Tác giả: Băng Lãnh Hạ

Chương 15: Vòng tay ấm áp

TrướcTiếp
2 phút sau :

Thiên Tùng ơi ( nó gọi nhỏ , không nói ra hơi rồi )

- Gì nữa ? Sao cậu mau sức quá vậy hả ? Hắn gắt um lên làm cho nó sợ hãi không dám nói gì nữa ( hắn biết là nó lại xin nghỉ )

3 phút sau :nó đã không thể thở , cái balo của hắn khá là nặng đó

- Vào đây đi ( hắn nói với nó rồi đi vào trong một quán nước giải khát vô cùng sang trọng , hắn cũng mệt phờ với nó rồi nên đành dẫn nó vào đây uống nước )

- …… ( nó chỉ biết nghe lời )

Hắn vừa mở cửa bước vào thì …..

- AAAAAAAAAAAA ! ĐẸP TRAI QUÁ !

Nó ngẩn ngơ , ai đẹp trai vậy ?

- Đẹp trai quá đi !

- Ôi , như Diễn viên điện ảnh nổi tiếng Hàn Quốc vậy !!

- Còn đeo kính cận nữa kìa ! Ông trời ơi con chết mất ! Sao lại có người đẹp trai như vậy chứ ?

- Ôi anh chính là oppa của đời em , em đã phải tu nhân tích đức mấy nghìn năm mới có phúc lớn được gặp gỡ anh như thế này !

- Ê tụi bay tụi bay chạy lại xin chụp ảnh nhanh lên

Cả đám con gái chạy ầm ầm tới đứng bên cạnh hắn , hắn cũng dừng bước xem họ làm gì ( đối với hắn việc này không quá xa lạ nhưng họ quá đông nên hắn không có cách nào gạt đi được )

- Bạn ơi , bạn tên là gì ?

- Thiên Tùng , hắn lạnh lùng nói

- Hihi , bạn chụp ảnh với mình được chứ ? Đám con gái nhao nhao

- ……

- Đi mà , chỉ một tấm thôi ! Họ năn nỉ ( mấy cô này chắc bằng tuổi hắn á )

- ….. ( hắn )

Nó thì vẫn đang chật vật với cái balo của hắn , may mà lách qua đám sâu kia rồi vào được đứng cạnh hắn

- Thiên Tùng , cậu vào đây làm gì vậy ? Nó ngây thơ hỏi

- Ai đây ? Đám con gái đã giơ sẵn máy ảnh ra thì đột nhiên sững lại

- Bạn gái , hắn nói mà vẫn giữ gương mặt lạnh , rồi hắn kéo tay nó đứng sát bên cạnh mình , nó có thể cảm nhận được hơi ấm và vòng tay ấm áp của hắn đang ôm chặt lấy nó , nó ngước mắt lên nhìn hắn , hóa ra bề ngoài lạnh lùng vậy mà cơ thể thật ấm áp , nó đứng im như muốn thời gian ngừng lại

- Đây … là bạn gái cậu sao ?

- Ừ

Họ biết đã không thể làm được gì liền quay đi tiếc nuối , dù gì cậu ấy cũng có bạn gái rồi . Khi họ đã ngồi vào bàn , hắn mới đẩy nó ra xa

- Lại đây , hắn đi tới một chiếc bàn uống nước đơn giản mà rất đẹp và thoải mái rồi ngồi xuống

- Đi mua cho tôi lon trà chanh đi

- Ơ , tại sao lại là mình ?

- Tôi là chủ , cậu là cún , cún thì phải nghe lời chủ ! Quên à ?

- …….. ( lẳng lặng đi )

5 phút sau :

- Đây nè !

- Ừ , ngoan lắm ! Ngồi xuống đi

-Nó cũng ngồi xuống , hắn thì ngồi thản nhiên uống nước , còn nó ngồi nhìn với đôi mắt long lanh

- Gì vậy ? Thấy nó cứ nhìn nên hắn hỏi

- Mấy bạn đó c… cứ nhìn mình , nó cúi đầu

- ……..( hắn )

- ……. ( nó )

- Này ! Mày thấy con nhỏ đó chứ !

- Nó bình thường quá nhỉ ?

- Nói vậy là sao ? Tầm thường mới dúng

- Công nhận , công nhận

- Sao nó có được chàng hoàng tử lạnh lùng ấy vậy ?

- Chẳng biết nữa

Ho cứ thắc mắc như vậy