do choi tre em

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Tác giả: Lan Rùa

Chương 46: HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN

             
Miệng liên tục hỏi han, những bước chân nhỏ cứ mải miết, mải miết. Cậu rốt cuộc ở đâu? Nhi chợt nhớ tới hôm qua, cô cũng đi tìm Milu như vậy, nhưng không thấy…lúc đó cô thực sự rất buồn, rất may cậu về bên cô, mọi chuyện thật nhẹ nhàng.

Mà bây giờ, không thấy cậu nữa, nhỡ cậu cũng giống Milu, tìm được tình yêu đích thực của đời mình, nhỡ cậu cũng bỏ cô luôn thì sao?

Nước mắt nhẹ vương theo gió, cô biết, là hôn nhân giả, cô biết, hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng cô vẫn chưa nỡ đối diện với sự thật…sớm như vậy.

Đi một vòng, rồi lại thất thểu quay về, tình cờ gặp trợ lý và một người đàn ông đứng tuổi, tay cầm hộp đồ nghề có dấu thập bước ra khỏi thang máy, cô khấp khởi hỏi han, thì ra người kia là bác sĩ, họ nói vai cậu chỉ bị bầm dập một chút, mấy hôm nữa sẽ khỏi, họ nói cậu đang ở trên phòng.

Ai đó mừng phát điên, chạy thục mạng về gặp người kia. Cậu đang ngồi đọc tạp chí, có vẻ rất chăm chú, Nhi sững lại, nhìn cậu thất thần, sao trên đời lại có người đẹp trai ở mọi góc nhìn vậy chứ?

-“Biết đường mò về rồi cơ à?”

-“Cậu…em…”

Hoàng Thế Hiển tiếp tục đọc báo, lạnh nhạt ghê gớm.

-“Em đi tìm cậu mà, tìm mãi…”

-“Cảm ơn sự quan tâm của cô!”

Cô á? Xa cách quá à…Nhi tiến lại gần, nịnh nọt.

-“Cậu giận em à?”

-“Tôi dám à?”

-“Uầy, cậu không dám thì ai dám? Em xin đó, em xin lỗi nha…cậu đau lắm không?”

-“…”

-“Cậu ơi! Cậu ơi, cậu Hiển đẹp trai ơi!”

-“…”

-“Cậu ơi…”

-“Cô đi với anh Sên tốt bụng của cô đi!”

-“Không, em đang là vợ cậu mà, đi sao được!”

-“Nghĩa là sau thời hạn làm vợ tôi thì cô đi với hắn?”

Cậu hỏi dồn, hại cô cuống quá vâng một cái. Lúc cậu nhìn cô chằm chằm rồi không thèm nói gì, Nhi mới biết mình đã sai, sai nhiều lắm…

-“Không phải, sau khi không làm vợ cậu thì em cũng không đi với anh ấy…em nói thật, em thề…”

-“Thế cô đi đâu?”

-“Em…em…không đi đâu cả, em ở nhà mình…”

Thực ra là cô nói thật, cô cũng chưa tính tới lúc đó mà. Nhi biết mặt Hiển đã hơi giãn ra rồi, tận dụng triệt để, cái đầu nhỏ cứ rúc vào người ta mà làm nũng, tay thì vỗ má, mắt to tròn long lanh, miệng nịnh ngọt như đường.

Cái vẻ đáng yêu vô đối, Hoàng Thế Hiển chẳng đủ năng lực kháng cự, quát yêu.

-“Tránh ra, ghét mày quá…”

Cô ngoan ngoãn lùi ra một chút, cậu lại mắng.

-“Ngốc, bảo tránh là tránh hả?”

-“Dạ?”

Cậu lườm, kéo cô vào lòng…rồi phạt. Cái loại phạt này, cớ sao Nhi không sợ lắm, chỉ ngượng thôi. Ngượng chết mất luôn ý. Môi cậu rà soát từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, khiến cô bủn rủn mềm nhũn hết cả.

-“Vợ…rất…là…đẹp…”

Hơi thở nhẹ nhàng phả vào cổ, đầu lưỡi ai kia miết qua vành tai nhỏ xinh, có cảm giác như thời tiết hôm nay cực kì, cực kì nóng. Tay cậu cầm tay cô, năm ngón tay của họ đan chặt, vẫn luôn là như thế, có một thứ gọi là ngọt như mật chảy trong tim.

-“Cậu…còn đau không?”

Với tư cách là một người chồng có “vợ ngốc”, có người đã không lựa chọn nói thật.

