do choi tre em

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Tác giả: Lan Rùa

Chương 15: GẶP LẠI CẬU

             
Sáng, mẹ Sen và bác Tùng đưa nó tới trước cổng nhà đại thiếu gia rồi bỏ về.

Nó rướn người lên ấn chuông, bác Hồng ra mở cửa, ngạc nhiên lắm.

-“Sen à, Sen phải không?”

-“Cháu mà…”

-“Sao gầy thế con?”

Sen lặng thing, không nói gì. Nhìn thấy bác Hồng, quả thật là rất vui, vui lắm. Bác Hồng dắt Sen về nhà dưới, các cô, các chị thấy Sen thì xúm xít lại hỏi thăm, nói chuyện.

-“Sao người nóng thế Sen?”

Chị Na lo lắng.

-“Em bị ốm…”

-“Ở nhà đó không tốt à? Có thoải mái không?”

-“Dạ…”

Bác Súng thở dài.

-“Hay về lại đây ở với các bác? Cả nhà ai cũng nhớ Sen lắm…”

-“Không được, mẹ cháu bị ốm, cháu phải ở nhà giúp mẹ…”

Quản gia Lựu nhìn cô bé, lắc đầu.

-“Bác ơi…cậu chủ…”

Sen lí nhí, nó dừng mãi mới dám hỏi tiếp.

-“Cậu chủ, khỏe không ạ?”

-“À quên không nói, cậu và ông bà vào Đà Nắng rồi, không có nhà con ạ, thôi nghỉ đi, bác nấu cho bát cháo…”

Sen trầm lặng hẳn, người mà nó muốn gặp nhất, lại không được gặp. Người mà nó nhớ nhất, thì không thấy đâu cả.

Các bác nấu rất nhiều đồ ăn ngon cho nó, các chị cùng nó cười đùa vui vẻ, lâu lắm rồi, Sen mới có cảm giác hạnh phúc như vậy. Những điều cô giáo dạy, chẳng nhẽ lại sai? Cớ sao trên đời, lại có một căn nhà, ấm áp hơn căn nhà của mẹ?

Buổi chiều, mẹ đón, Sen lưu luyến lắm. Nó tự hỏi mình, liệu nó đã ngoan chưa? Nếu nó ngoan rồi, thì đáng nhẽ nó nên mong mẹ, mong ở với mẹ chứ? Đằng này…hình như nó thích ở ngôi nhà này hơn, ngôi nhà mà nó đã lớn lên, ngôi nhà mà nó gắn bó bao nhiêu năm.

-“Sao vậy con?”

-“Dạ…”

Sen rơm rớm.

-“Mẹ ơi…con…con…”

-“Nào, con gái ngoan, chúng ta về nhà thôi…con biết không, mẹ bệnh tật liên miên, chỉ có con trên đời để trông cậy vào thôi…còn đừng có ý nghĩ rời xa mẹ nhé!”

Thì ra mẹ đã đoán trúng tâm tư của nó.

-“Như vậy là ích kỉ lắm đấy Sen biết không? Mẹ sẽ buồn chết mất…”

Sen thấy có lỗi quá, nó cầm tay đi theo mẹ, trước lúc đi ngoái đầu nhìn lại căn nhà thuở ấu thơ, ánh mắt đượm buồn.

Về tới nhà, mẹ hỏi.

-“Tiền đâu con?”

-“Tiền gì ạ?”

-“Tiền ông bà chủ cho con ý!”

Người mẹ nhắc khéo.

-“Hôm nay ông bà chủ vào Đà Nẵng mẹ ạ!”

Sen thành thật, mà chẳng hiểu sao mẹ nó lại nóng tính, mẹ sai nó đi thổi cơm rồi vào phòng với bác Tùng.

…..

Sen hàng ngày vẫn làm việc nhà, rất ngoan ngoãn. Có lúc người nóng rực, nước mũi chảy, nước mắt cũng chảy theo. Nhớ cậu, nhớ ông bà chủ, nhớ các bác. Nhớ ngày xưa, hình như lúc nó ốm, ai cũng yêu thương nó.

Một hôm, nhà Sen có khách quý tới thăm.

Lúc mở cửa, nó vui tới độ òa khóc, khóc nức nở. Người phụ nữ cũng không kiềm được xúc động, ôm nó vào lòng, dỗ dành.

-“Ngoan, ngoan, sao mà gầy thế này…”

-“Đi với bọn ta!”

Ông bà chủ đưa Sen ra bệnh viện. Lần này nó ốm nặng thật rồi, nó phải truyền nước. Nó sợ lắm, mà vẫn cố chịu, nó muốn hỏi thăm về cậu, mà lại không dám.

Nằm được nửa ngày, con bé đỡ, ông bà mua cho nó rất nhiều thứ rồi đưa về tận nhà.

Mẹ đã ngồi sẵn ở phòng khách, mẹ gọi Sen.

-“Ông bà tới thăm à con?”

-“Dạ!”

-“Trông tươi tỉnh lên đấy, họ đưa đi đâu?”

-“Dạ, ông bà cho con đi khám ạ…”

Mẹ nở nụ cười vui vẻ, rồi nhẹ nhàng kéo Sen vào lòng.

-“Đưa mẹ tiền!”

-“Dạ?”

-“Tiền ông bà cho con ý!”

-“Không có ạ, ông bà không cho con tiền nữa ạ…”

Sắc mặt mẹ thay đổi ngay lập tức, mẹ quát.

-“Bé mà dám nói dối, mày giấu ở đâu, khai mau…”

-“Con nói thật mà!”

-“Tao không tin!”

Thế rồi, mẹ lục soát khắp người, hết cả đống đồ Sen mang về. Chẳng tìm kiếm được gì, mẹ nổi cơn lôi đình, cầm mọi thứ ném hết ra thủng rác.

-“Thuốc bổ này, cam này, sữa này, đồ chơi này, truyện này…có đổi ra tiền được không? Cái lũ chó chết…ngu xuẩn, mua gì mà mua, chẳng phải cho tiền là được rồi sao? Mấy thứ này thì khỏi ốm được chắc…”

Con bé sợ, mắt nó đỏ ngầu, nó lắp bắp.

-“Mẹ…sao mẹ lại vậy…”

Bác Tùng từ trong chạy ra, gom lại đống đồ, động viên Sen, khuyên nhủ nó, thông cảm cho mẹ, bệnh tật nóng tính.

Cuộc sống của Sen cứ thế trôi qua, nặng nề, khó nhọc. Rồi mẹ nó mở quán ốc nóng, tiếc tiền thuê người, bắt nó phải ra quán phụ giúp. Sen được cái ngọt miệng, dễ thương, nên ai cũng quý, quán vì thế rất đông.

…..

-“Cho thêm bát nước chấm cô chủ nhỏ ơi!”

-“Dạ!”

Sen bê đồ cho khách, lúc ra thì ngỡ ngàng.

-“Anh Sên! Anh làm gì ở đây?”

-“Tới đây thì ăn ốc chứ sao!”

-“Nhưng chỗ nhà mình cũng có quán ốc mà…”

-“Chỗ này gần trường của anh, bọn anh cấp ba rồi, nên học hè sớm hơn bọn em…mà nghe nói có em bé bán hàng rất đáng yêu nên thử ghé qua, không ngờ gặp em bé, thế nào, về với mẹ vui không?”

-“Cũng được ạ! Anh ăn đi ạ…”

Sen vào bếp, múc thêm bát ốc cho anh. Rồi gặp anh vui quá, nó nói chuyện không ngừng, chẳng ngờ mẹ nó từ đâu ra, quát nạt.

-“Con ranh kia, đi làm việc đi, ở đó mà tán trai…”

Bàn tay độc ác đang định giáng xuống gương mặt bé nhỏ thì bị ngăn lại.

-“Bà muốn làm cái gì?”

-“Mày là cái quái gì, nhãi ranh, tao dậy dỗ nó kệ tao!”

-“Thế bà là cái quái gì? Tôi nói cho bà biết, bà mà động vào nó, tôi không tha cho bà…”

Sen lí nhí.

-“Anh…mẹ em…người này là mẹ em…”

Không ngờ, anh Sên không những không ngạc nhiên, còn cười khẩy.

-“Nghe danh đã lâu, thật không ngờ, tưởng quay đầu hối cải, ai dè vẫn vậy!”

-“Mày câm miệng, thằng nhãi mất dậy…”

Sên nhìn Sen, lập tức kéo tay nó lôi đi.

