- Kiến Nguyên, năm đó Tô Du nói không sai. Vụ bắt cóc năm đó, là tôi đem Tô Du đẩy đến bờ vực cái chết, cô ấy muốn hận thì để cô ấy hận, muốn báo thù thì báo thù lên tôi đây.

Chỉ cần cô ấy vui vẻ là được rồi… Những chuyện khác, hắn đều có thể cam tâm tình nguyện nhận lấy.

- Kỳ Đông!

Hoắc Kiến Nguyên lại không thể tiếp nhận chuyện này.

- Lúc đó cậu cũng chỉ là vạn bất đắc dĩ, Đường Vân Linh cùng Tô Du trong lúc đó, cậu đương nhiên sẽ chọn Đường Vân Linh rồi.

Hoắc Kiến Nguyên nhìn ra được, Đường Vân Linh mới là người mà Tống Kỳ Đông yêu tha thiết, Tô Du chỉ là do cha mẹ áp đặt cho hắn một người vợ mà thôi, lựa chọn của hắn như vậy căn bản không gì đáng trách.

Nhưng hiện tại Tống Kỳ Đông không cho là vậy.

Năm đó hắn vì suy nghĩ sai lầm này, bị oán hận che đậy con mắt, để hắn không phát hiện mình có cảm tình với Tô Du.

Mà bây giờ, hắn đã rõ rồi.

Hoắc Kiến Nguyên thấy Tống Kỳ Đông đột nhiên rơi vào trầm mặc, rất lâu cũng không nói chuyện, chỉ là ánh mắt thâm trầm, tựa hồ vẫn chăm chú nhìn vào một hướng.

Hắn theo tầm mắt Tống Kỳ Đông nhìn sang, quả nhiên là bóng lưng Tô Ngưng.

Trong phòng làm việc của Tống Kỳ Đông có cửa chớp, thiết kế hai mặt, từ bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, nhưng từ bên trong lại có thể nhìn thấy bên ngoài.

Hơn nữa hắn còn chú ý tới vẻ mặt của Tống Kỳ Đông lúc này, ôn hòa như vậy, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị hoàn toàn không có, cứ như là đang nhìn người phụ nữ mình yêu tha thiết nhất.

Tống Kỳ Đông yêu Tô Du ư?

Trong lòng Hoắc Kiến Nguyên hiện lên cái ý nghĩ không thể tin nổi này.

Bên ngoài phòng làm việc, Tô Ngưng lại cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm, cô đứng dậy, tính toán viện cớ vào phòng giải khát, ở trong phòng làm việc xem xét một vòng, muốn nhìn cẩn thận rốt cuộc là ai đang nhìn cô.

Sau khi Tô Ngưng rời đi, Tống Kỳ Đông cũng thu hồi ánh mắt.

Hắn thu lại báo cáo điều tra Hoắc Kiến Nguyên mang đến, còn nói:

- Kiến Nguyên, cậu điều tra tiếp đi, tôi muốn biết năm đó Tô Du nằm viện trị liệu, còn có chuyện gì xảy ra!

Tống Trí Viễn không giấu giếm việc ghi chép xuất ngoại của Tô Ngưng, riêng mỗi điểm này, trong đó khẳng định có một số chuyện không muốn để người ta biết đến, hắn không chỉ muốn biết, càng muốn biết năm đó Tô Du rốt cuộc làm sao sống sót.

- Được, tôi sẽ tiếp tục điều tra.

Hoắc Kiến Nguyên đáp, nhưng khi rời khỏi văn phòng của Tống Kỳ Đông, hắn (HKN) vẫn không hiểu nỗi Tống Kỳ Đông làm sao lại thích Tô Du được!?

......

Thứ sáu trước khi tan việc, theo thông lệ công ty sẽ tổ chức một cuộc họp, sau khi kết thúc, Trần Thân cùng Tô Ngưng đi vào văn phòng của Tống Kỳ Đông, nội dung cuộc họp được tiến hành ngắn gọn.

Tới gần lúc kết thúc, Trần Thân đột nhiên khó xử nói:

- Tống tổng, từ trưa tôi đã bắt đầu có chút không thoải mái, tiệc rượu tối nay có thể để cho thư kí Tô tham gia cùng anh được không?

Vừa nói chuyện, sắc mặt Trần Thân rất rõ ràng không ổn cho lắm, không chỉ môi trắng bệch, trên trán còn toát mồ hôi lạnh.

Tống Kỳ Đông cũng không lập tức trả lời ngay, bởi vì tiệc rượu tối nay là một buổi xã giao nặng, không thiếu được việc phải uống rượu xã giao, nếu để Tô Ngưng đi cùng, nói không chừng sẽ bị bắt uống rượu, còn không bằng hủy đi, dù sao hắn đối với loại tiệc rượu này cũng không thích lắm.

Hắn chần chờ trong chốc lát, nhưng Tô Du cho là hắn không chịu đáp ứng, mở miệng trước nói:

- Tống tổng, trợ lý Trần đã như vậy, lẽ nào anh còn chưa đồng ý thả anh ấy đi sao?

Coi như nhà tư bản nào cũng khát máu đi chăng nữa, nhưng chèn ép sức lao động như vậy cũng quá đáng rồi.

(Sao càng lên chương càng nhiều chữ thế nhỉ @_@)