-“A…nhắc mới nhớ…chồng đau chết mất…a…a…”

Nhi nghe cậu kêu mà lòng quặn thắt, luống cuống.

-“Đâu, lúc nãy bác sĩ bảo không có gì nguy hiểm mà, ông này, không phải bác sĩ xịn rồi…đưa em xem nào…đưa em xem đi…”

-“Ừ, vợ tự xem đi!”

Cậu nói rất thản nhiên, cô cũng không phát hiện ra điều gì mờ ám cả, cư nhiên mà vạch áo cậu săm soi, vết tím to đùng này, bôi thuốc rồi nên không ra máu nữa. Quả nhiên người ta nói không sai, đã là người mình yêu thương thì bị kiến cắn thôi cũng thành vấn đề, Nhi nhìn Hiển mãi, càng nhìn càng xót, càng nhìn càng thương, mắt rơm rớm.

-“Vợ có vẻ thương chồng nhỉ?”

-“Em không thương cậu thì còn thương ai?”

Nói rất tự nhiên, không ngờ câu nói đơn giản đấy lại làm cậu cảm động đến thế, lập tức bị cậu kéo vào lòng, bắt đầu dùng môi lưỡi trêu chọc, những chiếc hôn dồn dập không hè kiêng nể, ai đó dùng lưỡi thăm dò từng tấc lãnh địa trong miệng cô, dẫn dắt khêu gợi, lòng bàn tay mang theo nhiệt nóng rực dọc theo đường cong uyển chuyển trêu đùa nơi tuyết trắng tới ửng hồng.

Trái tim cô đập từng hồi, cả người như vỡ ra thành những mảnh vụn, chỉ có bên cậu, mới có thể có những cảm giác mãnh liệt đến thế, người ta nói cô ngốc, nhưng chưa ngốc tới nỗi không cảm nhận được đâu là hạnh phúc. Mặc kệ tương lai ra sao, mặc kệ tháng ngày sau như nào, cô giờ đây, chỉ muốn sống trọn những giây phút này.

…..

…..

Cuộc sống tươi đẹp, tưởng như chẳng thể tươi đẹp hơn được nữa. Mấy ngày ở Đà Nẵng ngọt ngào, rồi kể cả khi về tới nhà họ cũng ngỡ như là sống trên thiên đường vậy.

9 giờ sáng, chuông reo, Trương Ngọc Uyển Nhi nhấc điện thoại.

-“Tao khát!”

-“Cậu uống gì em bảo thư kí làm…trà, cà phê…hay nước cam…?”

-“Không muốn, thư kí làm không ngon…”

-“Vậy để em mang lên nhé!”

Đó có thể tính là thời điểm đầu tiên họ gặp nhau từ lúc tới công ty, từ cái hôn nồng thắm một tiếng trước, lúc mà cậu chở cô đi làm. Hiển thường kêu Nhi ở lại, tới khi uống xong cốc nước, mà có ai hiểu, cậu uống…rất là lâu, và trong lúc uống, thói quen là phải ôm cô thật chặt, nghịch tóc, nghịch môi, nghịch tay…xoa má, xoa bụng…tay cậu linh hoạt mơn trớn mỗi tấc da mềm mại, hại cô ngốc nào đó cứ đỏ bừng rạo rực, thái độ cô càng như vậy càng khiến cậu cảm thấy ngọt ngào.

Rốt cuộc, Nhi trước khi bước ra khỏi phòng cậu, lúc nào cũng phải hít thở, chỉnh đốn lại mọi thứ cho thật ngay ngắn.

Tầm 11 giờ kém.

-“Vợ ơi lên uống thuốc!”

-“Cậu nói nhỏ thôi không người ta nghe thấy, chúng ta đang giữ bí mật chuyện kết hôn mà!”

-“Ai dám nghe?”

-“Vâng, cậu sao vừa nãy không đưa luôn cho em?”

-“Chồng quên!”

Nhi thở dài, cậu thật, nhiều việc thì nhớ rất dai, có việc cỏn con thì ngày nào cũng quên, làm cô cứ phải chạy đi chạy lại. Nhưng trách trách thế thôi, lúc lên phòng thấy cậu đang lấy từng viên thuốc cho mình lại cảm động nhũn cả người, ngoan ngoãn cười cười uống uống.

-“A…cậu…cậu làm gì đấy?”

-“Vợ như trẻ con vậy, uống nước còn để vương ra này…chồng uống hộ, chúng ta cần tiết kiệm nước để bảo vệ môi trường…”

Ai đó chưa kịp hiểu gì thì đã bị hôn chụt một phát!!!

12 giờ 15.

