Tác giả: Lan Rùa

Chương 35: TAO BỎ CUỘC

TrướcTiếp
Nhiều năm về trước, có cô bé con khóc nức nở.

-“Em không muốn, không muốn chia tay đâu, em là vợ cậu ấy rồi…”

-“Nhi, bình tĩnh đi em, em phải nghĩ cho Hiển chứ. Em có yêu Hiển không?”

Nghĩ ngợi, gật đầu, có, nhớ cậu lắm, yêu cậu lắm.

-“Nếu hai đứa tiến xa hơn sẽ rất khổ, chính em sẽ đẩy Hiển vào tình thế khó khăn…”

-“Có cách gì không anh? Em không muốn chia tay…”

-“Khó lắm em ạ.”

-“Nói với mẹ nhé, mẹ nhất định biết…”

-“Không được, em càng nói càng khiến cho người ta phải khó nghĩ, khiến em trở thành gánh nặng thôi, chuyện này, nhất định chỉ hai đứa mình biết…”

Ngày đó, anh Sên cùng cô, cũng tìm mọi cách, khổ nỗi, sự đời không tươi đẹp như vậy. Tới bây giờ, vẫn vô vọng, tới bây giờ, cô cũng không dám mơ tưởng nữa.

-“Nhi, nghe anh dặn này, tính Hiển khác những người con trai khác, cậu ấy nhất định sẽ làm tới cùng, vì vậy, để chấm dứt mối quan hệ này, em phải dứt khoát…”

Chẳng còn giải pháp nào khác, đành hôn anh, trước mặt cậu. Đành nghe theo sự sắp đặt của anh.

-“Em…em không có cảm xúc…”

Giọng nói run run, lại bị cậu ép chặt hơn, ép tới nỗi lồng ngực cô nghẹn lại, hơi thở không sao mà thoát ra được, tim tưởng chừng nổ tung rồi. Không được, không thể được. Hơn nữa, chắc chắn cô sẽ ngã gục trong vòng tay cậu mà thôi…Đã tới bước này rồi, còn gì để mất đâu, đối diện với cậu, cô bình tĩnh nói, cái câu mà anh dặn cô, dùng trong trường hợp khẩn cấp nhất.

-“Em…em đã trao cho anh ấy rồi, anh Sên…”

Anh chỉ dặn cô nói thế, Uyển Nhi cũng chẳng hiểu trao là trao cái gì nữa. Anh bảo cô không cần biết, chỉ là chuyện nhỏ.

Chuyện nhỏ thật sao?

Có thật là chuyện nhỏ?

Cớ sao ánh mắt cậu muộn phiền, u ám tới vậy? Cớ sao cái cách cậu nhìn cô, lại u uất như thế?

-“Cậu ơi…”

Nhi gọi, mà dường như người ấy không nghe thấy. Nỗi đau của bảy năm trước, tới nay lại tái hiện, rõ ràng hơn, sâu sắc hơn, tê buốt hơn. Thế gian này, từng có một người khiến cậu cố gắng, khiến cậu hạnh phúc, khiến cậu hi vọng, khiến cậu mơ tưởng về một tương lai tốt đẹp…nhưng cũng chính người đó, đập tan từng giấc mộng màu hồng. Thế gian này, có một người, cậu muốn trả thù, nhưng lại thương xót. Thế gian này, có một người, cậu không thể ghét, cũng chẳng thể yêu…

-“Em vẫn là người hầu của cậu, hơn nữa, cậu cũng có bạn gái rồi mà…”

Hoàng Thế Hiển cười nhạt. Cô thấy cậu xoay người, cẩn trọng đặt cô xuống dưới bãi cỏ, vỗ nhẹ vào má hồng, cậu đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi. Bóng dáng cậu, to lớn, cô độc. Đó là giây phút, hơn bao giờ hết, cô ước cuộc đời có phép màu, để cô đường đường chính chính chạy tới bên cậu, ôm một cái thật chặt, thật mạnh, và nói rằng. ‘Cậu ơi em yêu cậu nhiều lắm. Cả đời chỉ muốn bên cậu thôi!’

