Tác giả: My x Ly

Chương 8

TrướcTiếp
Cre: Tuý

Mẹ cô bị hãm hiếp, người đàn ông mẹ yêu bỏ đi.

Cô ra đời mang lại cho mẹ nhiều sỉ nhục, trở thành nơi để bà phát tiết tức giận.

Năm cô 2 tuổi, người đàn ông đó trở lại với mẹ, em cô ra đời.

Khác với cô, em được chào đón, nhận hết mọi yêu thương.

Mọi thứ tốt nhất, mẹ nói nhường cho em

Tuổi 17, cô thích học trưởng của mình. Anh. ôn nhu, hiền lành, và anh yêu cô.

Em gái khi đó mới 14 tuổi, quấn lấy anh không rời. Nó nói.

Em thích Tử Nghiên ca ca, lớn lên em muốn gả cho anh ấy

Cô cứ thế âm thầm rút lui, tự gặm nhấm nỗi đau.

Anh không hiểu, tổn thương rời đi, xa cô, vứt bỏ tình yêu này.

Em cô 15 tuổi, cô 18. Ba mẹ mua xe hơi, em hí hửng lái thử, kết quả gây tai nạn, một xác hai mạng, người phụ nữ đó đang mang thai.

Cảnh sát ập đến, mẹ nói

Giai Tuệ, hãy cứu em, hãy nhận con là người lái xe, Giai Nghi còn nhỏ, mẹ xin con

Cô vào tù. Tình thân rạn vỡ, số phận của cô theo nước mắt rơi xuống tan tác.

Xem như cô đền đáp công sinh dưỡng của mẹ.

Một tuần sau, có người bảo lãnh cô vô tội, là một người đàn ông trẻ tuổi. Nghe nói anh là doanh nhân thành đạt, tổng giám đốc công ty X.

Ngày cô đứng trước mặt anh nói cảm ơn, anh đáp lại cô bằng ánh mắt căm thù cực điểm.

Anh nắm cằm cô, bóp chặt như muốn vỡ ra.

Ngồi tù đối với cô, rất nhẹ nhàng. Cô phải sống không bằng chết, trả giá nỗi đau đã gây ra cho mẹ con cô ấy

Cô run rẩy, sợ hãi cuộn chặt tay.

Cô gái ấy, vị hôn thê của anh. Họ lẽ ra đã có một đám cưới. Tất cả kết thúc sau vụ tai nạn kia

Cô lê từng bước về nhà, mọi thứ tan hoang. Nhà cô bị đập phá.

Giai Tuệ, hãy cứu mẹ, cứu cả nhà ta

Mẹ cô nhào đến, khóc thương tâm, là anh ta làm.

__________________

Cô đến. Anh dường như biết trước cô sẽ xuất hiện. Anh dập điếu thuốc lá đang hút dở, đạp vào đầu gối, cô khuỵu xuống.

Trước mặt tôi đừng bao giờ ngẩng cao đầu, thân phận của cô ở nhà này là kẻ giúp việc thấp hèn nhất. Cô chỉ có thể cúi đầu

Anh lạnh lùng tàn nhẫn, trong mắt toàn hận ý.

Từ hôm đó, cô chật vật sống. Trở thành osin kiêm tình nhân.

Lần đầu, anh đè cô dưới thân, cô chống cự.

Vẫn biết những gì nợ anh, trả hết đời không nổi. Nhưng cô không muốn dùng cách này.

Tại sao?

Cô quật cường, mắt ậc nước.

Tại sao ư? Thân thể thấp hèn của cô, tôi không hứng thú. Có điều, hành hạ một mình cô tôi không thoả mãn, cô phải mang thai, sinh đứa bé ra, tôi muốn tự tay bóp chết nó

Ang nghiến răng, bóp cổ cô. Tàn nhẫn rót mấy lời chết chóc độc địa. Mặt cô trắng bệch.

Trên giường, cô không có năng lực phản kháng anh. Đau đớn cả thể xác tinh thần, cô chỉ biết cắn răng rơi nước mắt.

Cô cũng biết đau ư? Có đau bằng nỗi đau cô gây ra cho tôi không?

Anh nhìn cô mỉa mai, chán ghét thứ nước mắt anh cho là giả tạo.

Nghe cho rõ đây, đừng bao giờ khóc trước mặt tôi

Anh rời cô không vấn vương. Vào nhà tắm gột rửa sạch thân thể, coi việc chạm vào cô

là bẩn thỉu. Anh thậm chí không để tâm rằng, anh là người đầu tiên vấy bẩn cô.

Cô nằm trên giường vô lực. Trái tim trống rỗng hoang tàn. Tuổi thanh xuân của cô, ước mơ, cuộc sống, tất cả tan nát trong một đêm kia.

Những ngày sau vẫn thế. Giữa hai kẻ làm tình với nhau, không có ân ái yêu thương, chỉ có hận thù, khuất nhục, cam chịu.

Đối với cô, anh thô bạo không thương tiếc, mặc cô van xin, cầu khẩn, chỉ khiến anh càng tức giận.

