Tác giả: Trùng Tiểu Biển

Chương 16: Xem nhẹ

TrướcTiếp
Thường Tiếu tự nhiên mà nhận lấy, oa oa nói một tiếng “Cám ơn”, ánh mắt tự nhiên dừng ở nhóm người xung quanh không có nhiệm vụ trên người.

Thấy tư thế đó, không hiểu được có phải tác dụng tâm lý hay không, không ngờ cảm thấy yết hầu đau đớn lợi hại, nếu cô không đoán sai, hiện tại cô hẳn là tiêu điểm .... tầm mắt mọi người.

Tiêu điểm! ?

Cô cả kinh, đủ loại ánh mắt, phần lớn đều không cho là đúng, cũng có khó có thể tin, thậm chí khinh thường chẳng thèm ngó tới, ít nhiều khiến cô bất an.

Việc cấp bách cũng lười để ý tới Quý Hiểu Đồng, ánh mắt tự nhiên tìm kiếm Dư Phi. Mà anh vừa đúng rút tầm mắt “người không liên quan” về, nhìn cô cười nhẹ nhàng, liền dễ dàng trấn an cô nôn nóng.

Tiếp theo, anh cất bước đi tới hướng cô, nhẹ nhàng liếc cao sơn trà trong tay cô một cái, không dấu vết chuyển dời đến tay của mình, đột nhiên nắm tay cô giơ lên cao, tùy ý phơi bày ở trước mặt mọi người, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua người nào đó, nói câu, “Chính là cô ấy.”

Ầm vang ——

Giống như sét đánh giữa trời quang, toàn bộ không khí đầu tiên là cứng lại, sau lập tức nổ oanh.

Thường Tiếu có chút mờ mịt... Cái gì “Chính là cô ấy”? Cô như thế nào?

Cô bị câu nói đột ngột này làm cho ù ù cạc cạc, ngay sau đó đột nhiên ý thức được tay của mình bị anh nắm... Trong tay, nắm rắn chắc mà có lực... Tim đập mạnh, tiếp đó là lo sợ bất an——

Trên chân cô là giầy vải bạt đã hơn nửa năm không giặt sạch, mặc áo T-shirt cũng bạc màu, quần theo lời Thiến Thiến nói chính là giống như dưa muối khô, còn có tóc cứ hai tuần mới để ý sửa sang, hôm nay vẫn như cũ giống như là một tầng rêu xanh ươn ướt bám trên tường, quá ngắn mà không cách nào làm gì được...

Lâu chưa thấy vẻ nữ tính, nhưng lại dần dần thức tỉnh ở bên trong ánh mắt mọi người.

Dư Phi như rõ ràng cô bất an, anh đột nhiên nắm chặt tay cô, sau đó khóe miệng mỉm cười, gọi cô một câu êm ái, “Thường Đại Tiếu.”

Dư Tiểu Phi...

Cô dừng một chút, vài giây sau không tự chủ giơ khóe miệng, thoáng nhìn Quý Hiểu Đồng làm như không lưu luyến rời đi, nhếch miệng cũng không còn để trong lòng.

Vừa định ngẩng đầu hỏi Dư Phi nguyên nhân sự việc, cùng với hỏi rõ vị trí sắm vai nhân vật của cô vào giờ phút này, lúc này Quý Tỏi đột nhiên quay đầu, liếc mắt nhìn cô một cái, khóe miệng ngoắc ngoắc hô to, “Này!”

Cô tài trí thông minh, anh đột nhiên tung đồ, lắc lắc dưới ánh mặt trời, chợt lóe liền tới —— cô phản xạ có điều kiện vừa định vươn tay nhận lấy, Dư Phi đột nhiên giành trước một bước, xuất sắc nắm chặt.

Hai người rốt cục chống lại tầm mắt.

Giờ khắc này cô thế nhưng lại có ảo giác, tình thế giống như trong phim truyền hình cảnh tượng hiệp sĩ anh dũng cùng đại boss rốt cục gặp nhau, ánh mắt hai người giao ở không trung, đúng là sét đánh hư hư thực thực, dòng điện va chạm.

