do choi tre em

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Tác giả: Lan Rùa

Chương 31: HIỆP ƯỚC VỢ CHỒNG

             
-“Uầy cậu từ từ nào…em rối quá à…”

-“Có gì mà rối?”

-“Thì em…em…”

-“Mày lắm chuyện!”

-“Cho em thời gian suy nghĩ được không?”

-“Cần gì thời gian? Tao không tốt ở điểm nào? Có gì không xứng đáng làm chồng mày?”

-“Cậu tốt…”

-“Hay mày không thích tao?”

-“Em thích cậu!”

-“Thế sao?”

-“Em…em…”

-“Thôi được, nếu mày không đồng ý thì tao đi cầu hôn con khác vậy!”

Hả? Sao có cái lý đấy được cơ chứ, Sen hoảng quá, hỏi.

-“Thế nghĩa là bạn ấy sẽ làm vợ cậu hả?”

Con này, con bé đáng ghét này! Có biết cậu đang run điên lên rồi không? Xa nó, có biết khó chịu thế nào không? Cậu đã từng nghe giọng nó hàng ngày, từng sai người lắp máy quay ở phòng nó, những tưởng mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Nhưng không, nhìn thấy nó càng khiến cho cậu cảm giác muốn nổ tung, muốn bay ngay về gặp nó.

Khổ nỗi mẹ cậu phát hiện, mẹ cậu cho rằng việc đó là không tôn trọng Sen, một phần nữa vì càng trông thấy cái mặt đáng yêu đó, càng dễ phát hỏa, vì vậy nên cậu lại cho người tháo máy quay, thậm chí lừa Sen vứt cả con gấu bông hồng đi, cậu muốn tập một cuộc sống không có nó, một cuộc sống vốn chẳng dễ dàng gì!

Cậu biết, nó nhớ cậu! Cậu cũng chẳng dễ chịu là mấy, nhưng Sen ngốc lắm, nếu nó không trải qua, nó sẽ không hiểu. Một lần này, để cho nó sợ tới già luôn, những quyết định mai sau, đừng bao giờ nghĩ tới việc xa cậu!

Mặc dù nó còn ngu tới nỗi chẳng biết hai nước chệch múi giờ. Lúc nó nhắn tin chúc ngủ ngon, thì cậu còn đang đi học, nhưng mỗi một tin nhắn ấy, cậu lưu giữ cẩn thận, cậu đọc lại không biết bao nhiêu lần? Cậu trêu nó, nói ghét nó, việc cậu thích nhất là trêu nó!

Rồi một ngày, nhớ nó không chịu được, gọi điện về, thế nào mà lại thấy anh Sên đáng ghét của nó loanh quanh lởn vởn rồi, cậu nóng hết cả máu. Đáng nhẽ ra ở lại liên hoan cuối năm, hai tuần sau mới về nhưng nghe vậy, không yên tâm mà hủy hết, giờ đây, đang đứng với nó, chỗ này!

Nhìn thẳng vào mắt Sen, cậu trả lời.

-“Ừ, tao mà lấy đứa khác, sẽ không có thời gian chơi với mày đâu, vì tao tính rồi, tao lấy ai thì toàn bộ tâm trí tao sẽ chỉ đặt cho người ấy thôi, lúc đó mày hối cũng không kịp đâu!”

Chết, thế thì không được. Cậu mà không ở bên cạnh thì buồn chết à, Sen sợ quá, gật đầu lia lịa.

-“Vâng, vâng, em đồng ý!”

-“Nói to lên! Đồng ý cái gì?”

-“Em đồng ý, đồng ý lấy cậu, đồng ý làm vợ cậu!”

-“Em nào? Cậu nào? Nói ra cả họ tên ra!”

-“Em, Trương Ngọc Uyển Nhi, đồng ý lấy cậu, Hoàng Thế Hiển!”

Đại thiếu gia cười, bình thường Hiển chỉ hay cười mỉm thôi, rất ít khi Sen thấy cậu cười tươi, rạng rỡ như vậy, đẹp đẽ tới mê hoặc. Cậu nắm tay nó, rất chặt, tim nó như muốn chảy ra rồi.

Cánh môi của cậu, lướt nhẹ qua cánh môi nó, là hôn! Nụ hôn phớt vô cùng dịu dàng khiến đôi gò má nó phiếm hồng, màu hồng của cánh sen, ngây thơ, thuần khiết. Cậu nhìn nó, nó nhìn cậu, hai đứa nhìn nhau hồi lâu, rồi cười bẽn lẽn.

-“Mặt mày nóng hết lên rồi này!”

-“Mặt cậu cũng thế mà!”

-“Đi về thôi, khuya rồi, gió lạnh…”

-“Đợi tý, phải dọn đống nến kia chứ ạ?”

Đại thiếu gia méo mặt, đúng là vợ ngoan!

-“Tao thuê người dọn, mình về trước!”

-“Vâng ạ!”

Màn đêm buông xuống, cả người Sen né sát vào cậu, chưa bao giờ cảm thấy gần gũi đến thế.

Về tới phòng, cậu đã sai người mang giấy bút, đặt trước mặt, bảo.

-“Giờ chúng ta làm hiệp ước vợ chồng, mày viết những thứ mày yêu cầu tao, còn tao viết nhưng thứ tao yêu cầu mày, rồi đối phương phải thực hiện, OK?”

-“Dạ!”

Hai đưa cắm cúi suy nghĩ.

Ba tiếng sau, giấy được tráo đổi.

Của Sen ngốc, có mỗi một tờ, trên đó có một dòng.