…..

Trăng lên cao, và tròn rõ, mắt ai đó sưng húp, thẫn thờ trở về phòng, cuộc sống sau này, cô sẽ ra sao đây?

-“Chị ơi, em đợi chị mãi, Phó Tổng dặn em đưa chìa khóa cho chị này, 5101 chị nhé!”

-“Phòng tầng 5 à? Ơ chẳng phải hết phòng sao?”

Trợ lý gãi đầu gãi tai, cười xuề xòa.

-“Trời ơi chị ngốc thật hay ngốc trả vờ vậy? Hết phòng gì chứ, là anh ấy…”

Nhận thấy mình nhiều chuyện, hắn đành nói qua loa.

-“Thôi đây, anh Hiển ở phòng cũ, anh ấy dặn em đưa chị chìa khóa phòng mới, phòng này nhìn ra biển, cũng đẹp lắm ạ, chúc chị ngủ ngon.”

-“Cảm ơn anh!”

Cầm chiếc chìa khóa 5101, mà chân lại bước tới phòng 2074. Người cô yêu nhất, thương nhất, đang ở trong đây, cô áp tai lại, dù chỉ là một tiếng động nhỏ, cũng muốn nghe xem cậu đang làm gì?

-“Có thể nói chuyện với em được không?”

-“…”

-“Em biết cậu trong phòng mà!”

-“…”

-“Em biết em ích kỉ…nhưng có thể nào như xưa không? Có thể nào cho em tiếp tục làm người giúp việc của cậu không?”

-“…”

-“Cậu ơi…”

-“…”

-“Có thể đừng như bây giờ được không?”

-“…”

……

Nửa đêm, ai đó khẽ mở cửa, nhìn thấy ai đó ngủ gà ngủ gật bên ngoài, vừa thương vừa hận. Đôi lúc ước, có thể ra tay, đôi lúc ước, có thể đánh cái người này cho bõ tức, đôi lúc ước, có thể buông bỏ, đôi lúc ước, người ở trong trái tim bé nhỏ kia…là mình!!!

…..

…..

Bình minh ở vùng biển, rực rỡ sắc màu, những bản hòa tấu xa xa của các loài chim, thánh thót êm tai, có người giật mình tỉnh giấc. Sao lại nằm chăn ấm đệm êm thế này? Rõ là hôm qua ngồi ngoài cửa phòng ai đó mà? Mắt nhắm mắt mở chạy ra nhìn lại. 2074, đây là phòng cậu sao? Cô ngủ phòng cậu, thế cậu ngủ đâu? Mà vì sao cô có thể trèo lên giường của cậu vậy?

Cậu đi đâu rồi?

Dù sao cũng không nghĩ nhiều nữa, sáng nay cô còn việc quan trọng hơn phải làm, không có cậu, càng thuận lợi. Nghĩ vậy, Trương Ngọc Uyển Nhi vội vàng đánh răng rửa mặt, khấp khởi ủ ấp dự định.

Ba tiếng sau.

Một chiếc taxi, một chiếc ôtô sang trọng cùng tiến vào cổng khách sạn. Người từ chiếc taxi nhảy vội xuống, cầm tập tài liệu hởn hở khoe khoang.

-“Cậu, cậu, nhìn xem, em kí được hợp đồng rồi này, với ông chủ hôm qua ý…”

Hoàng Thế Hiển xuống xe, nhưng xem chừng không phải là vẻ mặt vui mừng mà Trương Ngọc Uyển Nhi tưởng tượng.

-“Chị à, hôm nay em với Phó Tổng cũng đi thương thảo với một người khác, quy mô trang trại của ông ta còn to gấp đôi của ông này, thành công rồi ạ!”

-“Vậy sao? Thế kí cả hai cái luôn, Chủ Tịch càng mừng mà!”

