Tác giả: Lý Hảo

Chương 111: Chó cắn chó!

TrướcTiếp
“Dân huynh đệ à, ngươi đã trở lại sao không đi về nhà hả, người Triệu gia thôn chúng ta đều ngóng trông ngươi trở về đâu.” Nói chuyện là một lão hán gầy, người nọ là Triệu lão đại một đường huynh bàng chi của Triệu thị và Triệu cữu công. Triệu thị nghe xong người này nói chuyện, hừ một tiếng thật lớn, phải biết rằng, năm đó chính là Triệu lão đại này và người khác cùng nhau đuổi bà ra khỏi Triệu gia thôn, hiện tại đây mạo xưng người tốt cái gì?

Còn có cái lão hán kia nãy giờ không nói gì, bày ra cái vẻ gì hả? Không phát hiện người nhà của ta không muốn gặp ngươi sao? Người này chính là cái người mình phải gọi là tứ thúc, năm đó vì một chút tiền, cứ thế mà đưa nhà cửa cho hai người khác họ kia!

Nhiều năm như vậy không có tới lui, hiện tại tới đây làm gì? Thật sự là không biết xấu hổ! Không phải là thấy đệ đệ nhà mình phát tài, muốn chiếm tiện nghi sao? Cũng xứng sao!

Triệu thị vừa muốn nói chuyện, Vương lão đầu ở bên cạnh nói: “Để cho tự huynh đệ nói, ngươi xen mồm ngược lại không tốt cho hắn!”

Triệu thị oán hận ngậm miệng lại. Triệu Dân cũng không chút khách khí: “Huynh đệ? Sao ta nghe nói ta đã được chôn vài thập niên trước rồi đây? Nhà? Nhà của ta hiện tại đều đã sửa họ rồi đi.”

Triệu lão đại vội nói: “Xem Dân huynh đệ nói này, lúc trước không phải là vì nghe người khác đồn đãi, cho rằng ngươi đã mất sao? Về phần nhà cửa, hai huynh đệ của ngươi, đều chuẩn bị rất tốt cho ngươi, ngươi về nhà là lập tức còn có phòng ở.”

“Ai hiếm lạ phòng ở của các ngươi! Huynh đệ của ta ở bên ngoài nhà cửa đầy đủ cả rồi, hiếm lạ lắm sao? Hiện tại tới đây làm gì? Lúc trước không phải nói, ta và huynh đệ của ta cũng không còn là người Triệu gia thôn sao? Hiện tại ở đây làm ra vẻ sói đuôi dài cái gì? Đừng có tới lôi kéo cho ta, muốn nói mấy câu như vậy thì cho qua việc này hả, không có cửa đâu! Đều nói người muốn mặt cây muốn vỏ, ta thấy các ngươi là không mặt mũi không da, trước kia không phải các ngươi còn muốn đánh ta sao? Không phải nói cha nương ta để nhà cửa lại cho hai súc sinh kia sao? Hiện tại muốn hòa hảo, các ngươi nghĩ đẹp quá!” Triệu thị nhịn không được, lập tức mắng tới.

Ông chú phía trước khụ một tiếng, nói: “Triệu đại nữu, sao ngươi nói chuyện như vậy, ở chỗ này không phải huynh đệ ngươi thì chính là trưởng bối của ngươi, ngươi có lễ phép hay không hả!”

Vương Thiết Tỏa đứng ở trước mặt của Triệu thị: “Sao hả? Các ngươi còn muốn đánh nương ta hả, bốn huynh đệ chúng ta, cũng không phải là ngồi không, ca, ở trong nhà chúng ta còn để cho nương ta chịu bắt nạt, các huynh nói phải làm sao?”

Mấy người Vương Đồng Tỏa lập tức đứng thành một hàng, bao gồm mấy người Vương Nhị Bảo, lần này hô một tiếng là bảy tám tráng đinh, lúc này dọa người Triệu gia thôn một cái.

Bên cạnh Triệu thị là kế huynh Trình Đại ở lại nói: “Sao rồi? Còn đánh người à. Có vương pháp hay không? Người Triệu gia thôn chúng ta cũng không phải là dễ chọc.”