“Dù thế nào cậu cũng không được ngó lơ em nữa, em buồn lắm!”

Còn của cậu, Sen đọc mà hoảng.

“Điều 1: Đi học không được liếc trộm bạn khác phái.

Điều 2: Thấy bạn trai là phải tránh xa 5m

Điều 3: Được rồi, chồng cho phép vợ chơi và nói chuyện với thằng Sên, nhưng không được quá 3 câu mỗi lần.

Điều 4: Lúc chồng sang Mỹ ngày nào cũng phải nhắn tin chúc chồng ngủ ngon, chúc chồng ngày tốt lành, nói nhớ chồng!

Điều 5: Trong trái tim vợ, chồng là số một, là số hai,…là tất cả, những người khác thì vợ chỉ được phép chứa trong một phần bé tý như hạt cát thôi.

Điều 6: Vợ không được động hóa chất vào mái tóc, tóc phải để đen dài suôn mượt tự nhiên như bây giờ.

Điều 7: Không được giảm cân, chồng thích vợ béo xinh.

Điều 8: Không được mặc đồ quá là bắt mắt, ra ngoài đường thì mặc quần áo cũ, về nhà tha hồ diện váy diện đồ hiệu!

Điều 9: Việc chúng ta đã ngầm lấy nhau phải giữ bí mật, không được nói cho ai kể cả ba mẹ, đợi tới ngày chồng học xong, kiếm được việc thì tha hồ nói, lúc đó dù ba mẹ có không đồng ý mà đuổi đi, chồng vẫn có thể nuôi được vợ.

Điều 10: Nếu đau đầu phải nhắn tin hoặc gọi điện ngay lập tức cho chồng đầu tiên.

Điều 11: Trên đầu giường của vợ phải đặt ảnh của chồng.

….

….

….

Điều 100: Vợ đi học để biết thêm kiến thức, để đỡ tụt hậu với xã hội, nhưng việc quan trọng nhất vẫn là ăn ngủ nghỉ giữ gìn sức khỏe, mai sau việc đi làm đã có chồng lo, vợ làm người hầu của chồng như bây giờ, chồng sẽ vẫn trả lương đầy đủ. Chồng hứa nhất định vì vợ, chồng sẽ phấn đấu, cố gắng hết mình trong sự nghiệp!



Điều 109: Mai sau sinh con gái thì chồng đặt tên, con trai thì cho vợ đặt tên.



Điều 120: Lúc nào cũng để điện thoại trong người, chồng gọi là phải nghe ngay, nhắn tin thì nhắn lại luôn.

Điều 121: Nếu ở bên nhau thì buổi sáng phải chủ động thơm má chồng!





Kí tên: Hoàng Thế Hiển.



Oài oài, đọc mãi đọc mãi, đọc mãi mới hết. Mệt điên người luôn.

-“Làm sao mà em nhớ được chứ? Cậu viết nhiều quá à!”

-“Cứ giữ lấy, học thuộc dần dần!”

Rồi hai đứa kí tên tới xoẹt phát, hiệp ước vợ chồng được thông qua!

Cũng tối muộn, cậu tạm biệt Sen, về phòng mình. Trước khi đi, còn được Sen dạy cho trò trẻ con nữa, Sen bảo Sen học được trong phim, hơi sến, nhưng vì Sen, cậu vẫn làm nhiệt tình. Hai đứa đan tay vào nhau, rồi đồng thanh nói.

-“Nắm tay nhau, đan tay nhau, sống hạnh phúc với nhau tới già!”

-“Ớ, cậu nói nhanh hơn em rồi!”

-“Mày nói chậm quá thì có…nào, bắt đầu lại…”

-“Hai ba…NẮM TAY NHAU, ĐAN TAY NHAU, SỐNG HẠNH PHÚC VỚI NHAU TỚI GIÀ!”

-“Rồi, vợ Sen béo ngủ ngon!”

-“Vâng, em chúc cậu…chồng ngủ ngon!”

…..

…..

Sáng sớm, Sen còn đang ngái ngủ thì đã bị cậu lôi dậy.

-“Mau, mau về thôi!”

-“Dạ?”

-“Mẹ tao đang phát hỏa rồi, không về thì chết chắc!”

-“Ớ, sao lại thế…cậu bảo ba mẹ đang đi chơi mà…”

-“Tao xạo đấy, để rủ mày đi thôi!”

-“Thế sao mẹ lại giận?”

-“Con trai mày mai sau đi du học một năm mới về nhà, vừa về tới nhà đã mang người giúp việc đi biển, không thèm chào mày lấy một câu thì mày có giận không?”

-“Em…em…”

-“Nhanh!”

Hai đứa trẻ đáng thương gấp gáp quay về!


Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Quỳnh Trang - 17:03 16/03/2017

    Tryuện đọc xong 16/3

  • avatar Lê anh tuấn - 22:12 04/12/2016

    Đọc ko chưa hết thì ấm ức đọc hết rồi thì thấy nhẹ lòng hẳn ahihi

  • avatar vân anh - 22:11 30/11/2016

    bình dương ngày 30/11 kết truyện.truyện quá quá ư là hay đi....

  • avatar Huyền anh - 20:11 28/11/2016

    Tg ơi e cứ ngỡ mình là con sen ấy có khổ e không chứ. Khóc hết nước mắt vì vợ chồng nó rồi ạ.

  • avatar Thảo lê - 11:11 24/11/2016

    Mong rằng cuộc đời tôi cũng sẽ có một người yêu tôi nhiều như thế!