-“Mày làm sao có được cái này?”

Mãi mới được hỏi tới, cô phấn khởi kể lể.

-“Ông chủ này tốt lắm cậu ạ, không những bỏ qua chuyện hôm qua, kí hợp đồng mà em còn được con trai ông ấy chở đi chơi, mời ăn bao nhiêu món ngon ở đây!”

XOẠC.

Tờ giấy bị xé làm đôi. Mặt ai đó lạnh tanh làm mắt người kia rơm rớm.

-“Sao vậy…cậu sao vậy?”

-“NGU! Lớn rồi vẫn ngu!”

-“Em…em…”

-“Chuẩn bị đồ đạc, đi về!”

-“Em phải vất vả lắm mới thuyết phục được mà, cơ hội làm ăn tốt như vậy, sao cậu lại bỏ qua?”

-“Tao không thích!”

Thực sự là ấm ức, với những người khác, chỉ cần hợp đồng được kí, cô sẽ được khen thưởng, cậu thì, không những không khen, còn mắng.

-“Có phải cậu ghét em không? Ghét em thì liên quan gì tới hợp đồng? Cậu chẳng chuyên nghiệp gì cả.”

-“Mày biết gì mà nói?”

-“Em biết, em biết hết đấy, em chả thừa hiểu tính cậu, giận cái này là đổ sang cái kia…”

-“MÀY…biến đi!”

Hoàng Thế Hiển chán không muốn lý sự, quay người, đi thẳng. Tiếc là hôm nay có người ăn gan hùm, đuổi theo hùng hùng hổ hổ.

-“Cậu đứng lại, hôm nay cậu phải nói rõ ràng cho em, em thấy cậu rất quá đáng!”

-“…”

-“Tại sao cơ chứ? Em làm gì? Chuyện nhiều năm rồi mà…không làm người yêu vẫn có thể có quan hệ chủ tớ mà? Tại sao cậu thoải mái với tất cả mọi người mà khắt khe với mỗi mình em?”

-“…”

-“Từ hồi cậu về, các bác các chị đều bảo, cậu học văn minh phương Tây, ít nổi nóng hơn, ít cáu gắt hơn, nói chuyện rất lịch sự tử tế, chả nhẽ em lại nói toẹt ra, là cậu trả vờ đó, với em, cậu vẫn mắng suốt ngày đấy thôi! Hay là do em đáng ghét quá, hôm nay cậu nói rõ ra xem, em lúc nào cũng hầu hạ cậu chu đáo, khó khăn lắm ông ấy mới nhận lời gặp em, sao cậu có thể xé dễ dàng vậy? Sao cậu khinh thường công sức của em đến thế?”

-“Mày nói đủ chưa?”

-“Em…”

-“Tao khinh thường công sức của mày hả? Vậy tình cảm của tao? Ai tôn trọng?”

-“…”

-“Mấy chục năm, tâm trí bị vướng vào một con hâm dở ất ơ, ai hiểu?”

-“…”

-“Mày còn đứng đấy mà nói lý? Mau cút cho tao!”

-“…”

Cô giận, cậu cũng giận. Cậu nói một thôi một hồi, chẳng thấy người ta đáp lại, để ý mới thấy, trán cô mồ hôi đổ ra như tấm, người nóng hầm hập, chân tay mềm nhũn, dọa cậu khốn khổ.

-“Sen, Sen…sao vậy?”

-“Em…em…”

-“Đau đầu phải không?”

Cô muốn trả lời, mà sao không nổi. Chỉ thấy rất chóng mặt, đầu óc mơ màng, vòng tay của cậu, có thể ấm áp hơn không? Lúc nãy tức hầm hầm, giờ lại thấy ngọt ngào. Trời ơi cô chẳng có tương lai gì cả.

-“Thuốc mày để đâu hết rồi?”

Tìm tới tìm lui, lại nghe tiếng gắt.