Anh Ổi chở chị Na mang cơm tới, Nhi lần này chủ động lên phòng cậu, hai người sẽ cùng nhau dùng bữa trưa.

-“Cậu này, em có điều thắc mắc…”

-“Sao?”

-“Hai hộp cơm chỉ cần anh Ổi mang đi là được rồi, sao cả chị Na cũng đi, mà lần nào cũng thấy má chị Na đỏ ửng à, như là bị cảm nắng ý…”

Hiển ngắm Nhi, vợ cậu, làm vợ rồi mà vẫn ngây thơ quá luôn. Tay cậu véo má cô, nghe tiếng cô nũng nịu kêu, yêu muốn chết, ngay lập tức chiếm lấy bờ môi ngọt ngào kia, ranh ma dùng lưỡi đẩy đẩy.

Tới lúc nhận được thứ gì đó trong miệng, Uyển Nhi mới phụng phịu.

-“Cậu lại cho em đồ ăn thừa!”

-“Nói bao nhiêu lần rồi, chồng phần vợ mà, không phải vợ thích ăn dứa xào còn gì?”

-“Vâng…”

-“Ngon không?”

Má phúng phính, nhai nhai nuốt nuốt, ai đó cười chúm chím.

-“Ngon ạ!”

-“Ăn nữa không?”

Ngại quá à, nhưng mà cô thích ăn nữa nha, bẽn lẽn gật đầu. Cậu chiều cô luôn, rồi cậu bảo, mặt cô cũng đỏ như bị cảm nắng rồi, cô tự dưng nghĩ ra điều gì đó, liền reo lên.

-“A, vậy là em hiểu rồi, hóa ra anh Ổi cũng cho chị Na ăn kiểu này, nên chị Na như vậy, phải không cậu…phải không? Em thông minh không?”

Tổng Giám Đốc CL Group méo cả mặt, người ta là đang yêu nhau đó bà nội của tôi ạ!!!

-“Ừ, vợ thông minh nhất quả đất!”

-“Thật ạ?”

-“Thật…”

-“Thông minh hơn cả cậu luôn ý ạ?”

-“Ừ, chồng có nghĩ ra đâu!”

-“Eo ôi cậu ngốc thế!”

Nhi sướng cười ha hả, Hiển ức xì khói.

Chủ Tịch tập đoàn bỏ bê buông thả, tất cả giờ dồn hết lên Tổng Giám Đốc. Hoàng Thế Hiển phải nói là cực kì bận rộn. Trương Ngọc Uyển Nhi thì ngược lại, thường nếu không có giao dịch hay chụp ảnh thì công việc sẽ kết thúc lúc 3 giờ chiều, vì vậy cô hay lên phòng đợi cậu, có hôm thì mang báo ra đọc, hôm thì đan, hôm thì thêu…nhưng phần lớn thời gian thường là ngắm cậu, cậu ăn gì mà đẹp thế không biết, ngắm mãi chưa chán.

Nhiều lúc cô cũng thấy mình hám trai đẹp. Nhiều lúc bị cậu bắt gặp thì hơi thẹn, mà cũng chẳng sao, tại cậu mà, trông cậu làm việc phong độ tuyệt đối luôn.

Đó là ở công ty, về nhà thì khỏi phải nói, các bác thường trêu Nhi bị mọc thêm một cái đuôi, tất nhiên là chỉ dám nói sau lưng cậu thôi. Hiển bám theo Nhi mọi lúc, mọi nơi, bây giờ kể cả tắm cậu cũng không tha nữa, lý do thì đơn giản lắm, đau vai. Nhi thắc mắc vai cậu lành rồi sao vẫn đau, cậu chỉ bảo lành da, còn xương thì vẫn bị tổn thương ghê gớm lắm.

-“Mau lên!”

-“Đợi em tý…”

-“Chồng là của vợ rồi mà, tất cả của chồng đều là của vợ đó, vợ ngại gì mà ngại…”

Hiển thường nói vậy, nghĩa bóng thì rất là trong sáng, nhưng nghĩa đen thì ôi thôi, nhiều lúc cô chỉ muốn độn thổ. Rồi dần dần, được ai đó đào tạo, da mặt của ai đó mỗi lúc một dày hơn. Cậu đập nước trêu cô, té ướt hết áo quần của cô, cô không ngại ngùng mà đáp trả, cậu kéo tóc cô, cô cũng sẽ vò đầu cậu, cậu cắn má cô, cô đương nhiên măm lại môi cậu, hai người, cứ như những đứa trẻ mới lớn, đùa nghịch suốt không thôi, rất vui vẻ.

