Tác giả: Băng Tuyết Y Mộng

Chương 19: Nghe nói nước miếng có thể tiêu sưng

TrướcTiếp
Trong phòng đọc, tất cả mọi người

đều chăm chú đọc sách, duy chỉ có Vân Mộ Hoa bên này dùng thứ thanh âm như muỗi vo ve mà nói

chuyện riêng.

“Chiều hôm qua, cậu tại sao lại trốn học?”

Đối mặt với câu hỏi của người

bạn tốt, Vân Mộ Hoa mím chặt môi, lắc đầu.

Jack là người Mỹ gốc Hoa,

cùng lớp Vân Mộ Hoa, tương đối dễ gần, chỉ là ngày thường hay thích nói chuyện bát

quái một chút.

“Nói! Vô duyên vô cớ

trốn học, nhất định có chuyện!”

Vân Mộ Hoa ngậm chặt miệng,

sống chết không lên tiếng, cũng không muốn nhắc lại sự mất hứng trưa hôm qua.

Sự im lặng của cậu khiến

Jack bất mãn, “Nói mau, rốt cuộc có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là

ngày hôm qua có chút không thoải mái thôi, đừng hỏi nữa.” Vân Mộ Hoa chịu không nổi sự truy vấn của đối

phương, rốt cuộc nói bừa.

“Xì~~” Jack kêu

lên một tiếng không thú vị, mở một quyển sách định bắt đầu tự học.

Nhưng là, ngay tại lúc Vân Mộ Hoa cho

rằng Jack buông tha không truy vấn mình nữa thì đối phương lại bu tới, “Tôi sao

không thấy ngày hôm qua cậu xin nghỉ bệnh?”

Vân Mộ Hoa ngẩn người,

“Hôm nay bổ sung phép không được sao?”

“Được, đương nhiên là

được. Chẳng qua hành vi của cậu rất khả nghi a.” Thanh âm của Jack càng

ngày càng thấp, ánh mắt anh ta lướt qua bờ vai Vân Mộ Hoa, thẳng một đường chăm

chú nhìn về phía sau lưng cậu.

Ân? Vân Mộ Hoa tưởng Âu

Dương Thụy đến đây, quay đầu lại, chỉ thấy một nữ sinh tóc vàng giống như búp

bê Barbie đang đứng ở sau lưng.

“Cậu chính là Vân Mộ

Hoa?” Trong mắt cô ta rõ ràng mang theo địch ý.

“Cô là ai?” Cậu

nhớ rõ là mình không biết nữ sinh này.

“Ba!” Một thanh

âm giòn giã vang lên.

Gò má Vân Mộ Hoa bắt đầu

nóng lên, nóng đến phát đau.

“Ngày hôm qua là cậu

cúp điện thoại của tôi?!” Cô ta nhìn gò má ửng đỏ của Vân Mộ Hoa.

Phòng đọc yên tĩnh không một tiếng

động bỗng chốc trở nên ầm ĩ. Tầm mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Vân Mộ Hoa.

Vân Mộ Hoa bị một cái bạt

tai này làm cho mê muội, trong đầu nhất thời trống rỗng.

Cuối cùng, nữ sinh gây chuyện

kia đi ra khỏi phòng đọc.

“Cái gì? Đã đánh người lại

còn kiêu ngạo như thế?” Jack căm giận, bất bình nói.

Thanh âm của Jack gọi thần

trí đang hỗn độn của Vân Mộ Hoa quay trở về.

“Cô ta là ai?”

“Tôi không biết cô

ta.” Trước mắt Vân Mộ Hoa không khỏi hiện lên khuôn mặt của nữ sinh kia một

lần nữa.

“Hả? Cậu không biết cô

ta, vậy tại sao cô ta lại đánh cậu?”

“Cô ta....”

Thanh âm rất quen thuộc, cậu chỉ cùng cô ta nói chuyện điện thoại một lần mà

thôi.

Lúc Âu Dương Thụy cầm sách

luật lững thững đi đến, vừa vào cửa liền thấy mặt Vân Mộ Hoa sưng húp. Anh nhíu

mày hỏi cậu xảy ra chuyện gì.