Bất quá... Thực không dám giấu diếm, Thường Tiếu thấy thế nào đều cảm thấy Dư Phi tươi cười càng giống... Khụ, gian là được rồi...

Ồ, xin trời cao tha thứ cô thành thực!

Bất quá cũng không dây dưa lâu, Quý Hiểu Đồng đã đem tầm mắt chuyển dời đến trên người cô, ném ở bên trong lòng bàn tay như là... tiền xu, lại giọng nói khàn khàn, “Nhớ kỹ bữa trước.”

Cô chưa làm ra phản ứng, Dư Phi không rõ nguyên do, đã từ từ cười, “Đôi ta thiếu cậu một bữa thì thế nào?” Quay đầu so đo sớm liền đứng bên một nữ sinh, một bộ bỏ qua Quý Hiểu Đồng, cười nhợt nhạt nói: “Này, hoa đào vượt tường.”

Thường Tiếu theo chỉ điểm nhìn lại, tâm lại bổ nhào về phía trước, thầm nghĩ một đóa hoa đào béo mập!

Chỉ thấy nữ sinh kia mắt sáng môi đỏ, thần thái phấn khởi, khóe miệng cũng chứa ý cười, tất nhiên là một bộ dáng tràn đầy tự tin, tầm mắt xem xét cô cùng Dư Phi hiện tại cũng tràn ngập hứng thú.

Nhưng ngay sau đó Thường Tiếu hơi chút phân tâm, chỉ thấy còn có một bạn nữ đứng bên cạnh “hoa đào vượt tường”, tướng mạo thanh tú có thừa, cô gái trừng mắt với cô, trong ánh mắt tràn ngập oán hận thù địch...

Khụ... Thường Tiếu bị trừng có chút chẳng biết tại sao... Ách, vị tiểu thư kia?

“Hai người quả nhiên là quan hệ người yêu?”

Cũng không cho Thường Tiếu thất thần, chỉ nghe thấy một câu nói mang ý cười châm biếm, hoa đào kia đã đi đến trước mắt, ý cười trong suốt đánh giá cô từ đầu đến chân, sau đó nghiêng đầu nhìn chằm chằm về phía Dư Phi, hiển nhiên cũng muốn bỏ qua cô.

Thường Tiếu tự nhiên nhìn về phía Dư Phi, anh thủy chung chưa nhìn cô, nhưng lực nắm tay cô mảy may chưa giảm, giờ đây bình tĩnh cười yếu ớt gật gật đầu, nhìn không ra một tia giả bộ.

“Em không tin.” Nữ sinh tươi cười chưa giảm, bộ dáng chắc chắn.

Đám người vây xem lại nổ oanh, anh một lời tôi một câu thảo luận.

Thường Tiếu chậm nửa nhịp để nắm bắt tinh hoa trong đó, người yêu...

Người yêu?

Cô không khỏi nhớ tới nghị luận mới vừa nghe được ở trên đường, xuyên suốt toàn văn lại suy nghĩ sâu xa, mạch suy nghĩ tiện tay nhặt ra tình tiết trải qua trong tiểu thuyết, cuối cùng đảo qua quần chúng vây xem... Chẳng lẽ cô thành bia đỡ đạn của Dư Phi?

A...

Cô nghiêng đầu nghĩ vậy, vui vẻ, hắc! Thường Tiếu cô cư nhiên cũng có một ngày trở thành bia đỡ đạn!

Song Thường Tiếu nghĩ vậy cũng không thoát khỏi lo lắng, không kịp lắng nghe, đột nhiên lôi kéo nhân vật nam chính, nhẹ giọng nói vào tai anh, “Thật sự thiếu tôi một chút sức thuyết phục.” Hôm nay nếu là Thiến Thiến hay Dung Lan, khẳng định càng có thể đảm nhiệm, về phần cô ư... Từ trước đến nay, người quen biết, đều bị cô đem thành anh em để đối đãi.