Bây giờ, mỗi khi đêm xuống, cô cảm thấy phải có vòng tay ấm áp của cậu mới ngủ ngon được, khi xưa còn bẽn lẽn, rón rén, nay cứ thẳng người phía trước mà cọ cọ, mà gác chân, mà uốn thành con rắn con bám víu, mỗi lần cậu nới ra, có đứa sẽ bất mãn mà nhíu lông mày, hoặc âm ư khó chịu cho tới khi được vỗ vỗ dỗ dành mới an phận chóp chép miệng. Chắc vợ bé nhỏ chẳng biết, vợ có lực hấp dẫn mãnh liệt với cậu tới mức nào.

-“Em buồn ngủ quá à…cậu…cậu…đừng…”

-“Một lát là hết buồn ngủ thôi mà…”

-“Nhưng mà vừa mới buổi trưa mà cậu?”

-“Ai bảo vợ đáng yêu quá làm gì?”

-“Em đáng yêu đâu phải lỗi của em…”

Gương mặt ai đó nhăn nhó vì bị đánh thức, cái mũi chu lên tỏ vẻ bất bình, mà cũng chẳng được bao lâu, bàn tay to lớn như có ma lực kia đã lượn lờ trên tấm lưng ngọc ngà khiến cả người cô run lẩy bẩy. Hóa ra người đẹp trai phong độ nó có lợi như thế đó, cậu chỉ cần khẽ khơi gợi một chút, cô luôn luôn không có khả năng chống cự.

Bầu trời đầy mây thanh bình tới lạ lùng, trăng sao lung linh sáng, tĩnh mịch đến lạ thường, căn phòng màu hồng tràn ngập sắc xuân tươi đẹp…

……

……

Thời gian thấm thoát trôi, hôm nay là ngày ba mẹ đi du lịch về, cả nhà lâu lắm mới được đoàn tụ, Nhi có nhiều chuyện muốn kể với mẹ lắm, cô rất háo hức.

Ba có việc rẽ qua tổng công ty, mẹ về thẳng nhà, mẹ đeo kính râm, đi dép cao gót, tay xách túi Hermes, vẫn sành điệu như ngày nào, da dẻ mẹ bảo dưỡng tốt, trắng mịn vô cùng, người ta không biết còn tưởng chỉ là chị của cô thôi ý chứ.

-“Uầy, con gái của tôi hay con lợn thế này?”

Đó là câu đầu tiên mẹ nói, khi gặp Nhi, hại cô ngượng chín mặt mày. Các bác cười rất chi là rôm rả.

-“Mẹ…mẹ thật…”

-“Tôi làm sao?”

-“Không, không có gì…”

-“Bao nhiêu cân rồi?”

Oa oa, sao mẹ không giữ chút thể diện gì cho cô vậy hả trời? Nhi lí nhí.

-“Sáu mươi hai mẹ ạ…”

-“Được, có khi phải bảo Giám Đốc Thịt mai sau học hỏi kinh nghiệm cậu Hiển nhà ta…”

Mẹ vừa nói vừa cười tủm tỉm, Nhi chẳng hiểu gì sất, may mà chị Na nhắc nhỏ: “Ý bà là cậu có năng khiếu chăm lợn, là em đó, em giống lợn rồi đó…”. Ặc, quá phũ phàng!!!

-“Mẹ, nhưng cậu bảo con đẹp!”

-“Ơ hay, mẹ bảo con xấu lúc nào?”

-“Vâng.”

Hai mẹ con được dịp trò chuyện, Nhi tha hồ hàn huyên, mẹ cứ gợi gợi, hại Nhi mấy chuyện tế nhị phun sạch sành sanh.

-“Ngốc chưa, con mà thế thì trai nó nhanh chán lắm…”

-“Dạ?”

-“Không sao, mẹ đi chơi đợt vừa rồi mua cho con rồi đây…đỏ này, tím này, đen này…tha hồ nhé, mỗi đêm một bộ…”

-“Cái này… con không mặc đâu…ngại chết…”

-“Gớm, con không nghe lời mẹ có ngày mất chồng như chơi…mà có gì phải ngại, biết hết của nhau rồi còn gì…mẹ bảo này, mình mặc thì mình cứ mặc, khiêu khích đối phương, nhưng người ta đòi hỏi thì cũng phải làm kiêu, bảo hôm nay em mệt, nhớ chưa?”

-“Dạ?”

-“Cái gì đói rồi ăn mới ngon…”

-“Dạ?”

