do choi tre em

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Tác giả: Lan Rùa

Chương 39: MÀY HẠNH PHÚC LÀ ĐƯỢC

             
Hai tháng sau.

Sáng sớm, nắng chói chang rực rỡ, tiếng điện thoại inh ỏi, Ngọc Nhi lười biếng mở mắt.

-“Alo anh!”

-“Tình hình thế nào rồi?”

-“Chả đâu vào đâu cả!”

-“Sao thế? Cô kém quá…”

-“Là không có cơ hội…”

-“Vẫn chưa được nó cắn cho cái nào à? Tôi đ… tin, thế thì cô yêu tượng à?”

-“À, thì cũng có, ngay lần đầu tiên về nhà anh ấy ra mắt đó, nhưng là làm con kia ghen thôi, cái em muốn là “true kiss”, một nụ hôn thực sự, ngọt ngào…anh hiểu không? Nói chung vẫn là tính em chưa được hôn!”

-“Tính như cô thì anh chưa bao giờ được hôn…hê hê…”

-“Thôi đi, con quỷ kia đi xem mắt mãi mà có lấy được chồng đâu, mịa nhà nó…xấu quá chó nó cũng đ… thèm lấy, căn bản tại ông Hiển nhà em cứ phá nữa…”

-“Cô nghe anh nói này…”

Lại một lần nữa, ông anh bác sĩ khiến cô em họ mắt sáng như sao!!!

*****

Trương Ngọc Uyển Nhi mặc một chiếc váy thanh lịch màu hồng, tới xem mắt…lần thứ n…mẹ cô, vẫn chưa hề bỏ cuộc!

-“Chào em, anh tên Đông, năm nay 32 tuổi, có hai đứa con sinh đôi, anh và vợ đã ly dị, anh rất yêu các con, các con là số một!”

Đông khá cao ráo, vóc dáng chuẩn, tuy chuyện của anh không đơn giản gói gọn như thế, nhưng đây là một câu đâm trúng các cô gái, việc đi xem mắt của anh chỉ là nghĩa vụ với mẹ thôi.

-“Hai cháu…chắc là đáng yêu lắm, tên gì vậy anh?”

Xem ra cô này không đơn giản, anh vẫn giữ thái độ bình tĩnh.

-“Ở nhà gọi là Đậu Đỏ và Đậu Đen, một trai một gái!”

-“Nếu vậy, khi cưới thêm vợ mới, chắc anh không cần sinh con nữa phải không?”

-“KHÔNG!”

-“…”

-“Cô thông cảm, tôi muốn dành hết tình yêu thương cho các con của mình!”

Người đàn bà nào chả muốn được làm mẹ, một người mẹ thực sự. Xưa tới giờ, ai nghe câu anh nói mà không chạnh lòng, Đông rất tự tin, không ngờ cô gái đối diện lại khẽ mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa niềm vui.

Dù sao cậu sẽ lấy cô Ngọc Nhi, cô rồi cũng phải làm mẹ vui lòng bằng việc lấy chồng. Tìm tới tìm lui, xem tới xem lui, có phải đây là người thích hợp nhất hay không?

-“Chúng ta ăn gì anh?”

Đông bắt đầu gọi món, họ ngồi ăn, trò chuyện, anh phát hiện ra ở cô có nét đáng yêu lạ thường, cô hơi ngốc, với một người từng trải như anh, có thể nhận định, cô là thực sự ngốc chứ không phải làm màu mè điệu đà gì cả. Anh cảm thấy hài lòng.

Họ rời nhà hàng, bỗng có người từ trong chiếc xe sang trọng gọi to.

-“Nhi, về thôi!”

Cô ngoảnh lại, sửng sốt. Là trợ lý của cậu mà.

-“Em yêu, đêm qua em để quên áo ngủ ở nhà anh đó, thế gã này là ai?”

Trợ lý phải cố gắng lắm mới nói được lời Phó Tổng dặn, mặt đỏ bừng. Khổ, chỉ tại Phó Tổng bận họp, mà hắn thì đâu phải diễn viên. Trương Ngọc Uyển Nhi ngượng chỉ muốn độn thổ, cô thở dài chào Đông rồi lên xe trợ lý về nhà!

…..

…..

Buổi hẹn thứ hai.

Cô cũng không ngờ anh vẫn gọi điện, sau cái màn kịch của cậu.

