do choi tre em

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Chương 24

             
Lượng tin tức mà Lục Cảnh Lễ vừa mới tiết lộ quả thực là quá nhiều, Ninh Tịch mất nửa ngày mới hiểu hết được.

Cô nhìn bánh bao nhỏ đang dính chặt lấy mình: “Tiểu Bảo, con vì muốn găp cô nên mới đập phá lung tung như thế này sao?”

Tiểu Bảo gật đầu.

Ninh Tịch nhíu mày: “Con có biết làm thế là sai không?”

Tiểu Bảo lắc đầu.

Giờ Ninh Tịch mới hiểu tại sao Lục Đình Kiêu lại nghiêm khắc đến như thế, đứa trẻ này bị người lớn trong nhà nuông chiều quá mức rồi, nó cảm thấy tất cả mọi chuyện đều phải đúng theo ý nó, đấy là chuyện đương nhiên.

Ánh mắt của Ninh Tịch dần trở nên nghiêm túc: “Thế bây giờ cô nói cho con biết nhé, con làm thế là sai rồi, chỉ có những đứa trẻ hư mới làm như vậy. Sau này không được làm thế nữa biết chưa?”

Tiểu Bảo gật đầu. Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu lúc này hơi khó để miêu tả.

Tính Tiểu Bảo tuy ương ngạnh nhưng chỉ cần là chuyện thằng bé đã gật đầu đồng ý thì nhất định nó sẽ làm được.

Bởi vì cái thói quen xấu này mà chỉ cần hơi không vừa ý một chút là Tiểu Bảo lại tuyệt thực, tự nhốt mình ở trong phòng thậm chí là đập phá lung tung, Tiểu Bảo không nghe vào thì bác sĩ tâm lý không có cách nào khuyên bảo được.

Còn về phần cưỡng ép bắt nó sửa lại, hai cụ trong nhà lại không nỡ, lần nào cũng chỉ làm đến một nửa rồi lại xót cháu, nó muốn cái gì cũng cho nó hết.

Sự ảnh hưởng của Ninh Tịch đối với Tiểu Bảo dường như còn nặng hơn những gì anh tưởng tượng, đối với chuyện này, anh đương nhiên là rất vui vẻ.

Ninh Tịch chỉ cho cậu nhóc đâu là đúng đâu là sai, rồi sau đó liền dịu dàng dỗ nó đi ngủ: “Ừm, hôm nay cô hát bài khác cho con có được không?”

Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu.

“Khụ khụ, để cô nghĩ xem nên hát bài gì nào…. có rồi!Hồ lô oa, hồ lô oa, trên một dây leo nở bảy đoá hoa, bão táp mưa sa cũng không sợ, la la la la la la la….”

Lục Cảnh Lễ đứng dựa vào khung cửa tí nữa thì ngã dập mặt, “Với trí thông minh của Tiểu Bảo nhà mình sao lại có thể thích cái loại nhạc thiếu nhi ấu trĩ thế này chứ!”

Kết quả, anh càng nghe càng thấy hay, mà càng kinh ngạc hơn là, ông anh ruột của anh cũng thích nghe……

Cuối cùng cũng dỗ được cậu nhóc đi ngủ, Ninh Tịch vươn vai duỗi người: “Tôi sắp hát hết sạch những bài hát tôi biết rồi ……”

Lục Cảnh Lễ dở khóc dở cười: “Cô sao cứ phải hát nhạc thiếu nhi làm gì, hát cái khác cũng được mà! Mấy cái bài này khiến tôi sởn hết cả da gà!”

Ninh Tịch lấy dây cột tóc trên cổ tay buộc hết tóc lên, khẽ nhướng đôi mắt phượng: “Cái khác ấy hả? Ngoài nhạc thiếu nhi ra, những bài mà tôi biết đều không dành cho trẻ con!”

Vừa mới nói dứt lời, thoáng cái trong đầu Lục Đình Kiêu đã hiện lên hình ảnh đôi tay mềm mại của cô đang…..

Lục Cảnh Lễ nghe thế liền phấn khích: “Hahahaha, có thật không? Bài gì thế, hát tôi nghe xem nào!”

Lục Đình Kiêu liếc cho anh ta một cái.

Lục Cảnh Lễ ngay lập tức trở nên quy củ, trong bụng oán thầm ông anh Hai hẹp hòi!

“Vừa nãy cô đang ở gần đây sao?” Lục Đình Kiêu hỏi.

Bằng không sao cô có thể đến đây nhanh thế được.

“Không phải, lúc nãy tôi vẫn đang ở nhà trọ, tôi cưỡi moto phóng đến đây đấy! Nhanh lắm đúng không?” Ninh Tịch đắc ý.

Thảo nào cô lại ăn mặc thành như vậy. Cách ăn mặc hôm nay của cô đúng khiến người ta kinh diễm, hôm qua cô như một tinh linh bảo thủ khép kín mà hôm nay lại như một yêu tinh tự do phóng khoáng.

“Rất nguy hiểm.” Lục Đình Kiêu vẻ mặt không đồng ý, sau đó lạnh lùng liếc sang Lục Cảnh Lễ, dám tự chủ trương gọi Ninh Tịch đến đây.

“Không sao đâu, tay lái của tôi vững lắm!” Ninh Tịch không để ý xua tay nói, sau đó cô ngáp một cái: “Nếu như Tiểu Bảo đã không có việc gì nữa thì tôi về đây!”

Nói rồi chuẩn bị đi về, Lục Đình Kiêu đột nhiên mở miệng: “Cô Ninh, tôi có một đề nghị hơi quá đáng.”

Thoát khỏi trạng thái giận dữ, Ninh Tịch ngay lập tức khôi phục dáng vẻ sợ sệt ban đầu, cung cung kính kính: “Cần gì ngài cứ nói, chỉ cần tôi có thể làm được tôi sẽ làm.”

Nhà họ Lục ngoài sáng trong tối đều rất có thế lực, Lục đại ma vương lại là người chỉ cần trái ý là thấy máu ngay.

Lục Đình Kiêu nhìn con trai trong phòng ngủ, ánh mắt có chút trầm trọng: “Lần vô tình bị nhốt trong nhà kho đợt trước, Tiểu Bảo phải chịu kích thích nghiêm trọng hơn những gì mà tôi tưởng tượng rất nhiều, bây giờ chỉ có cô mới có thể trấn an nó, trước khi Tiểu Bảo khôi phục lại trạng thái bình thường, tôi hy vọng cô Ninh có thể tạm thời chuyển đến đây ở một thời gian.”

Nghe xong những gì anh nói, Ninh Tịch ngẩn ra: “Hả?…… bảo tôi chuyển đến đây á…”

Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =