Tác giả: Lý Hảo

Chương 32: Biện pháp của Triệu thị.

TrướcTiếp
Sau ngày được ăn thịt đó, quả nhiên Đinh thị và Mã thị cũng bắt đầu đi hái hoa cúc dại, sau đó là không biết là ai truyền ra ngoài, nói hoa cúc dại này có thể bán nhiều tiền, mọi người ở Vương gia thôn bắt đầu làm theo, trên núi ngoài đồng ruộng khắp mọi nơi đều có thể thấy được nữ nhân và tiểu hài tử bận rộn.

Triệu thị có chút hối hận, lúc trước nên để cho việc này thuộc về sở hữu của cả nhà. Hiện tại bà cũng lấy không được tiền, hôm nay lúc ăn cơm, Triệu thị nói: “Các ngươi cả ngày ăn ngon uống ngọt đều là ta lo nghĩ, hiện tại các ngươi tự mình kiếm tiền tích lũy, cũng phải nộp lên một phần. Ta cũng không cần nhiều, hàng tháng các ngươi cho ta hai trăm văn tiền, ta sẽ không quản các ngươi tự mình cất tiền riêng.”

Việc này bà suy nghĩ đã lâu, nếu đã không thể ngăn cản được việc cất tiền riêng, (kỳ thật ban đầu cũng chỉ có cả nhà lão Tam là không có, con lớn nhất và con thứ hai đều cất riêng) như vậy cất riêng thì cất đi, nhưng mà hàng tháng đưa cho bà số tiền cố định.

“Nương, vậy không công bằng, ta và Ngân Tỏa, chỉ có hai đứa bé, ăn uống cũng không có nhiều như mấy người đại ca và Tam đệ.” Mã thị nói.

Triệu thị liền hỏi Thiết Tỏa và Sở thị: “Các ngươi cũng nghĩ như vậy hả? Có phải các ngươi chỉ có hai người, vậy giao càng ít hơn hay không?”

Sở thị không đợi lão Tứ mở miệng, đã nói trước: “Xem nương nói kìa, người là nương của chúng ta, lại nuôi Thiết Tỏa lớn, chúng ta không nó gì khác, nương nói hai trăm văn thì hai trăm văn, không phải ít hơn!”

Triệu thị thực vừa lòng, lần này nương tử lão Tứ không có làm cho bà tức giận, bà nói với Mã thị: “Tứ đệ và Tứ đệ muội của ngươi cũng không có nói gì, ngươi có bản lĩnh gì mà nói quanh nói co? Lão nương nuôi sống Ngân Tỏa lớn lên còn có thú tức phụ cho hắn, đừng nghĩ có con trai thì khác đi. Nếu ngươi không phục, ngươi tiếp tục sinh nữa đi, tốt nhất sinh con nhiều hơn mấy huynh đệ Ngân Tỏa, như vậy thì ngươi cảm thấy công bằng!” Nói tới nỗi Mã thị bị á khẩu không trả lời được.

Thật ra Vương Phúc Nhi cảm thấy cứ như vậy, cả nhà mình để dành tiền cũng thuận tiện hơn, khoan hãy nói, có chút giống như trách nhiệm chế độ nhận thầu, ha ha, mặc dù đó là vấn đề phụng dưỡng người già.

Về sau thật sự không cần lén lút kiếm tiền, nhưng mà vẫn phải nghĩ biện pháp ở riêng, bằng không nếu nhà mình thật sự có thể kiếm được nhiều tiền, bị nhìn đỏ mắt, lại xảy ra chuyện.

Dù sao kết quả lần họp này, phần lớn mọi người có vẻ vừa lòng, chính Đinh thị cũng không có nói hai lời. Nàng ta có ba đứa nhỏ, trước kia không để cho bọn họ đi kiếm tiền, còn không phải bởi vì kiếm tiền về đều vào tay bà bà (mẹ chồng) đó thôi. Hiện tại thì tốt rồi, không còn vấn đề này, để cho Đại Bảo và Nhị Bảo đều đi ra ngoài làm việc.

Vương lão đầu cũng thực vừa lòng, nghĩ tới bởi vì thế này, lão bà tử không cần phải mỗi ngày đều đau lòng ngủ không được. Ít nhất trong một đoạn thời gian rất dài, vậy là lão bà tử phải yên tĩnh rồi. Tú tài công quả nhiên rất có lý.