-“Dạ dẫm cái gì, thế này nhé…đó…đó…mà đôi khi con cũng phải chủ động nhé, suốt ngày nằm yên há miệng chờ sung là không được đâu…”

Trời ơi, mẹ đúng là cao thủ số một nha, Nhi nghe tới đâu là má hồng tai đỏ tới đó, mẹ ơi là mẹ.

….

Trương Mỹ Ái Như định bụng khuyên Trương Ngọc Uyển Nhi giảm cân còn giữ dáng, nhưng tới bữa thấy con gái mình ăn uống rất hổ báo mới giật mình.

-“Ngon lắm hả con?”

-“Dạ ngon lắm mẹ!”

-“Con thường ăn như này sao?”

-“Vâng, con thấy thèm ăn lắm, không ăn là thấy khó chịu…”

Bà nhìn lại nó một lượt, nhìn chằm chằm vào bụng nó, cố gắng trấn tĩnh, bà hỏi.

-“Con…con trễ bao lâu rồi?”

-“Trễ gì ạ?”

-“Con bé này…ngốc…kinh nguyệt của con…trễ bao lâu rồi?”

Nhi ngẩn cả người, nhắc tới mới nhớ. Ừ nhỉ, đã lâu lắm rồi dì cả không ghé thăm cô thì phải.

-“Đừng làm mẹ bực nhé, bao lâu rồi?”

-“Con…mẹ…con xin lỗi…con…con không biết nữa…lâu lắm rồi….con chẳng nhớ gì cả…”

-“Trời ơi con gái tôi…con dâu tôi…ngốc quá con ơi, đi…đi bệnh viện với mẹ…”

-“Sao vậy mẹ? Cho con ăn nốt…”

Có bà mẹ khấp khởi mừng thầm, ra lệnh.

-“Mận đâu, gói cho bà hết chỗ này…còn con, đi mau, vừa đi vừa ăn, mẹ mà không về thì có chết không chứ…”

-“Mẹ…sao vậy mẹ?”

Mẹ làm cô run quá à, có chuyện gì vậy? Chuyện gì mà phải đi viện, trễ kinh thôi mà, cô vẫn thấy người rất khỏe mạnh, ăn ngon miệng lắm ấy.

-“À mà mẹ già lẩm cẩm quá, đi bệnh viện gì chứ, Ổi đâu, gọi ngay bác sĩ Nam tới cho bà, nhanh lên, bảo ông ta trong vòng hai mươi phút nữa không tới thì cứ liệu thần hồn với bà!”

-“Na đâu, đi mau, mau ra mua que thử về đây…mau mau…”

*******

Hai ngày sau.

Khách sạn Royal, phòng 274 có tiếng cãi vã.

-“Anh…sao phải làm như vậy?”

-“Nhi, đừng giận, là vì anh yêu em thôi…anh thực sự yêu em…”

-“Anh, anh thật quá đáng…anh có biết lúc đó em tuyệt vọng như nào không? Anh có biết cậu khổ như nào không?”

Người đàn ông nắm tay đầy giận giữ.

-“Khổ cái gì mà khổ? Chẳng phải cuối cùng nó vẫn có được em?”

-“Anh…anh lừa em…em…em…”

Thực sự là cú sốc lớn, cô chẳng bao giờ ngờ tới, người anh gắn bó cả tuổi ấu thơ với cô, người anh mà cô tin tưởng nhất.

-“Nhi, đừng đi…anh xin…”

-“Em không muốn gặp anh nữa!”

Người đàn ông không can tâm, anh kéo cô, ôm chặt lấy cô, mặc cô vùng vẫy, mặc cô kêu gào, nước mắt cô rơi, mắt anh cũng đỏ quạch, giọng anh đầy chua xót.

-“Đã quá muộn rồi, làm ơn, nhìn về phía anh, dù chỉ một lần!”

(Còn tiếp)


Bình Luận

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
Họ tên
Email
  + =
  • avatar Quỳnh Trang - 17:03 16/03/2017

    Tryuện đọc xong 16/3

  • avatar Lê anh tuấn - 22:12 04/12/2016

    Đọc ko chưa hết thì ấm ức đọc hết rồi thì thấy nhẹ lòng hẳn ahihi

  • avatar vân anh - 22:11 30/11/2016

    bình dương ngày 30/11 kết truyện.truyện quá quá ư là hay đi....

  • avatar Huyền anh - 20:11 28/11/2016

    Tg ơi e cứ ngỡ mình là con sen ấy có khổ e không chứ. Khóc hết nước mắt vì vợ chồng nó rồi ạ.

  • avatar Thảo lê - 11:11 24/11/2016

    Mong rằng cuộc đời tôi cũng sẽ có một người yêu tôi nhiều như thế!