do choi tre em

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Tác giả: Lan Rùa

Chương 2: MỜI ĐẠI THIẾU GIA DẬY ĐI HỌC

             
Sen bảy tuổi một tháng. Đại thiếu gia bảy tuổi.

Bà chủ cho Sen đi học cùng trường, cùng lớp với đại thiếu gia. Chưa có người hầu nào được đặc cách đãi ngộ tới như vậy.

Mấy chị lớn lớn bảo với nó, chẳng qua bà cho mày đi học, là để mày bảo vệ cậu, không cho ai bắt nạt cậu thôi, đừng tưởng bở. Sen nghe vậy, mặc kệ chứ, bảo vệ cậu là nhiệm vụ cả đời của nó, đằng nào chả phải bảo vệ, được đi học là sướng rồi.

6 giờ sáng.

Nó kính cẩn vào phòng.

-“Thưa đại thiếu gia, mời cậu dậy ạ!”

Đây có thể là một trong những công việc khó khăn nhất của nó, gọi cậu dậy, chưa bao giờ là dễ.

-“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!”



-“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!”



-“Thưa cậu…”

-“Mày lắm lời quá đấy Sen ạ!”

-“Cậu ơi sáng rồi ạ!”

-“Sáng thì kệ sáng…”

-“Cậu ơi phải đi học, sắp muộn rồi ạ…”

-“Tao không đi!”

-“Đại thiếu gia, em lạy cậu ạ, cậu không dậy bà chủ sẽ đánh em ạ…”

-“Mày có tin tao đá mày ra ngoài sân không?”

-“Xin cậu ạ…”

Buổi sáng nào cũng như buổi sáng nào, chủ tớ nhì nhèo tới cả tiếng.

Cuối cùng, Sen đành phải dùng tới kế hiểm cuối cùng.

-“Đại thiếu gia, cậu không dậy thì em đi học với anh Tuấn vậy!”

Anh Tuấn, học lớp ba. Anh họ của cậu chủ. Sen gọi cậu là đại thiếu gia, cô định gọi anh Tuấn là đại đại thiếu gia. Mà anh Tuấn dễ thương lắm, anh thích Sen gọi là anh thôi, anh chẳng bao giờ bắt nạt Sen như cậu chủ cả.

Có điều, cứ nghe tới tên anh Tuấn là cậu chủ như có gai trong lòng.

-“Có mỗi chuyện đó mà ngày nào mày cũng nhắc thế hả Sen? Mày thích gì?”

-“Dạ, em không dám!”

-“Dám cái khỉ, mày thích thì mày đi ngay đi, biến ngay đi cho tao nhờ…đi mà đi với anh Tuấn của mày đi!”

Sen biết điều, trả vờ lò dò bước ra khỏi cửa.

-“Mày đứng yên đấy!”

Cậu hét lớn.

-“Mày dám đi nửa bước nữa xem!”

Sen hơi mỉm cười, quay lại nịnh nọt.

-“Em đâu dám, đâu dám, mời cậu dậy ạ!”

Khi cậu uể oải vươn vai, Sen mừng rớt nước mắt; lấy khăn, từ tốn hầu cậu rửa mặt; lấy kem sẵn, hầu cậu đánh răng… kính cẩn bưng mâm, hầu cậu ăn.

-“Mày ăn cái đó đi…”

-“Dạ, em không cần ăn sáng đâu ạ!”

-“Tao không ăn được, tao không thích…Mày cãi à?”

-“Dạ, em ăn ạ!”

Sen lấm lét gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cái vị ngọt của thịt, sao mà tuyệt đến thế!

Xong xuôi, chủ tớ cùng nhau đi học. Lái xe đưa họ tới cổng trường. Còn đoạn đường từ cổng trường vào lớp là hai đứa đi bộ.

Sen lẽo đẽo theo sau, xách đồ cho cậu!

-“Sen, có mỗi việc đi theo tao mà mày cũng chậm như rùa là sao?”

Sen vội vàng chạy lên trước, người cậu áo vải cao cấp, người nó áo quần lấm lem, biết điều nên tránh một đoạn xa xa…

-“Tao là hủi à mà mày tránh xa thế?”

-“Dạ…em …em không dám ạ…”

-“VÀO GẦN ĐÂY!”

-“Dạ…”

-“Đưa đây cho tao!”

-“Đưa gì ạ?”

-“Mày cầm cái gì thì đưa hết đây…”

-“Nhưng…nhưng bà chủ dặn…”

-“Dặn gì?”

-“Dặn em phải xách đồ cho cậu, sợ cậu xách nặng!”

Mắt cậu trừng lên, Sen đành ngậm ngùi đưa.

….

….

Vào lớp.

Sen được xếp ngồi cạnh cậu, là do bà chủ đã nói trước với cô giáo chủ nhiệm.

Cậu được gia sư từ bé, tất nhiên cậu giỏi. Cậu biết hết mặt chữ, tập đọc thành thạo, tính toán cộng trừ cũng rất giỏi.

Còn Sen học mãi vẫn mù tịt, không theo kịp.

-“Sen, con này mày làm sai rồi!”

-“Sao lại sai ạ?”

-“15 cộng 29 mà mày viết bằng 32 hả?”

-“Ơ, đúng đấy cậu ạ!”

-“Đúng cái đầu nhà mày!”

-“Em thề, em đếm hẳn bằng ngón tay đấy cậu ạ!”

Cậu liếc nó, hình như con này không phải quái thai, nó chỉ có mười ngón tay chứ mấy?

-“Em đếm mấy lần…”

Sen cười hì hì.

-“Đếm cái khỉ, mày phải lấy hàng đơn vị cộng trước, sau đó tới hàng chục…”

-“Cái gì mà hàng đơn vị hàng chục ạ? Cậu nói lại đi, em thấy khó hiểu quá!”

-“Con ngu nhà mày!”

Cậu là cậu mắng thế thôi, nhưng cậu vẫn giảng cho Sen hiểu.

Ngồi mà thán phục vô cùng.

Đại thiếu gia nha, từ hôm nay, không những cậu là mạng sống của cô, mà là thần tượng của cô!


Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Quỳnh Trang - 17:03 16/03/2017

    Tryuện đọc xong 16/3

  • avatar Lê anh tuấn - 22:12 04/12/2016

    Đọc ko chưa hết thì ấm ức đọc hết rồi thì thấy nhẹ lòng hẳn ahihi

  • avatar vân anh - 22:11 30/11/2016

    bình dương ngày 30/11 kết truyện.truyện quá quá ư là hay đi....

  • avatar Huyền anh - 20:11 28/11/2016

    Tg ơi e cứ ngỡ mình là con sen ấy có khổ e không chứ. Khóc hết nước mắt vì vợ chồng nó rồi ạ.

  • avatar Thảo lê - 11:11 24/11/2016

    Mong rằng cuộc đời tôi cũng sẽ có một người yêu tôi nhiều như thế!