-“Mày quên không mang phải không? Từ tối qua tới giờ không uống thuốc hả? Con này tao chỉ muốn đập chết mày luôn thôi…”

Rồi cậu quay sang trợ lý dặn dò.

Một lát, đã thấy người ấy cầm nước cầm thuốc, cuống cuồng cho cô uống. Người thông minh trí nhớ tốt thật đây, nhiều năm rồi, thuốc gì, loại nào, bao nhiêu viên, cậu còn biết chính xác hơn cả người bệnh.

Nói rồi, đại thiếu gia dùng hai ngón trỏ, nhẹ day thái dương cho cô, tự nhiên lại ứa nước mắt, giây phút ngọt ngào, ngọt ngào tới xót xa. ‘Ước gì…ước gì…em đủ tư cách để làm vợ cậu.’

Thiêm thiếp tới chiều tối, Uyển Nhi mở mắt, cậu vẫn bên cô, gương mặt u buồn.

-“Bác sĩ dặn rồi, phải cẩn thận, thuốc lúc nào cũng phải mang bên mình, uống đều đặn, đừng lơ là, rồi tới lúc nguy hiểm, có hối cũng không kịp, nhớ chưa?”

-“Dạ!”

Cậu mân mê lòng bàn tay cô, đặt lên đó một nụ hôn, lời nói nhẹ nhàng.

-“Còn chuyện mày muốn, từ nay sẽ toại nguyện, tao…bỏ cuộc! Mày hạnh phúc là được!”

Cứ như vậy, hai con người đáng thương kết thúc chuyến công tác, lặng lẽ về nhà.

*****

Nhà họ Hoàng, cơm nước xong xuôi, tối nay họp gia đình. Tham gia cùng họ còn có một nhân vật, cũng rất là quen!

-“Anh Tuấn mới về nước ạ!”

-“Ừ, anh mới về, Sen dạo này xinh quá, nhận không ra luôn!”

-“Đừng gọi em là Sen, gọi em ấy là Nhi đi, tên Sen quê chết.”

Mẹ ngắt lời.

-“Vâng, cháu chỉ gọi ở nhà thôi mà cô.”

-“Mọi người tập hợp đông đủ rồi, hôm nay cô có chuyện muốn nói. Là như này, Hoàng Thế Hiển, ba mẹ muốn nhận Nhi làm con nuôi.”

Bà hồi hộp chờ phản ứng của thằng quý tử, ông thì cười khẩy, lần trước nó làm loạn thế rồi, lần này vợ mình vẫn còn lôi chuyện này ra được.

Một sự thật không ngờ rằng, con trai độc nhất của họ, chỉ nhấp ngụm rượu, rồi thốt ra lời nói xem như không liên quan lắm.

-“Tùy ba mẹ!”

-“Vậy được, rồi từ nay Nhi có thể gọi chúng ta là ba mẹ rồi, ba mẹ sẽ lo cho con, yêu quá, gọi mẹ đi Nhi…”

Uầy, gọi mẹ từ khi nào rồi, mẹ cũng thật, rất biết làm bộ làm tịch trước mặt cậu. Cô đành phải phối hợp thôi.

-“Mẹ…ba…”

Mẹ sung sướng lắm, không ngờ sự việc thuận lợi quá đi mất. Đành lấy tập tài liệu đã chuẩn bị từ lâu, đưa cho con gái cưng.

-“Đây, đây là ba mươi hai đối tượng, toàn con nhà gia thế, học thức được, hình dáng không tồi, con cứ về nghiên cứu, tháng này con hơi gầy, cứ bồi bổ, rồi tháng sau đi xem mắt cho mẹ, cứ xem cho hết, ưng ai thì bảo mẹ, mẹ xúc tiến…”

Anh chàng ghế đối diện sốt ruột.

-“Cô, làm gì phải thế, cô cứ gả em Nhi cho con, đảm bảo lo cho em như bà hoàng luôn…”

-“Bọn mi giờ là anh em họ rồi, nói xằng bậy!”

