Tác giả: Cố Tô An Tạ Tịch

Chương 20: Vương tử người cá (2)

TrướcTiếp
"Anh, buổi tối anh không bật đèn?"

Tĩnh Hảo lại ngáp một cái, tắm rửa xong càng mỏi mệt, trong mắt cô phủ kín sương mù.

"Em đi ngủ trước, anh cũng đi ngủ sớm một chút a."

Tần Cách Tri gật đầu, thẳng đến nghe thấy cách vách có tiếng đóng cửa mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Từ lúc có thể biến thành người cá, thân thể hắn đã xảy ra rất nhiều biến hóa, năng lực nhìn ban đêm rõ ràng đã được nâng cao, cho dù buổi tối cũng không cần bật đèn, mà bây giờ, hắn thậm chí có thể nghe thấy người ở cách vách đang giũ chăn ra đắp trên người, ở trên giường lăn lộn một vòng phát ra một tiếng rên nhẹ hưởng thụ.

Hắn sờ soạng mặt hơi nóng, tắt đèn thu thập xong đồ vật lại tắm rồi nằm trên giường, chờ đuôi cá màu bạc biến trở lại hai chân, một bên theo bản năng mà lắng nghe âm thanh cách vách, nghe được tiếng hít thở hoà hoãn phía đối diện mới thở dài.

Chợt nhiều thêm một người, cảm giác có chút lạ.

Ít nhất thói quen tắm rửa mỗi ngày vẫn luôn không sửa, vô luận thế nào đều phải bỏ.

Hắn không thể ôm may mắn rằng mình sẽ không bị phát hiện.

Cửa sổ sát đất trong phòng đã được hắn bài trí một bức màn dày nặng, ngăn cách ánh đèn, mà đuôi cá màu bạc vẫn phát ra ánh sáng oánh nhuận, vây trên đuôi còn dính một tầng hơi mỏng giống sa mỏng, như một đoạn ánh trăng bị cắt xuống, ở trong phòng tối tăm, làm người muốn bỏ qua nó cũng khó.

Tần Cách Tri đợi hơn một giờ, mãi cho đến khi xác định đuôi cá đã biến trở về hai chân, mới kéo chăn ở một bên, nhắm mắt, vốn dĩ cho rằng tiếng hít thở bên tai sẽ quấy rầy giấc ngủ của mình, không nghĩ tới hô hấp không tự giác đuổi theo tiết tấu của cô, ngủ càng thoải mái.

Khi Tần Cách Tri tỉnh lại là ngửi được một trận hương vị khói dầu, hắn kéo quần một bên mặc vào, xoa đầu tóc hỗn độn liền ra phòng, chuyển qua phòng khách liền thấy phòng bếp nửa mở ra có người đang đứng.

Văn thành cuối thu nhiệt độ không khí rất thấp, trên người Tĩnh Hảo mặc áo tắm dài rất dày, bên hông buộc dây lưng, hiện ra vòng eo thon một vòng tay có thể ôm hết, chỗ thì phập phồng như dãy núi, đẹp đến mê người.

Chung cư độc thân của hắn ngay cả dép lê kiểu nữ cũng không có, cô chân trần đứng trên sàn nhà lạnh lẽo, thường cuộn tròn bàn chân, móng chân tinh xảo đặc sắc linh hoạt co rút lại một chút, ở trên cẳng chân tinh tế thon dài cọ, sơn móng tay đỏ thẫm càng thêm nổi bật da thịt tinh oánh như ngọc.

"Anh, anh sững sờ ở đó làm gì? Sữa bò trong lò viba, anh cẩn thận một chút mà lấy ra."

Tĩnh Hảo ngậm bàn chải đánh răng xoay người, liếc mắt một cái liền thấy người còn ngơ ngác đứng đó, duỗi tay vẫy vẫy trước mắt hắn, dường như người bị doạ tới, lui về phía sau một bước rất lớn.

Biết hắn còn thẹn thùng, không biết còn tưởng rằng cô dọa người lắm cơ đấy.

Tần Cách Tri cũng cảm thấy chính mình phản ứng thái quá, tưởng tượng lại vì sao mình sững sờ, trên mặt lại phiếm hồng, chỉ có thể vội vàng đi tới phòng bếp.