Vân Mộ Hoa vừa thấy người nọ,

bực bội dồn nén không có chỗ trút ra, cố sức khép lại sách vở, sau đó bỏ ra

ngoài. Nhưng Âu Dương Thụy ra tay rất nhanh, trong nháy mắt đã ấn cậu trở lại chỗ

cũ.

“Cậu xảy ra chuyện gì?

Ngày hôm qua đã thế, hôm nay cũng vậy, có gì mất hứng thì nói đi.”

“Không có việc

gì.” Do đang ở trong phòng đọc, Vân Mộ Hoa bắt buộc phải hạ giọng, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu có thể đè nén

lửa giận. Nếu nơi này không phải phòng đọc, cậu nhất định đã lớn tiếng gào lên rồi.

“Rốt cuộc có chuyện

gì?” Âu Dương Thụy hỏi Jack ở bên cạnh.

“Lúc nãy có một nữ

sinh đến đánh cậu ta.”

“Cậu lắm chuyện quá!”

Vân Mộ Hoa gầm nhẹ một tiếng, tức giận đẩy Âu Dương Thụy ra, chạy ra ngoài.

Âu Dương Thụy trêu hoa ghẹo

nguyệt thì liên quan gì tới cậu, không hiểu tại sao cậu lại ăn một cái bạt tai.

Vân Mộ Hoa trong lòng bực tức, nhắm thẳng phía trước mà chạy.

Chạy chưa được vài bước, Âu

Dương Thụy đã đuổi tới. Từ ngày đầu tiên quen biết nhau, Vân Mộ Hoa đã chính là như vậy,

một khi phát cáu thì ai cũng phải nhân nhượng mấy phần. Cậu nhóc này đã hai mươi

mấy tuổi nhưng dường như không lớn lên nổi, vẫn cố chấp như xưa.

Biết tính cách ương ngạnh của

Vân Mộ Hoa, ngữ khí của Âu Dương Thụy cũng hòa hoãn đi ít nhiều, “Nữ sinh nào đánh

cậu?”

Nghe anh hỏi như thế, Vân Mộ

Hoa cơ hồ muốn phùng mang trợn mắt, chỉ vào anh, chửi ầm lên, “Khốn kiếp!

Còn không phải tại anh!”

Âu Dương Thụy không hiểu,

“Tại tôi?”

“Tại anh cả!” Vân Mộ

Hoa không chịu nổi khẩu khí này, vung tay làm bộ sẽ tát anh. Nhưng ngoài dự kiến

là bàn tay của cậu trên đường hạ xuống lại không gặp bất luận lực cản nào. Mắt thấy

tay mình sắp chạm tới khuôn mặt anh tuấn của người đối diện, tay Vân Mộ Hoa run

lên, không đành lòng, lại thu trở về.

“Chuyện này liên quan

gì đến tôi?” Âu Dương Thụy không nắm rõ được tình huống. “Mau nói rõ

ràng!”

“Tóm lại đều là tại

anh!”

“Được rồi, được rồi.”

Âu Dương Thụy biết, chỉ cần Vân Mộ Hoa không chịu nói, cho dù tiếp tục truy hỏi cũng không có kết quả gì. “Mộ Hoa, cậu không nói thì thôi. Chút nữa cùng đi

ăn cơm đi? Ăn thịt bò tít tết Italy mà cậu thích nhất nhé?”

“Không đi!” Vân Mộ

Hoa quả quyết cự tuyệt.

“Đừng cáu.” Âu

Dương Thụy cười ha hả, rất cố gắng dỗ dành cho cậu vui, “Tôi mời cậu đi ăn

cơm coi như bồi thường được không?”

Nhưng là, bộ

dáng cợt nhả của Âu Dương Thụy càng khiến cho Vân Mộ Hoa sinh khí.

“Cười cái gì mà cười?