Lần trước lúc đi dạo dưới đại thụ đầu thôn, tú tài công nhìn thấy bộ dáng sầu mi khổ kiểm của mình, bèn gợi ý nghĩ biện pháp giúp mình, kết quả nói cho lão thái bà, lão thái bà thực sự nghe lọt được.

Mà Vương Phúc Nhi nghĩ, phải đi cám ơn tú tài công, nếu không phải nhờ ông ấy, không chừng nãi nãi lại muốn làm ra cái chuyện gì nữa. Tuy rằng là nàng ra chủ ý, nhưng mà để cho tú tài công đi qua địa phương gia gia tản bộ nói cho gia gia nghe, gia gia nhà mình mới có thể tin. Bằng không ngươi thử nghĩ một chút, một nữ oa năm tuổi nói ra thì ai sẽ nghe? (đương nhiên ngoại trừ cha nương cùng tỷ tỷ nhà mình)

Chỉ là những thứ gì quá nhiều, thì cũng không còn đáng giá, trấn trên chỉ có một hiệu thuốc bắc, không cần nhiều hoa cúc dại như vậy. May mắn Vương Phúc Nhi đã sớm nghĩ tới chuyện này, cho nên, đưa qua vài lần thì không có lại đi nữa. Mà Đinh thị và Mã thị đến cuối cùng chỉ có thể bán đổ bán tháo, ngay cả bán đổ bán tháo cũng không bán ra được. Mã thị còn có chút oán trách đám người Vương Phúc Nhi, bản thân không bán nữa, cũng không nói một câu với mọi người.

Vương Phúc Nhi mở to mắt ngửa đầu nhìn Nhị bá mẫu: “Nhị bá mẫu, ta và các tỷ tỷ đều đã nói với ngài và Đại bá mẫu, cái này quá nhiều, tiệm dược của người ta cũng không cần được nhiều như vậy. Nhưng mà lúc ấy bá mẫu còn nói chúng ta là không muốn nhìn thấy người khác kiếm tiền, Nhị bá mẫu ngươi còn muốn ta tránh đi qua một bên, tiểu cô cũng có thể làm chứng cho ta.”

Vương Hà Hoa chạy đến nói: “Đúng vậy, lúc ấy ta cũng có mặt, là nhị tẩu ngươi nói như thế này.”

“Ngươi là cữu mẫu (mợ) tương lai của Phúc nhi, ngươi không giúp đỡ nàng nói chuyện, thì còn nói giúp đỡ cho ai?” Mã thị nói.

Vương Hà Hoa nổi cáu: “Nhị tẩu, ta thật sự là nhìn không quen nha, nếu mấy đứa Phúc nhi thật sự muốn giấu giếm mọi người, nhị tẩu ngươi thật sự biết thứ này có thể bán được tiền sao? Cả nhà Tam ca người ta cũng nói ra, chẳng lẽ các ngươi cũng không có bởi vì thứ này mà kiếm được tiền? Có lòng tốt nhắc nhở các ngươi, các ngươi còn tưởng rằng người ta có ý xấu, nhị tẩu, làm người không thể rất không có lương tâm. Nếu ngươi đã nói như thế này, về sau mấy đứa Phúc nhi còn có biện pháp kiếm tiền khác, cũng không nói với ngươi, miễn cho đến cuối cùng còn rơi vào bị oán trách.”

Tứ tức phụ (nàng dâu thứ tư) Sở thị cũng không quen nhìn nhị tẩu này, bình thường làm việc trộm gian dùng mánh lới, hơn nữa cái gì cũng muốn chiếm tiện nghi, bây giờ còn bắt nạt tiểu hài tử, nàng cũng nhảy ra nói: “Nhị tẩu, lúc ấy Phúc nhi nói chuyện, ta cũng nghe được, ta cũng chính là Tứ thẩm của Phúc nhi, còn có, ta không cần gì phải nịnh bợ đi, ta cũng không có bán hoa cúc này, ta lại ăn ngay nói thật đấy.”

Mã thị không xuống đài được: “Quên đi, coi như ta chưa từng nói qua.” Mã thị khoát tay, đi về phòng của mình.

“Phúc nhi, đừng chấp nhặt với nàng ta, về sau chuyện gì ngươi cũng đừng nói cho nàng ta, xem nàng ta còn nói gì.” Vương Hà Hoa nói.

Sở thị cũng nói: “Đúng vậy, có lòng tốt cũng không được báo đáp. Phúc nhi, đến trong phòng Tứ thẩm đi, Tứ thẩm nấu mấy cái trứng gà.” Nàng rất thích tiểu chất nữ này (cháu gái chồng), cảm thấy mạnh hơn nhiều so với mấy người lớn kia.