-“Có máu mủ gì đâu, cô thật, cho con cơ hội đi!”

-“Được rồi, muốn em Nhi chọn thì tự làm hồ sơ, nộp cho cô, cô duyệt mới đưa cho em xem!”

-“Ặc, ruột rà với nhau mà cô làm thế à?”

-“Chứ sao?”

-“Được rồi, chịu cô luôn, để con về làm hồ sơ, Nhi nhớ xếp cho anh một buổi gặp mặt đấy nhé!”

Uyển Nhi bị trêu, hơi đỏ mặt.

-“Anh đừng đùa nữa mà!”

-“Con cố lên nhé, rồi có gì mẹ tổ chức cho hai anh em đám cưới cùng ngày luôn, thích không Hiển?”

-“Không có việc gì con xin phép lên phòng trước, con hơi mệt!”

-“Cái thằng, cứ lì lì, ai mà yêu nó cho được!”

Cậu đi rồi, trong lòng cô tự dưng trầm xuống. Cũng từ hôm đó, cậu chẳng bao giờ quát mắng hay giận cô gì cả, cậu đối xử với cô, như với bao nhiêu người giúp việc khác. Được như ý nguyện, mà sao cô vẫn buồn, rốt cuộc, cũng không hiểu bản thân mình muốn gì?

*****

CL Group, văn phòng Phó Tổng.

-“Báo cáo Phó Tổng, doanh thu quý này khá tốt, tăng 15% so với quý trước, loại phân mới nghiên cứu tôi nghĩ cần xem xét kĩ hơn trước khi đưa ra thị trường…”

-“Cứ theo giám đốc Phân đi!”

-“Dạ!”

-“Mà giám đốc Phân này, nghe nói người yêu giám đốc sắp đi xem mắt, chúc mừng nhé!”

-“Không biết Phó Tổng là chúc mừng hay nói đểu?”

-“Tôi chúc mừng thật lòng chứ. Anh có vẻ là người rất rộng lượng!”

-“Thực ra tôi cũng không rộng lượng lắm đâu, chỉ là biết chắc trái tim người đàn bà của mình ở đâu thôi, xem ra Phó Tổng cũng quan tâm nhiều nhỉ, tốt nhất anh không nên vậy, hại sức khỏe lắm ạ!”

Hai người đàn ông, nhìn nhau, như có tia lửa thiêu cháy cả căn phòng!

…..

Ngọc Nhi boa cho người lái xe rồi chậm rãi bước xuống. CL Group, quả thật quá lớn so với tưởng tượng của cô. Tòa nhà trước mặt, bế thế gấp nhiều lần công ty của ba cô.

Nhưng yêu Hoàng Thế Hiển, lại là một phạm trù khác, dù anh có trắng tay, cô vẫn yêu mà thôi!

-“Xin chị dừng bước!”

-“Tôi muốn gặp Phó Tổng!”

-“Chị có đặt hẹn trước không ạ?”

-“Chồng sắp cưới của tôi mà tôi cần phải đặt hẹn cơ à? Cô mở to mắt ra xem hộ cái!”

Trời ơi, Phó Tổng có vợ sắp cưới rồi ư? Cái tin này, trưa nay sẽ trở thành cú sốc lớn với chị em trong công ty mất. Cô thư kí nửa tin nửa ngờ, nhấn điện thoại thông báo, ai ngờ Hoàng Thế Hiển cho người trước mặt vào thật, ôi làng nước ơi, đau lòng quá!

…..

-“Anh cứ nghĩ mình đã thanh toán đầy đủ cho em rồi?”

-“Hơi nhiều, nên em phải tới trả!”

-“Vậy sao?”

-“Còn sao nữa? Theo anh?”

Phó Tổng đi tới chiếc bàn uống nước, lấy sẵn mấy viên thuốc bỏ vào một cái chén, rồi lại rót nước vào một cái chén khác, bình thản nói.

-“Tiền trả anh cứ đặt trên bàn, sau đó em có thể về!”