Cô uất ức, nhục nhã, nhưng lại không thể minh oan cho bản thân. Gia đình đó, mẹ cô, em cô, họ là máu mủ tình thân.

Tôi phải làm gì, anh mới có thể tha thứ cho tôi?

Cô nằm bẹp trên giường, ánh mắt vô hồn, chiếc chăn mỏng manh không đủ che đi dấu vết hoan ái mà anh để lại trên người, nó như nhắc cô vì sự sỉ nhục hèn mọn anh ban tặng.

Việc cô cần làm là ở yên trong nhà này để tôi hành hạ, tôi muốn cô nếm mùi mất đi tất cả

Anh châm một điếu thuốc, dựa lưng vào ghế.

Hình ảnh của anh qua làn khói kia trông cô tịch, đơn độc bao nhiêu.

Cô nực cười, cô còn có thể thương cảm anh ta sao? Lẽ nào cô thống khổ, nên mọi thứ trong mắt cô đều là bi thương.

_________________

Tha cho tôi

Một lần nữa cô cầu xin anh. Cô biết anh muốn gì, nhưng sự trả thù tàn ác của anh cô không thể chấp nhận, cô không thể sinh đứa bé để anh bóp chết con cô.

Tha? Ai cũng có tư cách cầu xin tôi tha thứ, ngoại trừ cô. Nên an phận, không thì đừng trách tôi

Anh bỏ đi, cô lén lấy thuốc tránh thai cất giấu bỏ ra uống. Vài ngày sau đó anh bắt được.

Chat! Anh tát cô

Khốn kiếp, cô dám!

Anh gầm lên. Lôi cô vào nhà tắm, xả đầy bồn nước nhúng đầu cô vào đó. Cô ngạt nước ói cả thuốc, anh vứt cô xuống nền nhà tắm, lạnh lùng đạp cửa quay đi. Cô bất lực, nằm khóc đến tim nguội lạnh.

Anh sai những người giúp việc khác giám sát cô. Ngoài anh ra, họ cũng thay nhau bắt nạt cô. Cô luôn ăn cơm sau cùng, chỉ có cơm trắng và rau. Thức ăn thừa họ đã chăn chó. Cô trong nhà này, so với con chó còn thua.

Đối với họ, cô là kẻ đâm chết nữ chủ nhân nhà này, vọng tưởng trèo lên giường anh thay thế bà chủ.

______________________

Cô dọn nhà, làm rơi vỡ con lợn sứ nhỏ màu hồng. Anh đẩy cô ngã sõng soài, tay bị cứa vài vết chảy máu. Còn chưa cảm nhận được cái đau, đã bị anh nhấc cổ áo lôi dậy.

Ai cho cô động vào đồ của cô ấy? Ai cho cô làm vỡ nó, ai?

Anh gào lên. Ánh mắt như muốn giết người.

Tôi..tôi không cố ý..tôi xin lỗi

Cô sợ hãi, lắp bắp nói.

Không cố ý, vậy cái gì đây?

Anh gằn giọng, chỉ tay vào đống mảnh vỡ.

Cô e sợ, cúi xuống nhặt, chưa kịp chạm tay lại bị anh xô ngã lần nữa

Đừng vấy bẩn đồ của cô ấy

Anh mngồi xuống gom từng mảnh vỡ, nhẹ nhàng như thể chúng là người sống, còn cô mới là vật chết.

Nhìn anh tỉ mỉ mỉ nhặt nhạnh, động tác nâng niu trân trọng. Tim cô nhói buốt, dấy lên cảm giác xúc động không tên. Sự rung động trong tích tắc đó át hết hận thù bấy lâu giữa cô và anh.

Người con gái ấy của anh thật hạnh phúc. Cho dù đã chết thì sao? Nếu có thể một người vì cô mà yêu đến như vậy, có chết cô cũng cam lòng.

Ý nghĩ vụt qua, cô cười tự giễu. Trên đời này có người vì cô mà đau sao. Người thân còn có thể đẩy cô lên đầu sóng.

Hôm sau, con lợn sứ đã được đặt lại chỗ cũ, hẳn là anh đã thức cả đêm dùng keo gắn lại. Vết nứt không che được hết cũng không hề xấu đi chút nào, giống như tình yêu của anh và cô gái đó, dù chia lìa vẫn còn nguyên vẹn, sâu sắc đến như vậy.

Con lợn màu hồng trong mắt cô bỗng trở nên đẹp đẽ lạ thường, cũng khiến cô chói mắt, lòng đầy chua chát.

_______________________

Chiếc tủ lạnh trong nhà bếp, trước đây chỉ đựng riêng đồ ăn vặt của cô ấy. Anh không cho phép cô chạm vào

Cô sơ ý làm chập điện. Chiếc tủ lạnh theo đó mà hỏng.

Cô cố ý, có đúng không?

Anh gầm lên. Tức giận ngùn ngụt. Những vật kỉ niệm giữa anh và cô ấy, anh trân trọng bao nhiêu thì lại càng ghét cô chạm vào bấy nhiêu.

