Tác giả: Băng Tuyết Y Mộng

Chương 28: Làm ‘bạn gái’ của anh ta?

TrướcTiếp
Vân Mộ Âm ôm ngực, nhìn bộ

dáng thương tiếc Vân Mộ Hoa của Âu Dương Thụy mà khóe miệng cong lên một nụ cười gian

xảo. Âu Dương Thụy quả nhiên có tình ý với Mộ Hoa. Màn hài kịch này xem ra càng

lúc càng hay.

Ai nha~ Mắng người cái gì

gì đó là việc tổn hại đến hình tượng nhất, bất quá, vì em trai bảo bối, hy

sinh một chút hình tượng thì có làm sao?

“Đã có người nguyện ý giúp

em rồi, chị đây liền đi trước, nhớ rõ lần này nhất định không thể sai tiếp nha.”

Vân Mộ Âm đáy mắt lộ ra một tia vui sướng khi người gặp họa, đồng thời như mở cờ

trong bụng mà nhìn hai người bọn họ dính lại với nhau.

“Yên tâm, nơi này có tôi rồi.”

Âu Dương Thụy nói.

Vân Mộ Hoa liếc mắt nhìn

anh ta một cái, “Nhàn rỗi nhiều chuyện! Tôi không tin mình xử không nổi mấy

cái thuật ngữ chuyên ngành này!”

“Đúng vậy, vài thuật ngữ tiếng

Anh này sao làm khó được Mộ Hoa của tôi.” Âu Dương Thụy cười khẽ.

“Em trai, cố lên!” Vân Mộ

Âm đầy thâm ý mà nhìn bọn họ, thanh âm nhẹ nhàng an ủi, “Có Thụy giúp em, chị

thực sự rất yên tâm.”

“Không cần anh ta giúp!”

Vân Mộ Hoa không quên đuổi người, “Hai người đều có thể đi ra ngoài, đừng hại

tôi phân tâm!”

“Thụy rất tài giỏi nha! Các tập đoàn lớn đều tranh giành muốn được anh ta giúp sức, hiện tại anh ta bằng

lòng giúp đỡ cho em, đó chính là phúc khí của em.” Vân Mộ Âm nói với Vân Mộ

Hoa.

“Phải không?” Thật khó hiểu, công ty của bọn họ đâu phải văn phòng luật sư đâu.

Âu Dương Thụy căn bản không muốn ‘được’ tranh giành, chỉ cần có thể nấn ná ở lại Vân thị là tốt rồi,

như thế về sau mới lừa được Vân Mộ Hoa vào trong tay.

Để thoát khỏi sự dây dưa của

Âu Dương Thụy, Vân Mộ Hoa đem tất cả văn kiện dọn sạch đến văn phòng Vân Mộ

Âm.

Vân Mộ Âm lúc này đang ngồi

trong văn phòng lật xem tạp chí thời trang mới nhất.

Vân Mộ Hoa đặt văn kiện

trong tay xuống, liếc nhìn bà chị của mình một cái. Cứ nhớ đến Âu Dương Thụy giống

hệt một miếng kẹo cao su bám dính lấy mình, lại nghĩ đến Vân Mộ Âm tiếp tay

cung cấp địa chỉ cho anh ta, cậu liền cảm thấy tám phần là bị Vân Mộ Âm bán đứng

rồi. Vì thế, Vân Mộ Hoa lập tức khoác lên mình bộ dạng khởi binh vấn tội, “Chị sao lại liên lạc với Âu Dương Thụy?”

Vân Mộ Âm khẽ cong cánh môi

đỏ mọng xinh đẹp mê người, “Còn không phải lúc đó em bảo chị đi điều tra

anh ta, nên mới điều tra ra sao.”

“Vậy sao ngay từ đầu

không nói cho em, tình nhân của Tô Hàm chính là Âu Dương Thụy?” Cái loại cảm

giác bị rình mò xét nét việc riêng tư này khiến Vân Mộ Hoa tức giận, bắt đầu quát lên.