Triệu Dân hừ lạnh: “Dễ chọc thì thế nào? Không dễ chọc thì lại làm sao? Hiện tại ta nói rõ ràng tại đây, ta trở về chẳng qua là muốn sửa mộ phần của cha nương ta, sau đó thăm tỷ của ta, cùng với mấy cháu ngoại trai. Về phần người Triệu gia thôn, ta vẫn luôn không biết, cũng không có một chút quan hệ với ta. Ta không sợ người khác nói ta lục thân không nhận, dù sao ta đã là một người chết, các ngươi muốn chọc ta, thì nhìn mà làm. Ta cũng không sợ nói cho các ngươi, ta là ỷ thế hiếp người, ta còn sẽ ỷ thế hiếp người! Các ngươi có thể làm sao? Nếu các ngươi không đến, thì chuyện trước kia cũng thôi, hiện tại các ngươi thật đúng là làm cho người ta thất vọng qua đây, như vậy cũng dễ nói. Muốn ta về Triệu gia thôn, thứ nhất, trả nhà của ta lại cho ta, thứ hai, năm đó người bắt nạt tỷ của ta phải tới đây dập đầu nhận tội cho nàng, thứ ba, đuổi Trình Đại và Trình Nhị ra khỏi Triệu gia thôn cho ta, thứ tư, để cho nữ nhân kia chuyển ra khỏi phần mộ tổ tiên Triệu gia cho ta! Bốn điểm này, thiếu cái nào cũng không được!”

Triệu cữu công nói một điều, trên mặt người Triệu gia thôn biến sắc một cái, đến bây giờ đã đủ mọi màu sắc, Trình Đại nhảy dựng lên mắng: “Triệu Dân, ta nói cho ngươi biết, ngươi không cần quá bắt nạt người!” Thế nhưng bắt hắn chuyển ra Triệu gia thôn, bốn điều này, bất luận là một điều nào cũng bất lợi đối với mình và Trình Nhị, hiện tại nhà hắn cũng nghèo khổ, nếu thật sự chuyển đi, vậy thì phải làm sao?

Triệu thúc công nói: “Mặc kệ nói sao, đó cũng là mẹ kế của ngươi, là phụ nữ cha ngươi cưới hỏi đàng hoàng, ngươi bắt nàng chuyển đi ra ngoài, vậy không phải thành cô hồn dã quỷ sao? Người chết là lớn nhất, Dân oa tử, ngươi cũng không thể như vậy.”

“Không phải bà ta có chồng trước sao? Cùng một chỗ với chồng trước của bà ta không phải được rồi sao? Không phải Trình Đại Trình Nhị họ Trình sao? Chẳng lẽ là họ Triệu? Nữ nhân kia lại không có để lại thế hệ sau cho cha ta, thì vốn đã không đủ tư cách nằm ở phần mộ Triệu gia ta! Ta lười vô nghĩa với các ngươi, các ngươi chỉ nói đáp ứng không đáp ứng, chẳng qua các ngươi không đáp ứng thì cũng đúng lúc, ta còn bớt việc. Dù sao ta cũng không nguyện ý trở về Triệu gia thôn, vừa vặn tiết kiệm tiền.”

Triệu lão đại ở một bên nói: “Việc này chúng ta thương lượng một chút.”

“Ai cần thương lượng với ngươi, đệ, ta sẽ không đi, bọn họ không phải là nhìn đệ có tiền, muốn lừa gạt một chút sao. Về sau lui tới với đệ rồi, thường xuyên đánh gió thu, chúng ta không làm mua bán lỗ vốn này.” Triệu thị vội nói.

Triệu thúc công nói: “Mặc kệ nói sao, phần mộ của cha nương ngươi còn ở Triệu gia thôn, việc này cũng đột ngột, chúng ta cần thời gian cân nhắc. Đại Nữu à, trước kia là bọn hắn đã làm sai chuyện, nhưng mà nhìn ở trên mặt mũi đều là người một nhà, thì ngươi tha thứ cho bọn họ đi, con người mà, có ai không có thời điểm làm chuyện sai lầm?”

Triệu thị còn muốn nói, Triệu cữu công cấp cho bà một ánh mắt, Triệu cữu công nói: “Được, nhìn vào phần đều là họ Triệu, ta cho các ngươi thời gian hai ngày để cân nhắc, đến lúc đó mặc kệ thế nào, ta đã nói thì sẽ làm được.”

Những người này xám xịt rời đi, Triệu thị nói: “Dân oa tử, sao đệ cứ buông tha bọn họ như vậy?”

Triệu cữu công nói: “Tỷ, ta cái này gọi là chó cắn chó, những người này vốn tham lam, cho rằng hiện tại đệ có hai đồng tiền, đều muốn được thơm lây. Tỷ suy nghĩ một chút, là chúng ta bên này quan trọng, hay là Trình Đại Trình Nhị kia quan trọng hơn? Với cái loại người như bọn họ, đều nên chọn chúng ta bên này đi, vậy Trình Đại Trình Nhị còn không bị buộc rời khỏi Triệu gia thôn sao? Trước kia cũng là bọn hắn hợp lại với nhau đến bắt nạt tỷ, hiện tại hai nhà bọn họ đối đầu nhau, chúng ta cứ chế giễu thì tốt rồi.”

