Tác giả: Cố Tô An Tạ Tịch

Chương 25: Vương tử người cá (7)

TrướcTiếp
Ngày thường Tần gia trên bàn cơm, đều là Tĩnh Hảo một người nói, mà nay lại là Trương Trì một người nói, Tĩnh Hảo bị hắn điểm danh trả lời, Giải Nam ở một bên ngẫu nhiên nói vài câu, lại là đôi khi hóa giải một chút xấu hổ cho Tĩnh Hảo, còn cười thông cảm với cô, phong độ nhẹ nhàng.

Tần Cách Tri vừa ăn vừa nghe bọn họ ba người nói chuyện, ngẩng đầu vừa lúc thấy Tĩnh Hảo ngẩng đầu đối Giải Nam cười một cái, đột nhiên hết muốn ăn.

Dư lại một mình Lâm Hàn hết sức chuyên chú ăn cơm.

Rốt cuộc chờ đến khi cơm nước xong xuôi tiễn người đi, Tần Cách Tri đóng cửa lại đi thu dọn bàn ăn với Tĩnh Hảo.

“Anh tới, em đi nghỉ ngơi một chút.”

Hắn với bọn Giải Nam quen biết thời gian đều tương đối lâu, cũng là số ít người có thể được hắn nhập vào danh sách “Bằng hữu”, cho nên cũng sẽ không để ý dẫn người về nhà, nhưng hôm nay mới vừa mở cửa nhà liền có chút hối hận.

Trong phòng không ngừng có dấu vết của hắn, còn có của cô.

Hơn nữa chuẩn bị và dọn dẹp đều rất mệt mỏi.

Tĩnh Hảo thật ra cảm thấy còn tốt, lại cũng không phản đối hắn cùng tới hỗ trợ dọn dẹp, hai người thu dọn xong bàn ăn, đứng ở trước bồn rửa, một người rửa chén, một người tráng sạch sẽ.

Đợi một lúc không nhận được chén, Tĩnh Hảo nghiêng đầu nhìn, vừa vặn Tần Cách Tri cũng nghiêng đầu nhìn cô, hai người ngơ ngác đối diện.

Lúc cô cho rằng Tần Cách Tri sẽ giống lúc trước dời đi tầm mắt, hắn nhấp nhấp môi nhạt, biểu tình vẫn là có chút rối rắm.

“Em cảm thấy ba người đến hôm nay thế nào?”

Đây là đang dò hỏi cái nhìn của cô với bạn bè hắn sao?

Tĩnh Hảo vẫn luôn hy vọng hắn có thể dung nhập sinh hoạt đời thực, mà không phải bởi vì lo lắng thân phận lộ ra ánh sáng mà trốn tránh ở một góc âm u, nhưng bởi vì chính hắn vẫn không nói qua việc này, cô cũng không thể tùy tiện nhắc tới, tránh cho bị hiểu sai ý.

“Đều khá tốt.”

Cô cúi đầu rửa sạch sẽ cái mâm cuối cùng.

“Trương Trì nhìn rất thích nói chuyện, vừa vặn cùng anh bổ sung cho nhau, Lâm Hàn tính cách hơi giống anh, nhưng kỳ thật cũng rất dễ dàng thân cận, Giải Nam nói……”

Cô dừng lại, nhớ lại ra hình như lúc trước trên tư liệu có thấy qua cái tên này, Tần Cách Tri sau khi bị người yêu phản bội có thể thoát khỏi phòng thí nghiệm, hắn hình như còn giúp không nhỏ.

“Giải Nam cũng rất tốt, ôn tồn lễ độ, hào hoa phong nhã.”

Cô cẩn thận suy nghĩ tới ưu điểm của hắn, biểu tình rất chân thành tha thiết.

“Hơn nữa giọng nói cũng rất êm tai.”

Lúc cô tạm dừng, Tần Cách Tri có dự cảm điềm xấu, thật sự nghe cô đem lời nói ra miệng, trong lòng liền lộp bộp, ngay cả giọng nói đáp lại cũng trở nên nặng nề.