“Em muốn chị nói sao hả?”

Vân Mộ Âm vô tội nói, “Chị là không muốn đả kích em, tránh cho khi em đối mặt với

tình địch, chỉ vừa nghe tên đối phương đã sợ mất mật, không đánh đã chạy rồi.”

“Nhưng đây là việc riêng tư

của em!” Vân Mộ Hoa vô cùng bất mãn mà trừng mắt nhìn Vân Mộ Âm.

Vân Mộ Âm bĩu môi, tiếc nuối

nói, “Âu Dương Thụy kia lớn lên bộ dạng không tệ lắm, gia thế cũng rất tốt, sao

em không nắm cho chắc vào?”

“Chị, chị nói xằng nói bậy

cái gì thế?!”

“Nói xằng nói bậy? Có sao?”

“Em không muốn nói về anh

ta!” Vân Mộ Hoa suy sụp mà mở máy tính, dự định xử lý công việc.

“Chấp nhận anh ta đi.” Vân

Mộ Âm không nhịn được mà thay Âu Dương Thụy ra mặt nói chuyện, “Một năm em bỏ về

nước, anh ta sống cũng không tốt lành gì.”

“Anh ta sao có thể không sống tốt?” Vân Mộ Hoa cười nhạt, trong lòng thế nhưng lại lặng lẽ chấn động một hồi.

“Sao vậy? Đau lòng sao?”

Vân Mộ Âm tùy mặt gửi lời, thăm dò hỏi.

“Không có!” Vân Mộ Hoa nhanh chóng phủ nhận.

“Vì em, anh ta đến bây giờ vẫn là một người cô độc.”

Vân Mộ Hoa hoài nghi trừng

mắt nhìn. Là sự thật, hay là giả? Con bướm say hoa (*) kia bỗng nhiên lại không

trêu hoa ghẹo nguyệt?

(*) Bướm say hoa: chỉ loại

đàn ông trăng hoa bay bướm.

Vân Mộ Âm giả bộ thở dài,

“Nếu không phải anh ta nhờ chị giúp đỡ, chị cũng không rảnh rỗi nhúng tay quản

chuyện của hai người đâu. Việc này Âu Dương Thụy cũng chưa nói cho em biết?”

“Không…”

“Nghe qua câu này chưa?

‘Lãng tử hồi đầu kim bất hoán’ (*).”

(*) Lãng tử hồi đầu kim bất

hoán: người lang bạt hư hỏng đến mức nào, nếu biết hồi tâm chuyển tính,

ăn năn hối cải thì phẩm chất đạo đức của người đó vẫn trở lại nguyên thể trong

sáng, cao thượng.

Lời nói Vân Mộ Âm triệt để lay động Vân Mộ Hoa. Anh ta cậy nhờ…. Vân Mộ Hoa không dám quá tự tin, chí ít hiện

tại, cậu không có biện pháp mở lòng đón nhận Âu Dương Thụy.

Theo những thông tin càng

ngày càng bát quái của bà chị mình, Vân Mộ Hoa càng lúc càng thiếu tự nhiên, “Chị

nói quá rồi.”

“Đừng mắc cỡ, chị đây là

đang giúp em phân tích mấu chốt vấn đề!” Vân Mộ Âm ‘chính nghĩa’ nói, ra vẻ yêu

quý bao bọc em trai.

Vân Mộ Hoa xấu hổ quẫn bách

nhìn Vân Mộ Âm, “Chị rốt cuộc muốn nói cái gì hả?”

“Kỳ thực cũng không có gì.

Chị chỉ là muốn nói cho em biết, phải tận dụng thời cơ, mất đi rồi thì sẽ không

tìm lại được đâu nha.”

Vân Mộ Hoa suy nghĩ cả buổi

trời, đột nhiên hỏi ngược lại, “Anh ta có chỗ nào tốt mà có thể khiến cho chị

trở thành người cùng hội cùng thuyền, ra mặt giúp anh ta nói chuyện?”