“Tứ thẩm, người tự ăn đi, đến lúc đó sinh một đệ đệ cho ta thì được rồi.”

“Ôi, ngươi đứa nhỏ này, miệng thật là ngọt, Hà Hoa, muội xem xem Phúc nhi, ta thật thích. Không có việc gì, Phúc nhi, ta nấu mấy cái, đủ ăn.”

Vương Hà Hoa cũng để cho Vương Phúc Nhi đi, kết quả Vương Phúc Nhi thật sự chiếm được một trứng gà luộc, Sở thị còn tự mình lột vỏ đút cho Vương Phúc Nhi ăn. Ai, nhìn đứa nhỏ này, người thực gầy.

Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi mang theo cái thùng nước nhỏ, cầm một cái gầu xúc làm bằng tre trúc, đi ven bờ ruộng bắt cá. Chẳng mấy chốc đã tát hết nước ở trong một cái ao nhỏ, sau đó dùng gầu chặn lại, sau đó có thể bắt được rất nhiều tôm nhỏ cá nhỏ. Đương nhiên cũng có thể dùng gầu trực tiếp chận bắt ở trong nước, chỉ là có nhiều nước, sẽ có cá chạy trốn.

Vương Hoa Nhi tự mình xuống nước đi bắt cá, để cho Vương Phúc Nhi ở một bên nhìn, nhưng mà Vương Phúc Nhi cảm thấy không thú vị, muốn đi xuống đích thân mình bắt.

“Phúc nhi, sao muội không nghe lời, trong nước có con đỉa, đến lúc đó cắn muội.”

“Nhị tỷ, tỷ gạt người, thời điểm này không có con đỉa.”

“Ai nói hả? Không tin, muội xem!” Vương Hoa Nhi bắt một con đỉa ra, dọa Vương Phúc Nhi một cái. Nàng cái khác thì không sợ, chỉ sợ cái đồ hút máu này, cắn lên múp míp cũng kéo không xuống. Thật không biết sao nhị tỷ bọn họ lại không sợ.

Vương Hoa Nhi cười ha ha: “Xem muội bị dọa kìa, vậy muội cũng đừng xuống dưới đây, làm dơ quần áo, đến lúc đó tỷ cũng không giặt giúp muội.”

Vương Phúc Nhi bĩu môi: “Hừ, không giặt giúp muội, vậy một lát muội kho cá nhỏ, nhị tỷ không được ăn.”

Vương Hoa Nhi vội vàng nói Vương Phúc Nhi tốt, lần trước tiểu muội nhà mình cá nhỏ rán dầu ăn thực là ngon, nhưng mà tiểu muội lại nói cái này thực phí dầu mỡ, thường xuyên ăn là không được, chỉ có thể kiếm nhiều tiền, về sau muốn ăn gì thì ăn.

Cũng phải nói, Phúc nhi nói rất đúng, mấy tháng trước Phúc nhi đi theo đại tỷ học nấu cơm, hiện tại cũng đã có thể nấu thật nhiều món ăn. Đương nhiên, đây là người khác phải đều chuẩn bị cắt đồ ăn xong, nàng trực tiếp nấu mới được. Bởi vì dao trong nhà rất nặng, Phúc nhi cũng cầm không nổi, nhưng mà tay nghề Phúc nhi thật sự tốt lắm, mọi người đều thích ăn thức ăn nàng làm.

Vương Phúc Nhi là đang dần dần chuyển giai đoạn, vốn cũng thích làm mỹ thực, hơn nữa toàn bộ đồ ăn ở đây thật là tự nhiên không bị ô nhiễm, hương vị rất tốt, chẳng qua, còn thiếu rất nhiều đồ gia vị. Hiện tại đã làm cho mọi người cảm thấy nàng biết nấu ăn không phải chuyện kỳ quái, như vậy chuyện gì cũng có thể dần dần đến thôi.

“Nhị tỷ, chúng ta bắt nhiều một chút, đến lúc đó muội đưa qua cho tú tài công một ít.”

“Ừ, là nên đưa đi cho tú tài công, nếu không có hắn, muội cũng sẽ không biết chữ, cuộc sống của chúng ta cũng không có tốt như bây giờ.” Vương Hoa Nhi cảm thấy Phúc nhi có thể biết rất nhiều giống như bây giờ, đều là vì được biết chữ.