“À.”

Hôm nay ở bên ngoài lông bông nửa ngày, một người bụi bặm, Tần Cách Tri trở về phòng liền quẹo vào phòng tắm, chuẩn bị xả nước tắm rửa, khi bàn tay để lên chốt mở, nghĩ đến đánh giá vừa rồi của Tĩnh Hảo với Giải Nam, đôi mắt không cần che dấu dần trở nên ảm đạm.

Cô từ trước tới nay cũng chưa từng khen giọng hắn dễ nghe bao giờ.

Chẳng lẽ cô tương đối thích giọng khàn khàn trầm thấp như vậy?

Tần Cách Tri ho nhẹ, tay đang mở nước ấm liền chuyển qua chốt mở nước lạnh.

Nước lạnh chảy ra ồ ạt, chỉ chốc lát sau đã xả không sai biệt lắm, Tần Cách Tri ngồi vào, nhìn hai chân tiếp xúc với nước nháy mắt biến thành đuôi cá màu bạc, mỗi mảnh vảy đều như đã trải qua rèn khắc tỉ mỉ, bao vây độ cung duyên dáng của đuôi cá, nhẹ nhàng vừa động liền vẽ ra từng đợt sóng gợn.

Hắn nhìn chằm chằm nhìn cuối cùng thất bại dời tầm mắt, nhắm hai mắt cảm thụ bốn phía đều là nước mang đến cảm giác quen thuộc và an bình.

Ngây người một hồi, hắn bỗng dưng mở bừng mắt.

Cá, trong nước lạnh cũng sẽ không bị cảm mạo chăng?

Buổi sáng lúc Tĩnh Hảo rời giường không phát hiện Tần Cách Tri gần đây luôn luôn thức dậy sớm hơn so với cô đâu, cô đến phòng bếp đun nước, rửa mặt xong vừa lúc nước sôi, đem mì sợi thả vào nồi rồi đi gõ ccửa phòng Tần Cách Tri.

“Rời giường ăn cơm sáng.”

Tần Cách Tri đã sớm tỉnh, nhưng vẫn chờ đến khi cô gõ cửa mới đứng dậy rửa mặt chải đầu, khi mở cửa ra vừa lúc thấy cô đang tìm kiếm gì trong tủ lạnh, cả đầu đều nhét vào tủ lạnh, bên trên một vại mứt trái cây nửa treo không, nhìn thấy sâp rớt vào đầu cô.

Hắn chạy qua đỡ vại mứt trái cây kia, không chút nào tự giác mà hỏi người còn chưa từ bỏ ý định tìm kiếm.

“Đang tìm cái gì?”

“Em nhớ rõ ngày hôm qua em mới mua một vại tương ớt, tính toán dùng để ăn, nhưng hôm nay liền tìm không thấy.”

Tĩnh Hảo sau khi trả lời liền ý thức được nới khác thường, lập tức bỏ tìm kiếm, lại do động tác vừa lớn vừa bất ngờ, vừa quay đầu lại liền đụng vào cằm Tần Cách Tri.

Cô kêu lên một tiếng lui về phía sau một bước, đột nhiên liền cảm giác được một bàn tay chặn động tác của mình, một cái tay khác ấn lên trán của cô, nhẹ nhàng xoa.

“Không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì.”

Tĩnh Hảo lầu bầu, không cự tuyệt ý tốt của hắn.

“Nhưng mà, anh có phải bị cảm hay không, giọng nói rất khó chịu sao? Thanh âm nghe rất khàn.”

Không giống trầm thấp từ tính bình thường, nghe hơi giống giọng của Giải Nam hôm qua

Hai người cách nhau vốn rất gần, hơn nữa Tần Cách Tri vừa rồi che chở cô, hai người giống như đang ôm nhau, khi cô nói chuyện mang theo hơi ấm phà lên cổ hắn.

Tần Cách Tri hơi cứng đờ, buông ra tay kéo dãn khoảng cách.