-“Về với anh, không ở nhà Hiển thì ở nhà anh, không ở đây nữa…”

Từ bé tới lớn, bé Sen rất nghe lời cậu, hôm nay lại khóc nằng nặc một mực không đi theo. Rốt cuộc Sên chịu thua, cậu nói với bé.

-“Em nghe này, bà ta không phải người tốt đâu.”

-“Không phải đâu, là mẹ em bị bệnh, nóng tính…”

-“Em ngốc lắm! Thôi được rồi, trường anh ngay đằng kia, có gì phải chạy tới gọi anh ngay, nhớ chưa?”

-“Vâng.”

Từ đó, mỗi lần đi học, Sên thường vòng qua quán ốc nhà Sen, nhìn thấy cô bé mới yên tâm vào lớp.

…..

Mùa hè oi bức trôi qua, đã tới lúc học sinh lớp 7 nhập trường, hai người lớn nói chuyện.

-“Mai là ngày nhập học rồi, tính sao đây? Không có con bé thì mất khách lắm…”

-“Có gì mà mất khách, nó đi học về vẫn phải làm chứ!”

-“Hay cho nó nghỉ học luôn bà ạ, học hành quái gì?”

-“Ông ngu bỏ xừ, chẳng phải thằng đại thiếu gia của nó đó học cùng lớp sao, hố vàng đấy…”

Mẹ nó cười lạnh, người đàn ông bên cạnh suy nghĩ, đắc chí.

Riêng Sen, ở trong bếp, vừa làm vừa hát. Háo hức, thực sự là háo hức. Vừa sắp được đi học, vừa sắp được gặp cậu. Giờ mới biết, đã nhớ cậu như nào. Chắc là cậu sẽ nhớ nó thôi, cậu trước nay chưa từng giận nó quá hai ngày.

Buổi học đầu tiên, đợi mãi chẳng thấy cậu đâu.

Tuần này là tập diễu hành, văn nghệ, chào mừng năm học mới, nghe mấy bạn nữ trong lớp đồn, cậu đi nước ngoài còn chưa về, mọi người tới tấp hỏi thăm Sen, nó chỉ biết gật đầu cho qua.

Một tuần, sao mà quá dài. Nó đếm từng giây, từng phút, cầu trời cho nhanh qua.

Rồi thì cuối cùng cũng qua.

Cuối cùng cậu cũng xuất hiện.

Đại thiếu gia của Sen, cao hơn trước một chút, làn da cháy nắng một chút, nhưng nhìn vẫn rất là phong độ, đi đâu thu hút ánh nhìn tới đấy!

Sen tự nhìn lại mình, nó cũng thấy tự hào đấy chứ, hè này nó sút cân đi nhiều, trước chẳng phải cậu hay chê nó béo hay sao? Giờ gầy đi, đẹp lên, chắc cậu thích lắm.

-“Cậu ơi, cậu ơi…”

Con bé chạy, tíu tít gọi.

Thằng bé vẫn đi, dường như không nghe thấy gì cả.

-“Cậu ơi, đợi em với…”

Đại thiếu gia chả nhẽ tai lãng sao? Nó cố hết sức chạy lên chắn trước cậu.

-“Đại thiếu gia, đuổi kịp được cậu rồi!”

Ánh mắt nó long lanh, đợi chờ, đối ngược với ánh mắt cậu lạnh lùng. Cậu đẩy nó qua một bên, không nói không rằng, tiếp tục đi.

-“Cậu ơi cậu không nhận ra em à? Em Sen mà!”

-“…”

-“Em Sen đây mà cậu!”

-“…”

-“Em gầy quá cậu không nhận ra à?”

-“…”

-“Em xinh lên phải không? Giờ không giống lợn nữa cậu nhỉ?”

-“…”

-“Cậu ơi cậu vẫn giận em à?”

-“…”

-“Cậu ơi xin cậu đấy, đừng giận em nữa…”

-“…”

-“Em nhớ cậu lắm, đừng thế mà…”

Kiên nhẫn được đền đáp, người trước mặt nó dừng lại.

-“Em Sen nè, cậu khỏe không?”

-“Xin lỗi bạn, tôi không quen ai là Sen cả, tôi cũng không quen bạn, nhờ bạn tránh đường giúp!”