"Anh đi lấy sữa bò ra."

Tĩnh Hảo tiến vào buồng vệ sinh đánh sạch răng, lại lau mặt đơn giản, trở về phòng bếp vừa lúc trứng gà đã chiên đến hai mặt vàng óng, toả ra mùi hương, một bên thịt xông khói cũng xèo xèo mà chín, cuộn tròn thành sóng nhỏ xinh đẹp.

Cô lấy ba miếng bánh kẹp một bên, một tầng kẹp kẹp trứng tráng một tầng kẹp thịt xông khói, theo đường chéo cắt thành hai cái sandwich, bưng liền đưa cho Tần Cách Tri đang chờ một bên, lại đem sữa bò trước mặt cô đẩy một ly sang cho hắn.

Tần Cách Tri nhìn đồ vật để ở trước mặt mình sửng sốt, rốt cuộc vẫn ngồi xuống, chậm rì rì mà nhét vào miệng, trứng tráng nóng hầm hập kẹp thịt xông khói cộng thêm sữa bò, tạo ra một loại ra một loại hương vị bình thường lại mê người, truyền nhanh tới đại não.

Sau khi có thể biến thành người cá, hắn không tự giác có chút bài xích ra cửa, ăn uống có khuynh hướng lương khô đơn giản dễ gửi, mà thể chất người cá cùng hắn ngày thường tiêu hao không nhiều, thường thường ăn một lần no là có thể cả ngày không đói bụng, cũng dần dần quên một ngày ba bữa cơm cùng hương vị đồ ăn nóng.

Nhiều thêm một người, đúng là thay đổi rất nhiều.

"Anh, siêu thị lớn chỗ gần chỗ anh sống đâu?"

Tĩnh Hảo giải quyết xong bữa sáng, nhìn quanh phòng một vòng có chút bất mãn.

"Còn muốn đi thị trường hoa, công cụ trong nhà, xem ra cơm trưa cũng chỉ có thể ở bên ăn bên ngoài."

Tần Cách Tri chính đứng dậy thu thập bộ đồ ăn trên bàn—— em gái đã làm cơm sáng, lại không thể để người vừa tới nấu cơm lại rửa chén —— nghe thấy cô hỏi chuyện còn có chút khó hiểu.

"Em muốn đi chỗ nào mua cái gì?"

Nghe như là mua sắm lớn.

"Muốn mua thật đúng là không ít, còn phải liệt cái danh sách."

Tĩnh Hảo lấy giấy nhớ, một bên nghĩ một bên viết chữ.

"Bàn chải đánh răng, khăn lông, dép lê, chăn đơn, giường bộ, tấm màn, thảm, gối ôm, bồn hoa, còn có phòng bếp gia vị, bộ đồ ăn cùng nguyên liệu nấu ăn......"

Cô viết một đống, Tần Cách Tri lực chú ý đi còn đặt ở cái vật phẩm thứ nhất.

"Bàn chải đánh răng, vậy cái bàn chải đánh răng hôm nay em dùng là từ đâu ra?"

Hắn nhịn không được cẩn thận nhớ lại, muốn xác định màu sắc chiếc bàn chải bị ngậm ban sáng.

"Buổi sáng? Đó là lúc trước lấy ở khách sạn, dùng một lần."

Tĩnh Hảo liệt kê ra một đống vật phẩm, giống như vô tình mà nói ra.

"Anh, trong phòng anh nếu không phải còn có anh sẽ hô hấp, ai đều không thể tưởng được đây là chỗ người ở, ngay cả chút nhân khí cũng không có."

Nói xong cũng không thấy sắc mặt Tần Cách Tri nháy mắt tái nhợt, thay hắn nắm rửa sạch mâm, thuận tay bỏ vào tủ chén.

"Nhiều đồ vật như vậy khẳng định em một người không thể xách hết, anh thu dọn đi cùng đi a."

Tần Cách Tri vừa muốn cự tuyệt, Tĩnh Hảo liền nói thêm một câu.

"Bằng lái của em bị ba giữ ở nhà, nếu đồng ý chờ sẽ đi nơi đó đón em, không hỗ trợ tài xế đi đường cũng đúng."