Thấy tôi bị đánh, anh rất vui có phải hay không? Tôi ghét nhất bộ dáng này của

anh! Cứ gặp anh là tôi lại xui xẻo.” Trên gương mặt trắng nõn của Vân

Mộ Hoa nổi lên một mảnh phiếm hồng, thực sự chướng mắt vô cùng. Đến bây giờ cậu vẫn

còn có chút đau. Nữ sinh kia hạ thủ không ngờ lại mạnh tay như thế. Vân Mộ Hoa

trừng mắt nhìn Âu Dương Thụy một cái, trong lòng thầm oán giận.

Âu Dương Thụy vươn tay sờ

lên gò má sưng đỏ của cậu, “Thật sự rất đau?”

“Vô nghĩa, không bằng

anh thử ăn một cái tát đi, sẽ biết đau đến thế nào!”

Ngón tay của Âu Dương Thụy

không kìm được mà nhẹ nhàng vuốt ve gò má đối phương, trong lòng anh

dường như cũng rất xót xa.

Vân Mộ Hoa có phần ngây ngốc,

cho là mình đang nằm mơ. Nhưng cậu xác thực cảm nhận được nhu tình của Âu Dương

Thụy, còn có hơi ấm trên thân thể anh ta. Cảm giác đau rát trên mặt tựa hồ

từng chút từng chút tiêu tan dưới đầu ngón tay đang nhẹ nhàng ve vuốt. Cậu chậm

rãi nhắm mắt lại, ghi nhớ cái cảm giác tốt đẹp này.

“Khá hơn chút nào

không?” Âu Dương nâng mặt cậu lên, xem kỹ hai gò má đỏ ửng, “Đỏ như vậy.

.. Đến tột cùng là ai đánh?”

“Không biết.” Vân

Mộ Hoa nhắm mắt lắc đầu.

“Bị người đánh, lại

không biết người nọ là ai?” Âu Dương Thụy vừa đau lòng lại tức giận trách

cứ cậu.

Vân Mộ Hoa biết Âu Dương Thụy

chỉ là xuất phát từ lòng quan tâm thông thường, nhưng chỉ cần có thể tiếp tục

nhận được nhu tình của anh, vô luận xuất phát từ nhân tố gì đều được, cứ như vậy

đi. Cho nên Vân Mộ Hoa nhắm mắt lại, trầm mặc không nói, hưởng thụ nhu tình khó

mà có được này.

Hy vọng thời gian có thể dừng

lại... Vĩnh viễn giữ nguyên thời khắc này... Cho đến thiên trường địa cửu..

Chính là, giây tiếp theo,

Vân Mộ Hoa kinh ngạc mở to mắt, bên mặt nóng bỏng vô cùng.

Gò má bất ngờ không kịp đề

phòng bị đôi môi mỏng của Âu Dương Thụy nhẹ nhàng cọ sát. Rồi anh hé miệng, vươn

đầu lưỡi nóng rực liếm nhẹ lên da thịt nhẵn nhụi mịn màng của cậu.

Âu Dương Thụy lưu manh cười

cười, lộ ra một hàm răng trắng bóc, “Nghe nói nước miếng có thể tiêu

sưng.”

“Anh....”

“Được rồi, không đau

nữa chứ? Tôi đi trước để học, buổi tối còn có cuộc hẹn, có lẽ không thể về ăn

cơm được.”

“A, anh đi đi.”

Cuộc hẹn chết tiệt! Trong lòng Vân Mộ Hoa khi thì hạnh phúc, khi thì bi thương.

Cậu né tránh Âu Dương Thụy, chạy thẳng về phía phòng học. Đoạn tình ái lặng thầm

này đã ép cậu đến sắp không thở được nữa rồi...

Chạy nhanh như thế làm cái

gì? Âu Dương Thụy đứng tại chỗ nhìn thân ảnh người kia nhanh chóng khuất xa. Nhận thấy sự né tránh của Vân Mộ Hoa đối với mình, trong lòng

anh bất chợt dấy lên một cảm giác hư không trống rỗng, giống như có một cái gì đó quan trọng

lắm đang dần dần biến mất…