do choi tre em

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Chương 19

             
Ninh Tịch xoắn xuýt nửa ngày xem có nên gọi hay không, cuối cùng vẫn bấm gọi.

Bởi vì chuyện năm năm trước nên cô cũng không quá thích trẻ con, thậm chí có chút bài xích, không muốn đến gần.

Tiếp xúc với trẻ con sẽ khiến cô nhớ lại một số chuyện không vui, nhớ đến đứa bé đã mất của mình.....

Đứa nhỏ kia từng là điều cô trông chờ nhất thế gian này nhưng chính nó cũng đại diện cho quả khứ bẩn thỉu của cô.

Không biết tại sao nhưng cô lại không hề thấy khó chịu với bánh bao nhỏ, trái lại còn khiến cô yêu thích, thậm chí không nhịn được muốn tới gần.Thật kỳ quái.

“A lô... A lô?” Đầu bên kia đã nối máy nhưng lại không có tiếng gì.

Ninh Tịch biết chắc chắn là Tiểu Bảo nhận máy nên cười khẽ một tiếng: “Là Tiểu Bảo đúng không? Thật xin lỗi, bây giờ cô mới nhớ gọi điện cho con.”

Tiểu Bảo không biết nói chuyện, không có cách nào trả lời cô, Ninh Tịch không thể làm gì khác hơn là lầm bà lầm bầm một mình.

“Bảo bối, con ăn tối chưa? Con gầy quá, nhất định phải ăn nhiều một chút nhớ chưa?”

“Trẻ con không được kén ăn, như thế mới mau lớn, mập mạp một tí mới đáng yêu nạ! Mặc dù bây giờ con cũng quá đáng yêu rồi...”

“À đúng rồi, vừa nãy cô thấy ba con trên tivi, ba con vừa đàm phán xong một vụ làm ăn lớn, thật lợi hại, giúp cô gửi lời chúc mừng tới ba con nha!”

........

Mười phút sau, Tiểu Bảo để di động xuống, lấy ra quyển vở viết từ lâu rồi không dùng.

Cầm bút viết xoẹt xoẹt một mạch: Congratulations (chúc mừng).

Tiểu Bảo mặc dù không biết nói chuyện, nhưng bất kể là tiếng Trung hay Tiếng Anh đều rất thành thạo, chỉ có điều bé thấy viết chữ Hán rất phiền nên đa phần đều viết tiếng Anh.

Nhưng mà đã rất lâu rồi Tiểu Bảo không viết, bởi vì bé không muốn biểu đạt bất cứ cái gì.

Hai ông bà nhà họ Lục thấy thế thì cực kì kinh ngạc.

Lục Cảnh Lễ bởi vì từng được chứng kiến qua nên cũng coi như bình tĩnh.

Lục Đình Kiêu loáng thoáng nghe được Ninh Tịch nói trong điện thoại, lại nhìn chữ trên vở, khuôn mặt băng sơn lộ ra một nụ cười mỉm hiếm có, xoa đầu con trai nói: “Cám ơn.”

Tiểu Bảo viết xong thì không nói hai lời bắt đầu cầm đũa, dùng một thái độ cực kì nghiêm túc ăn cơm.

Thậm chí còn ăn cả cà rốt mà nhóc ghét nhất.

Lúc nay hai ông bà lại dại ra tiếp.

Lúc nãy hình như thằng con cả vừa mới cười, cháu nội ngoan của ông bà chủ động viết chữ, chủ động ăn cơm, còn ăn cả cà rốt...

Lục lão phu nhân rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, vội vàng hỏi: “Cảnh Lễ, rốt cuộc cô gái kia nói gì với Tiểu Bảo?”

Lục lão gia cũng hóng hớt.

Lục Cảnh Lễ được ba mẹ vây quanh thì chậm rãi nói: “Cũng không nói gì, chỉ bảo Tiểu Bảo ăn nhiều chút đừng kén ăn, với nhờ Tiểu Bảo chuyển lời chúc mừng cho anh Hai.”

Lục lão phu nhân tỏ vẻ không thể tưởng tượng được: “Chỉ có thế?”

Lục Cảnh Lễ nhún vai: “Còn muốn thế nào?”

Sắc mặt Lục lão gia vui vẻ dị thường, yên tâm nói: “Cô gái này chỉ dùng một cú điện thoại mà hiệu quả còn lớn hơn bác sĩ tâm lí điều trị một năm.”

“Còn không phải à!” Lục lão phu nhân vừa mừng vừa sợ: “Cô gái này không tệ, Đình Kiêu nhất định phải lấy về đấy!”

Lục Đình Kiêu: “Vâng.”

Lục lão phu nhân ghét bỏ nhìn con trai lớn một cái, quay sang nói với con trai thứ: “Thằng út, anh con là một cái cọc gỗ, không biết theo đuổi con gái, con nhất định phải giúp anh con biết không?”

“Bây giờ thì biết con hữu dụng hả!” Lục Cảnh Lễ đắc ý nói: “Yên tâm đi, con nhất định dùng tuyệt học cả đời giúp anh Hai ! Nhưng mà chúng ta phải lập thỏa thuận, hai ngườii không được phép nhúng tay, phải biết rằng trưởng bối nhúng tay vào giai đoạn này là dễ hư hết lắm!”

Hai người liên tục đáp ứng: “Biết biết, ba mẹ nhất định không nhúng tay!”

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =