Tác giả: Hoa Đào Dẫn

Chương 11: Chương 11: Fan Meeting

TrướcTiếp
Editor: Dao Dao

Beta-er: Y Phi

Sáng sớm hôm sau, Hứa Chu nhận được một cuộc điện thoại từquản lícủa Hoàng Diệu Diệu gìđấy. Người kia nói rấtnhiều nhưng tóm gọn lại làHứa Chu đãnghĩquánhiều rồi, nghệsĩnhàanh ta chỉmuốn chụp hình cho bìa tạp chímàthôi, không cóýgìkhác.

Hứa Chu nghĩthầm: Người kia nghĩanh ta bịthiểu năng hay làchỉsốthông minh của người kia cóvấn đềvậy? Những lời nói nhưvậy thìcóai tin được cơchứ. Huống hồ, dùcho người kia muốn chụp cho bìa tạp chíthìtại sao lại không chọn tạp chíkhác màlại chọn tạp chínày?

Lúc Hứa Chu đang gọi điện thoại, Phùng Vân Hi cũng đang ởbên cạnh. Hứa Chu bình tĩnh hỏi Phùng Vân Hi: “Em tin anh ta không?”

Phùng Vân Hi lắc đầu: “Em không tin.”

Anh Chu không tin thìcôcũng không được tin. Côphải tin tưởng anh Chu.

Sau đó, Hứa Chu chỉnói một câu với người bên kia rồi cúp điện thoại: “Vân Hi nhàchúng tôi còn không tin anh thìanh đừng hòng lừa được ai! Gặp mặt nhau tại công ty đi!”

Phùng Vân Hi: “…”Vìsao côcảm thấy những lời này cócảm giác không đúng lắm…

“Anh Chu, anh đừng quên buổi chiều chúng ta còn một hoạt động làfan meeting nhé.”Phùng Vân Hi nhắc nhở.

“Em cứyên tâm, anh chỉnói chuyện một lúc làxong thôi, không mất nhiều thời gian đâu.”Hứa Chu vừa nói vừa xắn tay áo của mình.

Tưthếnày, nhìn sao cũng giống nhưngười đãtừng luyện võ.

Hứa Chu hùng hổdẫn Phùng Vân Hi đến công ty. Sau đó, hai người đi đến phòng quan hệcông chúng.

Hứa Chu vốn muốn tìm quản lýcủa Hoàng Diệu Diệu trước nhưng em gái ởquầy tiếp tân cực kỳdịu dàng mật báo: “Anh Chu, ban nãy, quản lýcủa Hoàng Diệu Diệu gọi điện đến, bảo lànếu cóai tìm anh ta thìcứbảo làanh ta không ởtrong công ty.”

Phùng Vân Hi: “…”Em gái quầy tiếp tân, rốt cuộc em cóthùoán sâu đậm gìvới Hoàng Diệu Diệu vậy?

Hứa Chu chỉbình tĩnh mỉm cười, sau đó, dẫn Phùng Vân Hi đến phòng quan hệxãhội.

Lúc đó, nội tâm của Hứa Chu lànhưthếnày: Dám trốn lão tửà. Một chút nữa, lão tửsẽcho các người đếm phải mùi vịcầu màkhông được gặp! Hừ!

Bước vào phòng quan hệcông chúng, Hứa Chu không nói một lời, trực tiếp đập bàn.

Mọi người của phòng quan hệcông chúng sợđến ngây người.

Phùng Vân Hi: Σ(°△°|||)︴.Chẳng lẽ, anh Chu đãtừng luyện võsao?

“Mấy người cóýgìđây. Chúng ta cạnh tranh trong nội bộcũng không sao nhưng nếu nhưmất mặt ởbên ngoài thìchuyện này không dễgiải quyết đâu. Hai nữdiễn viên cótiếng giành nhau một bìa tạp chí. Kết quả, toàsoạn của người ta đểcho cảhai chụp chung trên bìa tạp chícủa họ. Chuyện này màtruyền ra ngoài thìcác công ty giải tríkhác sẽcười nhạo công ty của chúng ta đấy!”