“Ai….” Vân Mộ Âm trêu ghẹo,

“Âu Dương Thụy đẹp trai như thế, điều kiện tốt như thế, là phụ nữ đều sẽ yêu

thích anh ta, chị hiển nhiên không phải ngoại lệ.”

“Nói ngắn gọn đi. Chị rốt

cuộc nhận được lợi ích gì từ anh ta?” Vân Mộ Hoa căn bản cũng không tin những lời

này của Vân Mộ Âm. Người khác có thể không biết, nhưng cậu lại không hiểu chị

mình sao?

Vân Mộ Âm mất tự nhiên mà cười gượng

một tiếng, đi tới ngồi xuống bên cạnh Vân Mộ Hoa, nhẹ giọng hỏi, “Em trai

ngoan, nói cho chị nghe, em vẫn là muốn làm bạn với anh ta, hay làm ‘bạn gái’ của

anh ta?”

“Bạn gái cái đầu chị!” Vân

Mộ Hoa tức giận nói. Sao lại kéo chuyện bạn gái vào đây rồi? “Ai muốn làm bạn

gái của anh ta!”

“Nói sai rồi, là bạn trai,

hoặc là tình nhân..” Vân Mộ Âm nghiêm túc nói.

“Không biết!” Vân Mộ Hoa

trả lời qua quít.

“Không là ý gì?” Vân

Mộ Âm cố gắng thử khai thông cái đầu của Vân Mộ Hoa, “Người mới biết yêu thật vô phương

cứu chữa! Bà chị này sao lại có đứa em trai ngu ngốc đần độn như em chứ hả!” Thực là không có

thuốc chữa mà!

“Xì– ” Vân Mộ Hoa khinh

thường nói, “Không biết là không biết. Lại nói, chị không phải một người

đàn ông cũng chưa từng qua lại hay sao, còn không biết xấu hổ nói em…”

“Tiểu tử thối!” Vân Mộ Âm lập

tức tặng cho cậu một cái tát vang dội.

“Được rồi, được rồi, không

nói việc này nữa, được chưa?” Vân Mộ Hoa giọng điệu ‘cầu xin tha thứ’. Trong lòng cậu một chút cũng chưa từng nghĩ tới loại chuyện này.

Vân Mộ Âm giống như chợt nhớ ra cái

gì, vỗ vỗ bờ vai em trai, “Đúng rồi, sắp tới sinh nhật baba.”

“Thứ bảy.”

Sinh nhật baba là chuyện mà Vân Mộ Hoa lo lắng nhất. Căn cứ vào thái độ hiện tại của Tô Hàm, cậu không đảm

bảo cô nàng sẽ đồng ý cùng cậu tới tham dự dạ tiệc sinh nhật. Nếu như Tô Hàm không

đi, cha mẹ cậu hẳn là lại lo lắng không yên rồi.

Đều do Âu Dương Thụy! Qủy

tha ma bắt! Anh ta phá hỏng gia đình của cậu, bản thân anh ta thế nhưng lại đứng

một bên hóng mát!

“Đừng lo lắng, Tô Hàm nhất

định sẽ đi.” Vân Mộ Âm nhìn thấu tâm sự của em trai mình.

“Sao chị lại biết?” Vân Mộ

Hoa hỏi lại.

“Đừng quên Tô thị còn phải

nương nhờ vào sự trợ giúp của ba mẹ, em nói xem cô ta có thể không đi hay không?” Vân

Mộ Âm nói một cách tự tin vô cùng.

Đây là hôn nhân vì lợi ích,

Tô Hàm chỉ dùng cậu để làm bàn đạp mà thôi.

Hiện tại Tô Hàm vì Âu Dương

Thụy mà đề nghị ly hôn với cậu, cuộc hôn nhân này cậu còn muốn tiếp tục kéo dài

nữa sao…