Sen há hốc, trợn tròn mắt, nó mếu máo.

-“Cậu ơi cậu bị mất trí nhớ à? Sao cậu không nhớ ra em à…”

Đại thiếu gia mặc kệ nó. Không đúng, cậu mất trí nhớ thì sao vẫn nói chuyện vui vẻ với các bạn trên lớp thế kia? Không đúng chút nào.

-“Đừng đi theo tôi nữa, tôi đã nói chúng ta coi như không quen biết!”

Lúc này, nó mới giật mình nhớ ra! CẬU. VẪN. GIẬN.

Còn tồi tệ hơn nữa, cậu đổi chỗ. Cậu chuyển lên ngồi cùng bàn với bạn Ánh Tuyết. Cậu ngồi ngay bên trên, mà sao nó thấy như xa cách ngàn trùng vậy? Cậu cười với bạn Tuyết sao tươi thế? Với nó thì lạnh lẽo, Sen thấy cô đơn lạ kì, chỉ muốn khóc thôi.

Đã buồn thì chớ, cái người ngồi cạnh Sen còn làm phiền.

-“Uyển Nhi…”

-“Nhi này!”

Sen chỉ ừ nhỏ.

-“Nhi…năm nay xinh ra, xinh ơi là xinh…”

Nghe mà sướng hết cả người, nó thấy nó gầy xinh lắm, nhưng đây là lần đầu tiên có người khen thế, ngay lập tức quay sang toe toét.

-“Thật á?”

-“Ừ, bạn giảm béo à?”

-“Không, tự nó gầy thế đấy chứ!”

-“Uầy, tớ cũng muốn giảm cân lắm, nhưng mà mãi không giảm được…”

-“Thế á?”

Sen và Tiến huyên thuyên đủ thứ chuyện, cho tới khi sắp vào lớp, Sen bảo.

-“Gọi tớ là Sen cũng được!”

Tiến suy nghĩ rồi trả lời.

-“Không, thích gọi bạn là Nhi cơ, tên Nhi hay hơn, với lại tất cả mọi người không ai gọi bạn là Nhi cả…”

-“Thì sao?”

-“Tớ thích chỉ mình tớ gọi bạn là Nhi…”

Sen còn đang ngây ngô không hiểu thì một cơn chấn động cực mạnh diễn ra, ai đó dùng lưng đẩy một phát, bàn học của nó xiên xiên vẹo vẹo.

-“Hai người có sao không?”

Giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên.

-“Xin lỗi nhé, tôi mất đà…”

Ngồi mà cũng mất đà được hả?

-“Em không sao cậu ạ!”

Sen khép nép trả lời, Tiến thì cười cười lắc đầu, hai đứa quay lại nhìn nhau trìu mến, để đứa bên trên phải lên tiếng.

-“Tiến này, hôm nay cậu giặt giẻ lau nhé!”

-“Ơ tưởng tuần sau mới tới phiên tớ?”

-“Tôi vừa xếp lại lịch!”

-“Ừ!”

Thấy Sen không thân với Hiển nữa, con gái trong lớp, cũng chẳng ai thèm chơi với Sen như trước. Giờ ra chơi, buồn thiu vì không có ai nói chuyện, nó nảy ra ý định, đi giặt giẻ lau với bạn Tiến, rất vui vẻ.

Chẳng hiểu cơ sự làm sao, hôm sau Tiến không nói lời nào với Sen, xin chuyển đi bàn mới. Ngồi cùng Sen giờ là Kiều Trang, nhưng toàn bộ trí não, tâm hồn của bạn ấy đều để lên cái người bàn trên hết rồi.

Mỗi lần hai người bàn trên thân thiện bàn luận cái gì đó là bạn ấy lại điên lên, mà đâu chỉ mình bạn ấy điên, Sen cũng tưng tức ý, đáng nhẽ chỗ ngồi cạnh cậu phải là của nó mà!

Ở nhà cũng chán, đi học cũng chán, Sen bây giờ…chán muốn chết à! Đại thiếu gia, bao giờ thì hết giận chứ?

Hai tuần sau, cô giáo thông báo các khoản tiền cần đóng, Sen bảo mẹ, mẹ nó mắng cho một trận, nói nó xin ông bà chủ, nói sau đó xin thêm một khoản nữa, để đưa mẹ nó mua sách vở, còn không thì nghỉ học.