Lạnh lùng thật, trước kia cô cứ nghĩ Hoàng Thế Hiển là người thực sự lạnh lùng như vậy cơ. Làm cho cô ôm ảo tưởng, là bố mẹ anh ép anh có người yêu, cô nhân cơ hội theo anh về một tuần, có thể cải thiện mối quan hệ tình cảm giữa hai người, từ từ đi vào trái tim anh.

Ngờ đâu, anh cần cô, không phải vì bố mẹ…mà là vì…một con hầu rẻ rách.

Không ai có thể hoàn hảo, cô đánh giá anh cũng vậy, con mắt anh chắc bị mờ rồi, chẳng hiểu sao có thể bị ảnh hưởng bởi một con nhà quê như thế?

Anh càng hành hạ nó, cô càng điên, vì chứng tỏ, anh còn quan tâm tới nó, rất nhiều. Anh không ăn miếng cá, mọi người tưởng rằng vì là nó làm, chỉ có cô mới biết, là do cô dùng đũa gắp cho anh, mà anh, theo cô biết, thì không chung đũa với ai cả.

Cuộc đời trớ trêu, vài hôm sau, cô thấy anh uống chung cốc nước với con hầu ấy. Hoàng Thế Hiển là người cực kì lịch sự, nhưng trước mặt nó, anh lại ăn nói thô kệch, lại xưng “mày tao” vô cùng thân mật. Rốt cuộc, trong trái tim anh, nó chiếm bao nhiêu phần? Cô không tin, chẳng qua là gắn bó từ bé, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thôi, cô không tin cô không đấu lại được!

Gạt bỏ mọi suy nghĩ, cô làm bộ mặt đáng yêu nũng nịu.

-“Anh ốm à, sao uống nhiều thuốc quá vậy, ốm mà không bảo người ta một câu?”

Thế Hiển quay trở lại bàn làm việc, giọng đều đều.

-“Anh vẫn khỏe! Nếu không có việc gì em có thể về, còn nếu có, lát chúng ta gặp nhau sau, đang giờ làm việc…”

Khó thật, mà không sao, càng khó cô càng thích chinh phục.

-“Cậu!”

Lại là con ranh đó, suýt quên nó là đại diện hình ảnh của CL Group, trông xấu xấu thế này mà cũng được là đại diện hả? Người của cái công ty này não ngắn hết cả rồi. Hoàng Thế Hiển nhìn về phía trước, nó tự động biết đường lấy thuốc uống. Là anh tự tay chuẩn bị thuốc cho nó, sự việc khiến Ngọc Nhi thực sự choáng váng.

Hai người cũng không nói nhiều với nhau, nó uống thuốc xong, trở về phòng nó, còn anh vẫn làm việc của anh. Nhìn qua thì tưởng lạnh lùng, nhưng cái cách người này nhìn trộm người kia trước khi rời khỏi, người kia ngẩng lên thẫn thờ lúc cánh cửa đóng vào, quả thật khiến người ta ghen tỵ phát điên.

-“Thôi anh bận à, vậy em đợi anh dưới sảnh cho tới khi tan làm nhé!”

Cô lẳng lặng chờ đợi. Ngọc Nhi này, thừa nhất là kiên nhẫn. Sau bảy tiếng, rốt cuộc anh cũng tan làm, cô vui mừng vẫy gọi, có vẻ như tấm chân tình cuối cùng cũng cảm hóa được chàng nên anh đồng ý đưa cô đi ăn.

Họ vui vẻ khoác tay nhau, phía xa xa là con hầu nhà anh, đang đứng rất khổ sở. Sức chịu đựng của nó kém thật, cô mới chỉ sai người trộn tý thuốc tả vào cốc nước mía mua cho nó thôi mà, cớ sao trông nó đau như sống dở chết dở vậy?

Mà cô tắc trách quá, không tính tới trường hợp bảo bối đi về phía nó, dừng chân lại hồi lâu.