“Đúng vậy.” Triệu thị vỗ tay lớn một cái: “Lão bà Trình Đại và Trình Nhị kia đều là người lợi hại, nhất định không đồng ý chuyển đi ra ngoài, bọn họ ở Triệu gia thôn cũng đã vài thập niên, căn cơ cũng vững vàng, muốn bắt bọn họ chuyển đi ra ngoài, thì hẳn là khó càng thêm khó. Chẳng qua mấy người kia khẳng định sẽ nghĩ biện pháp, với cái dạng tham lam kia của bọn họ. Ha ha, đến lúc đó thật sự là chó cắn chó. Nhưng mà, Dân oa tử, nếu cuối cùng bọn họ thật sự làm cho Trình Đại và Trình Nhị chuyển đi rồi, vậy không phải đệ sẽ bị bọn họ dính lên sao, chúng ta cũng không làm chuyện lỗ vốn này.”

Triệu cữu công cười nói: “Cho dù bọn họ đuổi Trình Đại và Trình Nhị đi, ta cũng không để cho bọn họ chiếm tiện nghi một văn tiền nào. Ta còn có thật nhiều khoản nợ còn chưa có tính sổ với bọn họ đâu, cái khác không nói, phải làm cho người năm đó bắt nạt tỷ, đều dập đầu cho tỷ!”

Triệu thị cao hứng miệng đều không thể khép lại được, thân đệ đệ này cho mình chỗ dựa, chính là thoải mái. “Dù sao không cần đệ tiêu tiền là được, những người đó, ta thấy giống như là cái rắm, ta không cần.” Đương nhiên, có thể cho họ dập đầu nhận tội với mình vậy không thể tốt hơn, Triệu thị có chút lâng lâng.

Vương Phúc Nhi nghe xong Triệu cữu công đề ra yêu cầu, thì thật tình bội phục, cao thủ chính là cao thủ, phỏng chừng Triệu gia thôn bên kia làm ầm ĩ rồi. Con người quả nhiên không thể có tham niệm, bằng không hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Trong mắt Vương Hoa Nhi đâu đâu cũng là sao sáng: “Cữu công của chúng ta nói chuyện phải nói là thật thoải mái, ta chính là ỷ thế hiếp người, ha ha, cho đến bao giờ ta cũng có thể nói như vậy thì tốt rồi. Phúc nhi, có phải muội cũng cảm thấy thực thoải mái hay không?”

Đương nhiên đây là lời nói với kẻ ác, thoải mái, còn nói lời này với người vô tội thiện lương, thì chính là ác bá rồi, không được a không được.

Bên kia người Triệu gia thôn đi trở về, Triệu thúc công mắng: “Không phải đã nói đi phải nói chuyện thật tốt sao? Sao cuối cùng lại ầm ỹ hả? Hiện tại biến thành như vậy đây.”

Triệu lão đại nói: “Thật sự là miệng Triệu đại nữu kia nói quá khó nghe, không ầm ỹ cũng không được. Thúc, ta thật sự phải đáp ứng yêu cầu của bọn họ sao? Vậy thật đúng là mặt mũi bên trong bên ngoài gì cũng đã bỏ đi.”

Trình Đại và Trình Nhị đã đi về nhà mình. Những người này đang thương nghị, Triệu thúc công nói: “Trừ bỏ điều thứ hai, hai điều khác đều không có liên quan gì với chúng ta, không phải là dập đầu nhận tội sao? Cũng sẽ không thiếu miếng thịt nào, ngẫm lại về sau từ đường của chúng ta xây dựng rồi, lúc đó ngươi làm tộc trưởng rồi, có bao nhiêu uy phong.”

Thì ra nhóm người này biết Triệu Dân phát đạt rồi, nên nghĩ muốn để cho Triệu Dân ra tiền xây từ đường. Bình thường từ đường này là do một người nào đó trong họ có tiền đồ, tỷ như làm quan, hoặc là phát đạt, trở về xây dựng, làm cho người trong họ càng đoàn kết, cũng là bằng chứng chứng minh cho công tích vĩ đại của mình. Đương nhiên, còn điền sản trong từ đường đều giữ lại cho người già yếu trong tộc lấy đó mà dựa vào. Trong lúc này thì phải chọn ra một tộc trưởng, tộc trưởng quản mấy thứ này, đến lúc đó thiếu cái gì, trực tiếp báo lên, phương diện này cũng không ít lợi lộc đâu, ngay cả những tộc lão gì đó, đều có thể thu lợi từ trong đó.

Đương nhiên, những người này thật sự là nghĩ đẹp, Triệu gia này chẳng qua cũng chỉ là dân chúng bình dân lại càng thêm bình dân, cũng muốn học theo nhà giàu người ta xây từ đường, thật là không biết tự lượng sức mình, lại còn đánh chủ ý tới túi tiền của Triệu cữu công, thật là có đủ không biết xấu hổ.