Nó khóc lóc một hồi, đi học tuy hơi chán, nhưng vẫn rất thích. Vò đầu bứt tai, chẳng còn cách nào khác, đành lấy bút, viết một mẩu giấy nhỏ.

‘Cậu ơi mẹ em không cho em tiền đóng học, cậu có thể chuyển cái này tới ông bà chủ được không, làm ơn cho em vay một ít tiền, cả thêm một chút mua sách vở nữa, bao giờ lớn em kiếm được việc em trả, nhất định em sẽ trả. Năn nỉ cậu đấy, nếu không thì mẹ em bắt em nghỉ học mất.’

Đợi cậu đi uống nước ở căng tin, mới dám nhét vào balô cậu.

Cuối buổi, bạn Sen bị lớp trưởng gọi ở lại.

-“Thế này là sao?”

-“Em…em…tại cậu không nói chuyện với em, nên em mới phải làm thế!”

Lớp trưởng đưa Sen mẩu giấy.

-“Trả bạn, lần sau đừng làm vậy!”

-“Cậu…cậu giúp em đi mà…”

Nó năn nỉ ỉ ôi, mà cậu thì lạnh lùng quá đáng.

-“Xin lỗi, nhà tôi không thừa tiền.”

Chẳng nhờ được ai cả, Sen tối đó về khóc sưng cả mắt, lẽ nào nó phải nghỉ học thật ư?

Sáng hôm sau, mắt gấu trúc tới lớp, định tới bàn xin khất cô giáo tiền học, thì cô lại bảo nó đóng rồi. Về chỗ ngồi, lấy sách ra học, lại thấy trong ba lô có phong bì lạ, mở ra…toàn tiền là tiền.

Đôi mắt bé con, sáng long lanh!

Là ai? Là quý nhân nào đã giúp nó vậy?

Nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải…chỉ có thể là…

Con bé cười mỉm, cả giờ học lâng lâng sung sướng.

Lúc về, nó chặn đường lớp trưởng.

-“Đại thiếu gia!”

-“Mời bạn tránh đường…”

-“Cậu cho em tiền phải không?”

-“Bạn nói gì tôi không hiểu?”

-“Cậu đừng trả vờ nữa, em biết là cậu cho em tiền mà…”

-“…”

-“Cậu hết giận em rồi phải không? Cậu quay lại ngồi với em đi!”

-“…”

-“Giờ học ngày càng khó, không có cậu em thấy khổ lắm!”

Rõ ràng là nó thấy cậu hơi mỉm cười, mà sao cái mặt cậu nó nghiêm túc nhanh tới vậy được.

-“Đi mà, cậu đẹp trai, cậu yêu quý…bỏ qua cho em nhé…em năn nỉ đấy…”

Ánh mắt to tròn, bọng nước chực rơi ra rồi, trông yêu muốn chết, tưởng như cậu sắp đồng ý rồi, thế mà từ đâu, bạn Tuyết đi tới.

-“Hiển ơi, đi chưa?”

Hả? Đại thiếu gia, định đi đâu với bạn ấy vậy? Rốt cuộc cậu có tha cho Sen không? Nó nôn nóng, kéo tay cậu cầu xin dẻo miệng, bạn Tuyết thì e lệ hơn, chỉ là.

-“Hiển, mình mau đi không muộn mất!”


Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Quỳnh Trang - 17:03 16/03/2017

    Tryuện đọc xong 16/3

  • avatar Lê anh tuấn - 22:12 04/12/2016

    Đọc ko chưa hết thì ấm ức đọc hết rồi thì thấy nhẹ lòng hẳn ahihi

  • avatar vân anh - 22:11 30/11/2016

    bình dương ngày 30/11 kết truyện.truyện quá quá ư là hay đi....

  • avatar Huyền anh - 20:11 28/11/2016

    Tg ơi e cứ ngỡ mình là con sen ấy có khổ e không chứ. Khóc hết nước mắt vì vợ chồng nó rồi ạ.

  • avatar Thảo lê - 11:11 24/11/2016

    Mong rằng cuộc đời tôi cũng sẽ có một người yêu tôi nhiều như thế!