Mọi người trong phòng quan hệcông chúng vẫn còn ngơngác. Thậm chí, lính mới còn run rẩy vìsợ.

Phùng Vân Hi cảm thấy tội nghiệp anh chàng kia, cười cười với anh ta.

Phùng Vân Hi không cười còn đỡ, côvừa cười làđãkhiến cho lính mới mềm nhũn cảngười.

Đúng vậy, lính mới làfan cuồng của Phùng Vân Hi. Anh chàng này vìPhùng Vân Hi màkhông ngại khókhăn, quyết tâm vào được phòng quan hệcông chúng của công ty giải tríGlory.

Vìsao quản lícủa nữthần lại hung dữnhưvậy? QAQ

Nụcười của nữthần đúng làthần kỳ, hoàn toàn xua đuổi sựsợhãi rồi. Aaaa, nữthần cười với mình rồi!!!!

Không biết mình cóthểxin chữkýcủa nữthần không nhỉ?

Hứa Chu cắt đứt dòng suy nghĩlan man của lính mới: “Thái độcủa cậu làsao đây? Chẳng lẽcậu cho rằng những gìtôi vừa mới nói rất nhàm chán sao? Cho nên, cậu mới không muốn nghe?”

“…”

“Anh Chu, thật ngại quá, cậu ta làngười mới.”Hứa Chu vừa dứt lời liền cóngười giải thích.

Danh hiệu người quản líxuất sắc nhất của Hứa Chu cũng không phải làtrưng cho đẹp đâu nhé! Ởcông ty, địa vịcủa anh ta cũng không hềthấp đâu.

“Mấy người định giải quyết nhưthếnào đây?”

Toàn bộphòng quan hệcông chúng nhìn nhau, không ai lên tiếng. Bởi vì, bọn họcòn chưa biết tình huống thực tếlànhưthếnào. Chỉlà, theo những gìHứa Chu vừa mới nói thìhình nhưđây làsai lầm của phòng quan hệxãhội.

“Trong vòng ba ngày phải cho tôi một câu trảlời thích đáng. Nếu không, chúng ta cứlên tầng cao nhất nói chuyện.”

Nói xong, Hứa Chu dẫn Phùng Vân Hi đi.

Phùng Vân Hi: “…”Thật ra, côvẫn chưa hiểu chuyện gìđang xảy ra.

Khi vào thang máy, vẻmặt bình tĩnh của Hứa Chu liền trởnên vặn vẹo. Sau đó, anh ta vừa thổi lòng bàn tay của mình vừa cằn nhằn: “Phòng quan hệcông chúng đổi bàn từkhi nào thế? Đau chết lão tửrồi!”

“…”

Phùng Vân Hi: “Anh Chu, cái gìanh cũng chưa nói thìlàm sao phòng quan hệcông chúng giải quyết được?”

Hứa Chu mỉm cười: “Nếu anh nói thìbọn họsẽxửlýchuyện này còn chậm hơn rùa bò. Muốn đấu với bọn họthìem phải trâu bò. Nếu em không cứng rắn thìbọn họsẽcứng rắn với em.”

Hứa Chu nói không sai chút nào. Anh ta vừa mới đi thìtoàn bộphòng quan hệcông chúng đãbắt đầu tìm hiểu sựviệc.

Khi xuống lầu, Phùng Vân Hi vôtình nhìn thấy một tấm áp phích. Sau đó, côkéo Hứa Chu lại. Phùng Vân Hi nhìn chăm chútấm poster trước mặt đúng ba phút mới nói một câu: “Ủa, đây làHoàng NhịNha mà?”

Hứa Chu: “…”Anh ta còn tưởng rằng Phùng Vân Hi dừng lại làvìmuốn nhìn nhan sắc của Hoàng Diệu Diệu chứ. Khoan đã, Vân Hi vừa mới nói cái gì? Hoàng NhịNha? Đólàai vậy?

“Ai làHoàng NhịNha?”

“Làngười trong hình nè. Em đãnói với anh làcôấy từng học chung đại học đó. Lúc ấy, cómột vịsưhuynh theo đuổi em. Trùng hợp là, Hoàng NhịNha thích vịsưhuynh này. Vìthế, côấy bắt đầu gây phiền toái cho em. Bây giờ, côấy đãđổi tên thành Hoàng Diệu Diệu rồi ư? Không phải, hình như, trước kia, tên của côấy làHoàng Diệu Diệu. Chỉlà, sau khi họhàng của côấy gặp côấy cứliên tục gọi Hoàng NhịNha nên mọi người mới bắt đầu gọi côấy làHoàng NhịNha.”

Hứa Chu: “…”Anh ta đãkhông còn sức lực đểnói chuyện với nghệsĩnhàmình nữa rồi.

Sau khi rời khỏi công ty, Phùng Vân Hi mới ngộra: “Hoàng Diệu Diệu không phải làngười muốn chụp hình trên bìa tạp chíchung với em hay sao?”

Hứa Chu: Cung phản xạcủa em cóthểquấn quanh Trái Đất luôn rồi đó.

Không phải Phùng Vân Hi phản xạchậm màlàvìcôkhông đặt Hoàng Diệu Diệu ởtrong lòng.

Trước khi bắt đầu buổi fan meeting, Phùng Vân Hi gọi điện thoại cho Tiếu Lỵ. Khi điện thoại được kết nối, Phùng Vân Hi nghe thấy âm thanh vẫn còn mơmàng của Tiếu Lỵ, lập tức nói: “Hôm nay, mình gặp phải Hoàng NhịNha đó.”

Tiếu Lỵngơngác vài giây thìlập tức tỉnh lại: “Cóphải côta lại gây phiền toái gìcho cậu nữa không? Côta đang ởđâu? Mình báo thùcho cậu?”

Phùng Vân Hi nhanh chóng giải thích cho Tiếu Lỵ: “Mình thấy côấy ởtrong tấm poster, ngay trước công ty của mình.”

Tiếu Lỵ: “Cậu tốt nhất nên nói chuyện quan trọng với mình. Nếu không, tình bạn giữa chúng ta sẽchấm dứt ngay tại đây.”

Nghe vậy, Phùng Vân Hi liền kểlại mọi chuyện cho Tiếu Lỵ. Tiếu Lỵcũng cực kỳngạc nhiên vềviệc Hoàng Diệu Diệu làHoàng NhịNha. Tuy rằng, côấy cũng không biết Hoàng Diệu Diệu làai…

“À, hôm qua anh Chu nói với mình, Hoàng NhịNha bắt chước phong cách mình đó.”

“…”

Cuối cùng, Tiếu Lỵsuy nghĩmột chút rồi nói: “Cólẽcôta bắt chước cậu làvìhọc trưởng đãtheo đuổi cậu năm xưa. Dùsao, học trưởng kia cũng từng thích cậu. Không sao, trong lòng mình, cậu chính làđộc nhất vônhị.”

“Cậu đang xác nhận lại tình bạn của chúng ta sao?”

“Cậu nghĩnhiều rồi, mình chỉthuận miệng nói màthôi. Mình ngủtrưa tiếp đây.”Nói xong, Tiếu Lỵliền cúp điện thoại.

*******

Sau khi buổi fan meeting bắt đầu, Phùng Vân Hi và300 fan hâm mộmởto mắt nhìn nhau, quảthật làmột buổi fan meeting vôcùng thần kỳ.

Phùng Vân Hi: “Mọi người muốn nghe bài hát nào?”

Các fan: “Chỉcần nữthần hát thìchúng em đều thích nghe.”

Phùng Vân Hi: “Mọi người cómuốn hỏi tôi cái gìkhông? Cómuốn tán gẫu với tôi không?”