“Trương Trì tương đối thích ăn cay, bình tương ớt kia là bị hắn ăn, bình không ngày hôm qua anh đã ném vào thùng rác phòng bếp rồi."

Tĩnh Hảo đáp lại, đi vào phòng bếp, nghiêng đầu vừa nhìn thì thấy bình không bị ném vào thùng rác, vẫn hơi nghi ngờ.

Ngày hôm qua rõ ràng cô đem tương ớt bỏ vào tủ lạnh, Trương Trì lấy ra khi nào? Hơn nữa một lần ăn luôn một lọ tương ớt gì đó, quá khoa trương đi?

[Cái này là do Cách Tri muốn có giọng nói như bạn Giải Nam, nhưng không biết làm sao, bản thân là người cá không thể bị cảm khi ngâm nước lạnh được, nên ăn nhiều tương ớt để giọng bị bỏng, trở nên trầm thấp hơn. Thấy Hảo Hảo hỏi ngượng ngùng tổ tội cho bạn Trương Trì. Thật là ghen quá hoá rồ?]

Nàng vừa nghĩ, một bên bưng nồi không ra, lại đun nước, ném mấy khối đường phèn vào, tìm trứng vịt đánh tan trong chén, chờ đến nước sôi liền đảo vào đánh thành một tia trứng mỏng, cả nồi đều là màu vàng.

Tần Cách Tri đi vào ăn bữa sáng, thấy một nồi không biết tên.

“Đây là cái gì?”

“Đường phèn trứng vịt, khỏi ho nhuận giọng.”

Tĩnh Hảo đảo ra, múc một chén nhỏ, nhét vào trong tay hắn.

“Nhân lúc còn nóng uống lên, nguội sẽ có mùi tanh.”

Nàng nhìn Tần Cách Tri khó được mà lộ ra thần sắc mờ mịt, một đôi mắt xinh đẹp hơi trừng lớn, cách sương mù càng thêm xanh, lại có chút đáng yêu, không nhịn xuống liền duỗi tay vỗ mặt hắn.

“Uống lên giọng nói cũng sẽ thoải mái hơn, buổi chiều lại nấu cho anhmột chén.”

Tần Cách Tri bưng chén ngơ ngác mà đi theo cô ra phòng bếp, nghẹn nhưng vẫn nói ra.

“Em cảm thấy giọng bây giờ của anh không hay sao?”

Tĩnh Hảo dừng bước chân quay đầu lại nhìn hắn, trong nháy mắt ánh mắt hắn làm cô thấy rõ hết, lại quay lại ôn hòa chân thành tha thiết ban đầu, lại mang theo vài phần ý cười.

“Giọng nói bay giờ cũng không tồi a, tuy nhiên em lại thích giọng vốn có của anh hơn.”

Em càng thích giọng vốn có của anb hơn.

Tần Cách Tri trong đầu chỉ quanh quẩn câu nói đó, làm hắn lúc ngồi trước bàn công tác còn chưa phục hồi tinh thần lại, nhạc phổ nằm xoài trên trên bàn, lại không hấp dẫn được một chút lực chú ý của chủ nhân.

Cuối cùng kéo lại một chút tâm trí của hắn là di động điên cuồng rung, Tần Cách Tri cúi đầu nhìn, thấy cái tên ngày hôm qua còn làm hắn canh cánh trong lòng, tâm trạng đã khác, dứt khoát nghe.

“Ơi?”

“…… Xem ra tâm tình của cậu rất tốt.”

Giải Nam trêu chọc hắn một câu.

“Ngày hôm qua bị Trương Trì kích thích, chờ chúng ta đi rồi liền cùng người ta báo cáo?”

Tần Cách Tri tạm dừng, thu liễm khóe miệng cong lên.

“Chúng ta không phải các cậu tưởng như vậy, cô ấy là em gái mình……”

“Em gái không có quan hệ huyết thống, đây là chính miệng em gái cậu giải thích.”