-“Làm sao?”

-“Em…em không sao…”

-“Đau bụng tý thôi mà, có gì nghiêm trọng đâu?”

Ngọc Nhi lên tiếng, Uyển Nhi sững sờ.

-“Ơ sao cô biết ạ?”

Tý nữa thì bị bắt bài, Ngọc Nhi vội lấp liếm.

-“Thì mỗi lần bụng dạ cô tiêu hóa không tốt đều biểu hiện như em vậy, nhà cô có người làm bác sĩ nên cô biết…không nguy hiểm đâu anh ạ, để em bảo người đưa Uyển Nhi về nhé, mình đi không muộn…”

-“Em không sao đâu, chắc lúc trưa em ăn nhiều cà muối quá, cô cậu cứ đi chơi đi ạ!”

Hoàng Thế Hiển nhìn qua một hồi, lại thấy giám đốc Phân hớt hải chạy tới, cuối cùng chọn đi cùng Ngọc Nhi.

…..

“Cô ấy là cô gái tốt, xinh đẹp, hiền dịu, đáng yêu, nhưng anh biết không? Cô ấy không yêu anh, không dành cho anh. Sao anh phải đau khổ như vậy? Có thể để em bước vào trái tim anh không? Em hứa sẽ chữa lành cho nó! Anh đừng mãi đau khổ làm gì…”

Ai đó dừng xe, những lời Ngọc Nhi nói cậu vẫn nhớ. Giá như mọi chuyện đơn giản như vậy? Giá như nụ hôn cô ấy trao, cậu tìm được một chút cảm xúc trong đó.

Giá như cậu có thể lý trí giữa tình cảm và công việc, để lúc chiều không gọi điện điều giám đốc Phân vào Nam công tác một tháng.

Giá như mỗi lần về nhà, cậu có thể thoải mái đi lên biệt thự phía trên.

Giá như, cậu chẳng phải hỏi người giúp việc xem hôm nay người ta có khỏe không, có ăn được không?

Giá như, cậu không phải dừng lại, lén lút mở cánh cửa màu hồng giống hệt một tên trộm.

Giá như, cậu có thể yên giấc mà không cần phải suy nghĩ xem, con hầu từ thuở thơ bé, nay là em gái nuôi của cậu, đã đắp chăn chưa, đã ngủ chưa, có gặp ác mộng không?

Giá như…người nó yêu…là cậu!

…..

…..

Hoàng Thế Hiển không từ chối, vì vậy ngày nào Ngọc Nhi cũng tới công ty chơi. Cái này thì không lạ, điều lạ là dạo này ai đó liên tục bị đau bụng, ăn được rất ít, gương mặt xanh xao thấy rõ.

Mỗi lần cô lên phòng cậu uống thuốc, là một lần phờ phạc.

Cậu cố tỏ ra mình không liên quan, mà sao cứ ngước lên nhìn cô, lại thấy đau lòng, chẳng biết dạo này cô ăn cái gì? Đã dặn nhà bếp làm cẩn thận rồi mà mãi không khỏi, kể cũng lạ, cậu đường đường là chủ, sao phải sốt sắng cho một con hầu?

Bực mình tiếp tục làm việc.

Thứ sáu, 10 giờ 30 phút.

Trương Ngọc Uyển Nhi trễ thuốc 40 phút. Phó Tổng cũng ba lần kêu thư kí gọi, lần nào cũng nhận được tin, cô nói cô sẽ lên ngay.

Tới lần thứ tư thì cậu mất kiên nhẫn, vùng xuống phòng cô, chết sững khi thấy cô ôm bụng ngồi dưới sàn lạnh, mặt tái mét. Thấy cậu, cô còn lí nhí trốn tránh.

-“Đừng…cậu…đừng lại gần…em vừa nôn xong, người em hôi lắm…”

Nhi nhọc, nghẹn ngào. Cậu tới bên, ôm cô vào lòng, mắt cậu đỏ.

(Còn tiếp)