Họ đi xem phim, One Day, một bộ phim tình cảm lãng mạn nổi tiếng. Quả thật là một bộ phim hay, anh ngồi bên phải cô, cầm bỏng ngô nước ngọt, khá tâm lý. Họ giống như một đôi tình nhân đích thực vậy, chỉ trừ…

Chỉ trừ, bàn tay cô bị người ngồi bên trái nắm chặt. Mỗi lần Đông đút bỏng ngô cho cô, là một lần người kia như muốn nghiến nát cô, gương mặt quen thuộc lại bình thản tới bất ngờ.

Cuối phim, nhân vật nữ chính mất. Tay trái tay phải cô vô tình bị người ta nắm, cô khóc rất nhiều…và trong vô thức, cô đã đan tay trái của mình vào tay người ta, rất chặt, tim đập…rất thổn thức…lúc này đây, mới nhận ra rằng, dù có chôn sâu tới mức nào, tình cảm ấy, khi có cơ hội, vẫn vẹn nguyên.

Bản nhạc du dương vang lên, mọi người dần rời khỏi phòng chiếu phim, có đôi trai gái đi trước, có đôi ở sau giằng co căng thẳng.

-“Hoàng Thế Hiển, anh càng ngày càng nực cười!”

Ngọc Nhi hét lớn.

-“Anh có biết anh làm gì không? Anh đã quá hạ thấp mình rồi, anh biết không? Nó chỉ là một con hầu rẻ rách thôi!”

-“Cô im mồm!”

-“Em hết chịu nổi anh rồi, hỏi anh là thật lòng yêu em hay chỉ là lợi dụng em?”

-“…”

-“Đứng lại, anh đừng đi theo cậu Út nữa, cậu thích Nhi thật lòng mà, anh có biết anh hèn hạ thế nào không?”

-“…”

-“Hoàng Thế Hiển, họ hẹn hò anh cũng không tha là sao?”

-“…”

Cô đã phải năn nỉ bà ngoại bao lâu, nói tốt cho nó bao nhiêu, bà mới sắp xếp buổi gặp mặt của cậu Út, không…cô không thể thất bại như thế này được…

-“Nếu anh không đứng lại, hôm nay chúng ta chấm dứt!”

Đó chẳng phải câu các cô gái uy hiếp chàng trai của mình sao? Ngọc Nhi cũng muốn thử một lần.

-“Vậy thì chấm dứt!”

Cô không ngờ, Hiển của cô, lại lạnh nhạt, vô tình tới vậy. Nước mắt cô rơi, và rồi, cô đuổi theo anh, mải miết nói lời xin lỗi, mải miết cầu xin. Mà anh có để ý? Con yêu tinh đó đã cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì rồi?

8 giờ tối.

Không gian nhà hàng sang trọng thanh lịch, tiếng đàn piano dịu dàng trầm bổng, một không khí, rất lãng mạn, chỉ có điều, bàn ăn ấy, lại có tới ba người.

Sau vài ba câu chuyện “Nhi nhà tôi” quen thuộc, Đông lập tức gọi Hiển ra ngoài. Hai người đàn ông, chẳng hề kém cạnh lần đầu tiên đối diện.

-“Phó Tổng CL, chúng ta thẳng thắn nhé, hoặc là cậu là một ông anh trai cực kì bảo vệ em gái, hoặc là cậu yêu thầm em gái nuôi nhưng không được đáp ứng…nhưng tôi nói cho cậu biết, tôi ngần này tuổi đầu rồi, mấy trò của cậu rất trẻ con. Dù Nhi trước kia có là loại đàn bà lẳng lơ dâm đãng nhất của xã hội thì tôi vẫn yêu, từ giờ tôi sẽ nâng niu chăm sóc cho cô ấy. Cậu dừng lại được rồi!”

Lần đầu tiên, Hoàng Thế Hiển nếm mùi thất bại.

Từ đó, Đông và Nhi gặp nhau thường xuyên hơn, có người giở hết thủ đoạn, vẫn không cách nào chia cắt.

Một tháng trôi qua, thậm chí, giờ cô còn thân với hai đứa con của Đông, đưa hẳn về nhà chơi.

-“Cô Nhi, cô Nhi ơi giường cô đẹp quá à!”

Đậu Đỏ tỏ ra ghen tỵ.

-“Bao giờ cô lấy ba thì cô chuyển giường này về nhà mình nha!”

Đậu Đen tính toán khôn ngoan, Uyển Nhi bật cười, hai đứa này, mới ba tuổi rưỡi mà khôn ghê.