Dư Phi cúi đầu ngắm cô, đột nhiên điểm điểm đầu cô, cũng để sát vào lỗ tai cô, dùng thanh âm hẳn là chỉ có 2 người bọn họ có thể nghe thấy nói, “Chỉ cần cậu nói một câu.”

Thường Tiếu lại đột nhiên nhiệt huyết sôi trào, phút chốc vỗ vỗ ngực, ánh mắt ý bảo anh nghĩa vô phản cố (*đạo nghĩa không cho phép chùn bước)! Lúc này đảo khách thành chủ, siết chặt cánh tay anh, cả người dán lên, mặt dày cười như Mona Lysa thành danh, thanh âm khản đặc nói một câu, “Tâm can!”

Kêu xong rồi cô quẫn quẫn nghĩ, bản thân mình thế nào nghe qua đều có vài phần...

Khụ, thấy chết không sờn.

Lại ngẩng đầu trộm ngắm một cái, Dư Phi tươi cười... Wow... Cô dừng một chút, dùng từ cô viết tiểu thuyết đến hình dung, hẳn là...

Sủng nịch.

Tâm cô ấm áp, gợn sóng nhẹ nhàng ôn nhu mở ra trong lòng, một vòng một vòng, tê dại người nhịn không được run run.

Nghe xong câu tâm can, Dư Phi đã không cố kị, quay đầu nói một tiếng với tiểu thư hoa đào xinh xắn, “Ý tốt của cậu tôi xin nhận.”

Tươi cười lại xa cách, sau đó kéo tay cô đi ra bên ngoài đám người.

Thường Tiếu vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn nhìn sườn mặt anh, lại vội vàng quay đầu liếc đối tượng được thông báo, nhìn nữ sinh kia đứng tại chỗ cười thản nhiên, vẫn chưa có bộ dáng tức giận, đột nhiên ý thức được Dư Phi cự tuyệt kỳ thực là phí của trời.

Xem tươi cười kia thật là đẹp.

Trong lòng không ngờ dâng lên bất an không giống vừa rồi...

Cho dù rất nhiều bất an lại thoáng có hưng phấn, còn bao nhiêu chờ mong, không khỏi cảm thán: “Lòng dạ đàn bà như kim đáy biển” lời lẽ chí lý, hừ, cô đã sớm nói, cô là con gái!

Chính là... Cô nhìn tay trái Dư Phi trống rỗng đột nhiên buồn bực, cô tốn hai mươi đồng mua, bình cao sơn trà bị Dư Phi nắm ở trong tay trước kia đi đâu rồi?

Hình như tiền xu cũng không thấy ... = =~

*****

Vì thế, cô thành bạn gái trên danh nghĩa của người nào đó.

Đời này tình huống cô sắm vai bạn trai người không ít, làm bạn gái người vẫn là lần đầu, cứ việc là giả.

Vì bảo dưỡng yết hầu, thường xuyên giữ vững ôn nhu săn sóc, thanh âm sảng khoái tinh thần, Thường Tiếu quyết định tối nay ngủ sớm.

Mùa hè bình minh sớm, thời điểm Thường Tiếu bị di động đánh thức, trời mới tờ mờ sáng, đại khái nhìn không ra thời gian.

Cô mơ mơ màng màng buồn bực giống như không có đặt đồng hồ báo thức, hẳn là ý niệm “Ngủ thẳng đến tự nhiên tỉnh”, câu chuyện nằm xuống giường.

Quạt còn xoay ong ong trên giường, lành lạnh, thanh tỉnh không nhiều nhận điện thoại, nghe được thanh âm khàn khàn như mình truyền đến từ bên kia di động ——

“Thức dậy! Chạy bộ.”

_________________

Web cá nhân: http://bupbecaunang.com/

1. Khi nho chín - Phong Tử Tam Tam

2. Hòa Lý Thanh - Nhuận Thất

3. Chỉ vì cố chấp yêu Em - Ai Lam