Lời nói cự tuyệt đều bị nuốt trở về.

Nói là muốn ăn bên ngoài, nhưng thấy người ngồi ở ghế điều khiển cả người căng chặt, Tĩnh Hảo vẫn là quyết định không cần cùng một lần bức quá tàn nhẫn, mua sắm đến không sai biệt lắm liền đi một tiệm ăn không tồi đóng gói đồ ăn mang về, mang theo một thùng đồ vật trở về chung cư.

Ăn qua cơm trưa, tủ quần áo buổi sáng chọn tốt đã được người đưa tới, Tần Cách Tri tìm lấy cớ tránh về phòng, cách cửa phòng còn có thể nghe thấy một vài thanh âm nói chuyện ngoài phòng khách, nhìn không thấy biểu tình, ngữ điệu nhiệt tình lại che dấu không được.

Hắn lại nghĩ buổi sáng hắn chờ trong xe, vừa quay đầu đã thấy Tần Hảo xách hai túi lớn lại đây, bên cạnh còn có đàn ông theo hỗ trợ, tựa hồ nói gì đó làm cô cười một cái, mang theo phía sau các màu thực vật sinh cơ bừng bừng, đẹp như tiên nữ giáng trần vậy.

Cho dù Tần Hảo không hài lòng người ba mẹ giới thiệu cho cô, lấy điều kiện của cô, muốn tìm một người đàn ông thích hợp yêu nhau lần thứ hai qua cả đời cũng không khó.

Cho nên sao cô ấy nói vậy?

Hẳn là chỉ là thuận miệng nói.

Không nghĩ tư duy của mình lại bối rối, Tần Cách Tri dứt khoát đứng dậy mở cái cửa hông trong phòng, phòng chuyên cách âm để ghi âm, ngày hôm qua quyết định ra bài hát mới.

Sửa chữa vài lần, rốt cuộc quyết một bản ghi âm không tồi, Tần Cách Tri trở lại phòng đem ghi âm chuyển cho người ta, mới xoa cái bụng có chút bất mãn, đi đến trong phòng bếp tính toán tìm chút đồ ăn lấp bụng.

Hắn theo thói quen định mở tủ lạnh, thấy bên trong tràn đầy các loại rau dưa và trái cây mắt to đối mắt nhỏ mà sửng sốt, phản ứng không kịp tủ lạnh nhà mình khi nào bị mấy thứ này chiếm lĩnh.

"Anh, anh ra lúc nào vậy? Lúc nãy em gõ cửa phòng anh cũng không thấy đáp."

Tĩnh Hảo nắm cái cờ lê từ một bên phòng vệ sinh vòng ra tới, bật đèn phòng khách hất cằm lên với hắn

"Cơm chiều đặt cho anh để ở nồi cơm điện, bây giờ chắc vẫn còn nóng."

Tần Cách Tri lại nhìn góc áo bị dính ướt của cô nhíu mày.

"Em đang làm gì?"

"Vòi phun trong phòng tắm hỏng rồi, em đang thử có thể tự mình sửa hay không."

Tĩnh Hảo nói thay đổi một cái cờ lê nhỏ hơn, một lúc lại bị người cầm đi.

"Những việc này em có thể gọi anh."

Tần Cách Tri bước nhanh vào cửa buồng vệ sinh, thấy tình huống bên trong dừng bước chân, Tĩnh Hảo bị dừng phía sau cũng lập tức đuổi theo, đem hắn từ cửa kéo ra.

"Bên trong đều ngập nước, anh đừng vào kẻo ướt quần áo."

Tần Cách Tri nhẹ nhàng thở ra.

Hắn đem cờ lê trong tay thả lại chỗ cũ, thuận tiện cũng cầm đi công cụ khác trong tay Tĩnh Hảo.

"Ngày mai tìm người tới thay là được, em..."

Hắn nhìn vạt áo bị ướt của Tĩnh Hảo, mùa đông trong nhà quần áo cũng không ít, sau khi bị ướt tuy rằng không có lộ ra cái gì, nhưng vẫn là có chút...

"Em vào phòng tắm của anh mà tắm rửa đem quần áo ướt thay đổi, cẩn thận bị cảm."