-“Cô Nhi kể chuyện đi cô Nhi…”

-“Ừ, cô kể chuyện!”

-“Ơ cô Nhi ơi cô cho con con gấu bông này nha!”

-“Ừ, cho con!”

-“Cô Nhi ơi cô buông rèm lâu đài xuống đi, ba chúng ta ngủ trong này, chơi đồ hàng…”

-“Cô ơi bao giờ ba tới đón?”

-“Muốn gặp ba à? Cô gọi điện nhé!”

Hai đứa trẻ đột nhiên lắc đầu nguầy nguậy.

-“Không, không, cô bảo mai…à không, ngày kia…à không…bảo ba không cần tới đón đi, bọn con ở đây với cô, bao giờ cô lấy ba chuyển về nhà con thì bọn con về cùng cô luôn…”

Uyển Nhi bị hai đứa trẻ ranh trêu, đỏ bừng cả mặt.

-“Gọi cô Nhi là mẹ được không?”

Giọng nói non nớt, ngọt như đường à, tự nhiên làm sống mũi ai đó cay cay.

-“Cô Nhi khóc à cô Nhi…”

-“Cô Nhi đừng khóc nữa cô Nhi!”

Đậu Đen huých tay Đậu Đỏ, thì thầm: “Gọi mẹ đi, cô ấy không từ chối.”

Đậu Đỏ tươi cười hớn hở.

-“Mẹ, mẹ Nhi ơi, có bọn con ở đây này…mẹ Nhi đừng buồn nha, bọn con bảo vệ mẹ Nhi nha!”

-“Nhãi con, ai cho bọn mày nói linh tinh!”

Tiếng quát khiến hai đứa trẻ giật nảy mình. Cái lườm lạnh ngắt khiến chúng rơm rớm, rồi khóc òa.

-“Biến hết về cho tao! Mẹ gì mà mẹ, nhận vơ, lớn rồi mà không biết phân biệt đâu là mẹ à?”

Uyển Nhi ôm hai đứa trẻ vào lòng, ấm ức nhìn người trước mặt.

-“Sao cậu lại quát hai đứa? Chúng rất dễ thương mà!”

Ánh mắt ai đó trầm mặc u uất, vậy đấy, cậu với cô, là tình thân từ bé. Và giờ đây, cô vì hai cục bông lạ hoắc đối đầu với cậu?

Nhìn cậu thở dài lầm lũi quay bước, tự dưng lòng cô xót, bóng cậu, sao cứ cô độc như vậy? Sao cứ làm cô vấn vương?

-“Cậu, hay vào đây chơi chung?”

Chỉ là rủ thế thôi, cũng không ngờ cậu vào thật.

Đậu Đen Đậu Đỏ ban đầu phản kháng kịch liệt, nhưng Hoàng Thế Hiển quả là ranh ma, sai người giúp việc mua cho chúng hết đồ chơi này tới đồ chơi khác, toàn thứ đẹp lung linh, lạ hoắc. Giờ chúng bò hết vào lòng cậu rồi, suốt ngày “bác Hiển bác Hiển” rất tình cảm.

-“Bác Hiển, cho con cái máy bay đấy đi….”

-“Không được gọi cô Nhi là mẹ thì cho!”

Đậu Đen phân vân, thì thầm vào tai Đậu Đỏ: “Tạm thời đồng ý lấy đồ, sau này đồ về tay, ta gọi mẹ sau!”. Đậu Đỏ quay lại nói nhỏ: “Em hiểu!”.

-“Vâng…vâng…cô Nhi…cô Nhi…bác Hiển cho bọn con máy bay!”

-“Không được dụ cô Nhi về nhà bọn mi, nhớ chưa, nhà cô Nhi ở đây!”

-“Dạ…dạ…bọn con nhớ, bọn con nhớ…”

Hoàng Thế Hiển hài lòng đưa máy bay, Đậu Đen giao Đậu Đỏ, Đậu Đỏ lập tức cất vào balô, giấu đằng sau Uyển Nhi, hai đứa đồng thanh.

-“Mẹ Nhi, mẹ Nhi, yêu mẹ Nhi…mẹ Nhi tháng sau về nhà với bọn con và ba Đông nha!”

Chúng chu môi chu mỏ cười khanh khách, hại ai đó giận điên.

-“Hai đứa mày ra đây!”

-“Thôi mà cậu, đừng chấp trẻ con…”

-“Còn mày nữa, hùa với chúng nó.”