Tôi không có, tôi xin lỗi

Cô lắc đầu, cố gắng thanh minh.

Không có sao?

Anh rít lên, lôi cô vào nhà tắm. Hôm đó anh bắt cô ngâm nước lạnh mấy tiếng. Cô sốt, nằm bẹp trên giường, không ai hỏi han, cơm nước, thuốc thang.

Anh say rượu, vào phòng đè lên người cô phát tiết, miệng liên tục gọi tên cô ấy.

Lam nhi, anh nhớ em, anh yêu em

Cô vô lực, mặc anh giày vò, nước mắt không ngừng chảy. Trái tim đau buốt cực hạn.

Buổi sáng rời giường. Anh ném cái ánh mắt khinh bỉ về phía cô:

Loại đàn bà ghê tởm, mới có hai ngày, cô đã không nhịn được mà bò lên giường của tôi sao?

Cô im lặng, không đáp lại. Cúi đầu che giấu đau đớn lan toả. Đối với anh, hành động của cô như bất mãn, chống đối.

Nghĩ đến đó, lòng anh lại dấy lên nỗi giận khôn tên. Nắm cằm ép cô ngẩng đầu đối diện.

Cô dám không cam lòng, chống đối lại tôi

Tôi không có

Cô cam chịu đáp.

Sự ngoan ngoãn miễn cưỡng của cô không che giấu được gượng ép và đau lòng, khiến

tim anh bỗng nhói, không kìm nén được cảm giác xa lạ xen vào. Anh trấn áp bản thân, cố

gạt bỏ.

Biết điều thì nên nhớ rõ thân phận mình, đừng quên cô ở đây để trả nợ những gì mà cô đã gây ra

Anh lạnh lùng, nói xong rời đi.

_____________________

Anh đi công tác, cô trốn về thăm nhà. Nhìn thấy mẹ, thấy em, cô muốn nhào vào lòng họ, để nước mắt rửa đi hết đau khổ.

Chân cô còn chưa kịp bước, họ đã chạy lại phía cô.

Giai Tuệ, hắn đã làm công ty ba con phá sản rồi, con hãy xin hắn, hãy giúp mẹ, giúp gia đình ta

Mẹ cô khóc, ánh mắt van nơn.

Chị, bạn bè quay lưng lại với em hết rồi, lũ khốn đó bây giờ coi em là con vô sản

Giai Nghi lắc tay cô, vẻ mặt năn nỉ. Ánh mắt có chút cay cú, không cam lòng.

Trước đây, mỗi tháng mẹ và dượng cho em tiền tiêu còn gấp hai, gấp ba tiền ăn của gia đình. Giai Nghi chỉ sài hàng hiệu, chơi với đám con nhà giàu.

Chân cô chôn tại chỗ, trái tim ê ẩm, cô gạt bỏ suy nghĩ sẽ nhào vào họ mà khóc. Cô trong nhà này, bây giờ là công cụ trả nợ. Cô xoay người, lặng lẽ đi.

Cô đi đâu về?

Anh ngồi giữa phòng khách, vẻ mặt lạnh lùng chân cô run lên.

Tôi..về thăm nhà

Nhà?

Anh cười đầy khinh miệt. Tiến lại áp sát cô vào cánh cửa.

Cô còn có nhà sao?

Cô ngắc ngứ, không đáp nổi. Đúng vậy, cô còn có nhà sao?

Bước chân vào nhà này, cô chính là con nợ của tôi. Mạng của cô, sống hay chết do tôi quyết định, đừng bao giờ tự ý rời khỏi đây mà không có sự cho phép của tôi

Anh gằn từng câu, muốn cô lĩnh hội rõ ràng.

Ở khoảng cách gần như vậy, anh có thể thấy rõ từng biểu cảm chân thật trên gương mặt xinh đẹp của cô.

Ánh mắt sợ hãi, cam chịu và luôn trốn tránh như con thỏ khiến anh phút chốc mềm lòng. Cảm giác này khiến anh sửng sốt. Anh điên rồi, anh lại đi thương hại kẻ thù của mình.

Không được, cô chính là kẻ đâm chết Tuệ Lam và hại chết con của anh. Anh phải khiến cô đau khổ, không được phép thương hại. Trong đầu anh dấy lên hồi chuông, tự cảnh báo mình.

Nghe anh nói, cô sững sờ.

Họ là người thân của tôi, anh không có quyền ép tôi không được gặp họ

Hahaha ! Quyền? Để tôi cho cô biết, quyền lợi của cô trong nhà này là như thế nào

Anh kéo cô vào phòng, ném lên giường lăng nhục. Cơ thể cô vết mới chồng lên vết cũ, dấu vết của hoan ái.

Cô in lặng, nằm như khúc gỗ. Anh không quan tâm, chỉ thoả mãn đòi hỏi của mình.

Xong việc, anh thản nhiên rời cô, không quên buông lời sỉ vả.

Cô đã biết rõ thân phận của mình chưa? Quyền lợi của cô chính là như vậy