Giải Nam khó được tốt tính mà khuyên vài câu.

“Cậu không phải biết cô ấy giải thích thêm một câu này là có ý gì đi? Mặc kệ các cậu là tình huống gì, mình cảm thấy người ta không tồi đâu, cậu cây vạn tuế ngàn năm cũng khó được nở hoa, nếu là vì nguyên nhân lung tung rối loạn gì mà bỏ lỡ, người ta bị người khác cướp đi, cậu đừng hòng khóc hối hận cả đời.”

Tần Cách Tri không nói chuyện.

Giải Nam cũng không hề khuyên.

“Được rồi, mình gọi điện thoại cũng cho cậu cũng không phải vì cái này, không biết là ai đem hình chúng ta xuất hiện ở phòng ghi âm hôm qua phát tới tieba, chụp đến không rõ ràng lắm, mình đã đã phát Weibo giải thích, nhưng cảm thấy chuyện này, vẫn là chính cậu tới nói tương đối tốt.”

Tần Cách Tri đáp, cúp lên điện thoại.

Weibo của hắn vẫn là lúc trước mới mở không lâu, bởi vì ngày thường cũng không cần, cho nên bên trên hoang vu thật sự, nhưng thật ra có chút người tư tâm, không phải cầu bạo chiếu chính là gây chú ý, nói phương thức hoa hoè loè loẹt, dư lại cũng chính là thúc giục hắn hát bài hát mới.

Bởi vì không biết nói gì, Tần Cách Tri dứt khoát đổi mới tin nhắn, cơ hồ cách bốn năm điều liền sẽ hiện lên một id tin nhắn quen thuộc, tên còn có chút quen mắt: Tần Lâu Nguyệt.

Hắn nhìn chằm chằm cái tên kia hồi lâu, ấn nút cắt bỏ lựa chọn.

Do dự hơn mười phút còn không có nghĩ ra từ thích hợp, hắn rốt cuộc vẫn là viết ra một bài cách thức không khác thông tri là mấy, khô cằn, chính mình nhìn đều có chút khó nói nên lời, cuối cùng do dự mà bỏ thêm cái icon, nhấn gửi đi.

Truy nguyên v: Bài hát mới, song ca cùng Trăng lên đầu cành 《 Luyến điệp 》. o(n_n)o

Weibo mới phát ra không đến một phút đồng hồ đã có hồi âm, năm phút đồng hồ đã vượt qua hai số, hầu hết lời bình đều là đối với việc hai vị cao cấp bậc đại thần hợp tác thét chói tai, nói chờ hai vị một đầu đơn khúc đều không dễ, cư nhiên có thể một ngày kia chờ đến hai vị song ca, cuối cùng còn không quên đùa giỡn một chút icon của G đại.

Trong đó còn có chân tướng yên lặng.

Củ cải giòn: “G đại cùng hoa khôi, chẳng lẽ lén quan hệ rất tốt? G đại lúc trước còn sẽ tự mình độc thoại gì đó, hoa khôi đây là lần đầu tiên cùng người khác hợp tác a.”

Ta còn là cái hài tử: “Đúng vậy, lúc trước hoa khôi từng nói qua, chính cô viết lời, giống nhau là sẽ không cùng người khác song ca, bởi vì nhạc điệu phong cách sẽ khác biệt, ăn ý cũng không đủ……”

Hùng ôm: “Đánh đố hai người có gian tình ”

……

Tần Cách Tri yên lặng mà xem bình luận, tâm tình hòa hoãn không ít, lại kiên nhẫn xem tiếp.

Tần Lâu Nguyệt: "G đại, tôi cũng là người trong giới, chính là vẫn là một tiểu trong suốt, cầu G đại cũng có thể cùng tôi hợp tác một lần!!!”

* Tiểu trong suốt: nhỏ bé, ít ai biết, như người tàng hình.

Tần Cách Tri dừng một lúc, yên lặng hồi phục, đánh mấy chữ ít ỏi.

“Xin lỗi, tôi không thích tên của cô.”