-“Thôi mà, thôi mà, em xin em xin…”

-“Chiến dịch nịnh bác Hiển!”

Uyển Nhi hô hào, hai đứa miệng còn dẻo hơn cô.

-“Bác Hiển đẹp trai nhất luôn!”

-“Bác Hiển cười rất là tươi, tốt bụng nhất trên đời…”

-“Cậu à, cậu ơi…cậu giận làm gì cơ chứ…tổn thọ tổn thọ…”

Ba người thi nhau lao vào người đang giận, nịnh nọt đủ kiểu, thơm hết chỗ này tới chỗ kia, đại thiếu gia phừng phừng cũng phải chịu thua trước mật ngọt, gượng gạo nói.

-“Lũ quỷ sứ các ngươi!”

…..

Trời dần tối, ánh trăng kia đã lọt qua khung cửa sổ, Nhi ngồi mơ màng ngắm cảnh phía trước, thật đẹp đẽ, thật yên bình. Hai tay cậu ôm hai đứa trẻ đang lim dim ngủ, vừa đung đưa vừa kể chuyện, hình ảnh đó, gợi nhớ về một thời xa xôi. Cái thuở cô vẫn là con nít, cũng có ai ngày ngày kể chuyện cổ tích, ngày ngày chăm sóc cô, mặc dù người ấy, chẳng lớn hơn cô là bao…

Hình ảnh đó, gợi mở một tương lai tốt đẹp, về một gia đình, có cô, có cậu, có những đứa trẻ…một tương lai, mà cô không bao giờ có khả năng chạm tới, nước mắt, lặng lẽ nhỏ giọt trong tim, chỗ đó, rất rất đau!!!

Đặt hai đứa trẻ vào giường, Hiển trầm lặng ngắm ba đứa ngủ. Nếu cô yêu cậu, nếu họ cũng có những thiên thần như này…

-“Cậu chưa ngủ à?”

Cô hé mắt hỏi.

-“Đi dạo chút không?”

Cậu cầm tay cô, thì thầm vào tai, hơi thở phả nhẹ nhàng như cuốn lấy trái tim cô. Họ cùng nhau lang thang quanh vườn nhà, gốc khế kia, chẳng phải bị chặt do cậu trèo cây hái cô ăn sao? Cái bàn kia, họ từng hẹn hò mà? Hang đá kia, là cô trốn cậu trèo lên đó…

Giống như tua chậm một cuốn băng ngọt ngào trong quá khứ vậy. Đặt cô lên xích đu, đung đưa trìu mến, cậu trầm giọng hỏi.

-“Mày hạnh phúc không?”

-“Em…em…”

Cô có hạnh phúc không? Cô có thể hạnh phúc sao? Nhưng cô đã trả lời có.

-“Mày hạnh phúc là được…”

Cậu vẫn đẩy cho cô, cả tuổi ấu thơ, cô được nhiều người đẩy xích đu, nhưng cô vẫn thích cậu nhất, mỗi lần xích đu tới phía đó, cậu thường chạm nhẹ tay vào gáy cô, ngày ấy, cảm giác thú vị, còn giờ đây, cảm giác xao xuyến khó tả…

Bất chợt, cô hỏi.

-“Cậu hạnh phúc không?”

‘Nếu mãi như giờ, thì có.’ Nhưng câu đó, Thế Hiển không nói ra.

Có một cái gì đó, nhoi nhói trong tim, cậu chuyển lên ngồi cạnh, cắn nhẹ vào vai cô, rồi cư nhiên tựa đầu như một đứa trẻ.

-“Chỉ cần Nhi hạnh phúc, Hiển cũng hạnh phúc!”

Không khí, nặng nề, u uất. Cả cô và cậu, bao giờ mới có thể cười tươi???

*****

Anh Đông cầu hôn, cũng tới nhà ra mắt. Mẹ ban đầu không thích lắm vì anh đã một đời vợ, nhưng xem ra là người rất được. Con Út của ông bà ngoại Ngọc Nhi, được cưng chiều nhất nhà, hai đứa trẻ cũng khá đáng yêu, rốt cuộc mẹ đồng ý.

Dự định lễ ăn hỏi sẽ diễn ra vào sáng thứ bảy.

Tối thứ sáu, cả nhà họ Hoàng tấp nập, nào là trang trí nhà cửa, nào là bắc rạp, nào là chuẩn bị cỗ bàn.