Các fan: “Nữthần nói cái gìthìchúng em sẽnghe cái đó.”

Hứa Chu ởphía sau sân khấu: “…”Fan hâm mộcócần cuồng nhiệt nhưvậy không! Nhưng mà, vìsao fan hâm mộởđây cóvẻkhông giống với fan hâm mộtrước kia vậy?

Miêu Tiểu Trân nói: “Anh Chu, vécủa buổi fan meeting lần này được fan cuồng của chịVân Hi bao thầu đấy.”

Hứa Chu: “Cái gì?”

“Làmột đội fan cuồng thần bí.”

“…Bình thường một chút.”

“Họđều làfan cuồng của chịVân Hi, gọi làonly Vân Hi. Nếu muốn gia nhập thìnhất định chỉđược hâm mộchịVân Hi. Nếu cóai hâm mộngười khác thìphải tựgiác rời khỏi. Em nghe nói làxét duyệt rất nghiêm khắc đó.”

“…”

Only Vân Hi làcái quỷgì, vìsao vécủa fan meeting còn cóthểbịnhận thầu vậy.

“Không phải cũng cóbán vétrên Weibo chính thức sao? Những fan hâm mộcòn lại không nói gìhết ư?”

“Họnói không lại đội only Vân Hi, nhất làđội trưởng của đội đó. Quảthực làmột lời khómànói hết.”

Lúc này, Phùng Vân đang đứng trên sân khấu cũng cóchút mơhồ. Tuy fan hâm mộđều tuân thủmột quy tắc là: Chỉcần nữthần vui làtốt rồi. Nhưng mà, Phùng Vân Hi vẫn cảm thấy vôcùng kỳquái.

Phùng Vân Hi: “Vậy chúng ta tán gẫu đi. Vìsao mọi người lại thích tôi?”

Với tình huống này, bình thường các fan hâm mộnhất định sẽtranh nhau đáp lời mới đúng. Đợi sau khi côvừa dứt lời thìcác fan trảlời theo thứtựghếngồi, người này trảlời xong thìđến người kếtiếp.

Phùng Vân Hi: “…”Vìsao buổi fan meeting này kỳquái nhưvậy…

“Nụcười của chịVân Hi cókhảnăng chữa lành.”

“ChịVân Hi xinh xắn, mang đến cảm giác thoải mái cho người nhìn.”

“ChịVân Hi cực soái, không ưỡn ẹo.”

Kết quảlà, các fan hâm mộkhen Phùng Vân Hi hết lời, khiến cho côcũng ngại ngùng.

Phùng Vân Hi: “Mọi người đừng căng thẳng, cứxem nhưchúng ta đang ởtrong lớp đi. Chúng ta cóthểcùng nhau chơi đùa nữa.”

Đúng lúc này, cómột fan đứng lên, côấy nói: “Chúng em không căng thẳng, chúng em chỉmuốn làm fan cóphẩm chất. Chúng em không muốn vìnhững hành vi của chúng em màmang đến bất kỳrắc rối gìcho chịVân Hi. Chúng em chỉlẳng lặng nhìn chịlàđủrồi.”

Đứng trên sân khấu, Phùng Vân Hi cảm thấy vôcùng đau xót. Kiếp trước, côcólỗi với những fan hâm mộlẳng lặng ủng hộcô. Côcho rằng, côchỉpháhuỷdanh tiếng của bản thân màlại không nghĩrằng, côđang giết chết chân thành vànhiệt tình của các fan dành cho mình.

Đời này, cônhất định phải tiến xa hơn, nhất định không phụkỳvọng của các fan dành cho cô.

Phùng Vân Hi yên lặng một chút mới lên tiếng: “Mọi người rất tốt. Mọi người làniềm kiêu hãnh của tôi. Nhưng mà, tôi cảm thấy fan meeting làđểchúng ta cùng nhau hoạt động. Cho nên, chúng ta không cần lãng phícơhội này.”