Nhưng mà dụ hoặc này rất là vĩ đại, nếu như từ đường xây xong, cũng chỉ là chuyện có tổ tổ tông tông, lợi ích chính là tế điền (đất cúng từ đường), cũng không thể thiếu được. Bản thân mình mất rồi còn có thể truyền tiếp cho đời sau, là kế hoạch trăm năm, làm sao bọn họ không động tâm được.

Đều nói Triệu Dân kia buôn bán kiếm được núi vàng núi bạc trở về, bọn họ không cắt chút thịt sao được? Cho dù là ăn không được thịt, uống canh cũng được.

Ở trước mặt lợi ích thật lớn, tôn nghiêm cái gì, mặt mũi cái gì, đều là đồ bỏ đi! Về phần Trình Đại và Trình Nhị, chẳng qua chỉ là người khác họ, cho bọn họ ở Triệu gia mấy thập niên đã đủ rồi, cũng là lúc về Trình gia của bọn hắn, nuôi dưỡng đứa nhỏ Trình gia mấy thập niên, đã đạt đến một trình độ nào đó rồi. Đối với nương Trình Đại và Trình Nhị, người đàn bà kia cũng không có một chút cống hiến nào cho Triệu gia, sao có thể nằm ở trên phần mộ Triệu gia chứ? Nên dời! Bọn họ bí mật đạt thành hiệp nghị.

Chẳng qua, Trình Đại và Trình Nhị cũng không phải là dễ chọc, Trình Đại và Trình Nhị từ lúc trở về, cũng đã biết dựa theo tính tình của mấy người này, khẳng định là muốn đuổi nhà bọn họ ra khỏi thôn. Nhưng mà nhà mình cũng không phải dễ khi dễ, con trai Trình Đại nói: “Cha, Nhị thúc, chúng ta đừng sợ, trong tay chúng ta cũng có nhược điểm của mấy lão bất tử đó, nếu bọn hắn thật sự đuổi chúng ta đi, cùng lắm thì chúng ta cá chết lưới rách. Con cũng không tin ai được lợi ích hơn, hôm nay vốn không nên đi, còn không phải đi tìm mắng!”

Trình Nhị cũng nói: “Đúng vậy, nhìn bộ dáng Triệu Dân kia, chính là người ngoan độc, chúng ta cũng không cần chiếm tiện nghi này. Dù sao trước kia là nương chúng ta có lỗi với Triệu Dân, không phải chúng ta có lỗi với hắn, nương cũng mất, ta thấy chúng ta không cần chen vào.”

“Ngươi nghĩ rằng ta không có nghĩ như ngươi sao? Nhưng mà dù sao cũng là chúng ta chiếm nhà này không phải sao? Nếu Triệu Dân không phải người nhu nhược, chẳng lẽ không muốn trả thù? Chúng ta không đứng chung với mấy lão bất tử kia thì còn có thể làm sao?”

Lão bà Trình Đại nói: “Vậy chúng ta cứ chờ bị đánh hả? Ta cũng mặc kệ, ai bắt ta chuyển đi ra ngoài, ta sẽ chết cho hắn xem.”

Trình Đại nói: “Không phải Triệu Dân nói sao? Đáp ứng thiếu cái nào trong ba điều kiện, hắn cũng sẽ không trở về, vậy ta sẽ không để cho mấy lão già này đáp ứng là được. Ta thấy Triệu Dân căn bản cũng không cần mấy gian phòng ở này. Chẳng qua là không nuốt trôi cơn giận mà thôi. Lão Nhị, ngày mai ngươi cùng đi với ta đi tìm Triệu Dân, chúng ta quỳ xuống dập đầu cho hắn, sau đó nói, chúng ta sẽ dời phần mộ của nương đi. Dù sao cha mình ở bên kia cũng cô đơn, cần gì phải chen chúc ở bên này? Mấy đứa nhỏ các ngươi, ở lại ứng phó mấy cái lão già kia, nếu bọn họ thật sự muốn bắt chúng ta chuyển, thì các ngươi nói nhược điểm trên tay các ngươi cho bọn họ, ta cũng không tin!”

Trình Đại phân phó xong, lại lấy tiền ra đếm đếm, cắn răng dằn lòng, cùng lắm thì mua lại cái nhà này là được, xem ra là đắc tội Triệu Dân không nổi, chúng ta không thể cứng đối cứng. Ngày mai dập đầu vang một chút, tư thái hạ thấp một ít. Dù sao trước kia là làm sai, tận lực bù lại đi, Trình Đại cảm thấy so sánh với giữa mình và Nhị đệ, bọn họ lại càng hận mấy lão già đã giúp mình hơn. Dù sao mình và bọn họ không phải cùng họ, nhưng mấy lão già này lại có quan hệ họ hàng còn mang cùng họ với bọn họ.