Ở trong căn phòng màu hồng, cô dâu tương lai nhỏ đang thử đồ, ngày mai cô sẽ mặc bộ áo dài màu đỏ này. Mẹ đặt người ta làm, đính bao nhiêu là đá quý, đâm ra mặc rất kì công.

Mất gần một tiếng mới hoàn thiện, còn chưa tính tới búi tóc, trang điểm. Xem ra ngày mai Uyển Nhi sẽ phải dậy thật sớm. Các bác các chị khen ngợi nức lời, chỉ có bác Súng là khó chịu, tuy nhiên thằng Sên đã dặn không được manh động, nên bác cố gắng nhẫn nhịn, không hiểu nó có ý đồ gì nữa?

-“Cậu chủ!”

Gương mặt lạnh ngắt của cậu làm chị Na run đánh rơi chiếc kẹp tóc.

-“Mọi người ra ngoài, Nhi ở lại!”

Cậu đã ra lệnh, thì ai mà dám cãi.

Căn phòng lúc này chỉ còn hai người, cô cố tình quay đi tránh ánh mắt chua xót kia, nước mắt cứ chực rơi ra.

-“Rất đẹp!”

-“Cảm ơn cậu!”

-“Xác định lấy anh ta?”

-“Dạ!”

-“Xác định làm mẹ kế?”

-“Dạ!”

-“Chúc mày hạnh phúc, đây là quà mừng của tao!”

Cậu nhanh chóng quay đi, chiếc xe thể thao lao vút khỏi cánh cổng nhà họ Hoàng, tới một quán bar nhộn nhịp.

-“Như mọi khi!”

-“Nhà có việc vui mà sắc mặt không tốt thế? Ông là ích kỉ lắm đấy, em gái ăn hỏi cũng không mời tôi, may mà mẹ ông còn gửi thiệp!”

-“Như mọi khi!”

Biết chắc thằng bạn già đang hâm dở, chủ quán bar đành chuẩn bị rượu cho nó, như mọi khi, loại nặng nhất. Vừa hay, một cô gái nóng bỏng bước vào.

-“Hey!”

-“Hiển, em uống với!”

-“Cô tránh ra!”

-“Anh đau buồn ích gì cơ chứ? Nói cho anh tin vui nhé, cậu Út em là rất hài lòng với Uyển Nhi, từ nhân cách tới…cơ thể…”

-“…”

-“Hôm em tới nhà chơi, còn thấy cô hầu nhà anh mặc áo sơ mi của cậu em, chạy loanh quanh trong bếp cơ, bọn họ cũng thật, chẳng nể tình trẻ nhỏ ở nhà…”

-“Im mồm!”

-“Anh đau lắm hả, thua trong tay cậu em, haha…”

…..

Có người càng kích thì có người càng uống. Uống quên trời quên đất, muốn quên đi tất cả, mà sao càng uống càng đau.

Cô nín thở, cô mong chờ. Và rồi, thời khắc cô mong đợi nhất cũng đã tới. Nhờ boa rất thoáng tay cho phục vụ, chỉ trong chốc lát, người cô yêu nhất đã nằm ngoan ngoãn trên phòng khách sạn, gương mặt anh đỏ bừng, mang vẻ quyến rũ mê người. Cô không kiềm lòng được mà đặt nụ hôn lên bờ môi ấy.

Không gian này, chỉ có anh và cô.

Ngày mai Uyển Nhi lấy cậu Út, từ ngày mai, thế giới này, mãi mãi chỉ có anh và cô.

Ngọc Nhi nở nụ cười mãn nguyện. Tay cô từ từ chạm vào từng chiếc cúc áo, một cảm giác, thật giống như trên thiên đường vậy!

(Còn tiếp)


Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Quỳnh Trang - 17:03 16/03/2017

    Tryuện đọc xong 16/3

  • avatar Lê anh tuấn - 22:12 04/12/2016

    Đọc ko chưa hết thì ấm ức đọc hết rồi thì thấy nhẹ lòng hẳn ahihi

  • avatar vân anh - 22:11 30/11/2016

    bình dương ngày 30/11 kết truyện.truyện quá quá ư là hay đi....

  • avatar Huyền anh - 20:11 28/11/2016

    Tg ơi e cứ ngỡ mình là con sen ấy có khổ e không chứ. Khóc hết nước mắt vì vợ chồng nó rồi ạ.

  • avatar Thảo lê - 11:11 24/11/2016

    Mong rằng cuộc đời tôi cũng sẽ có một người yêu tôi nhiều như thế!