Tác giả: Băng Tuyết Y Mộng

Chương 30: Thiết lập quan hệ hôn phu

TrướcTiếp
“Tôi không muốn!” Khi Vân Mộ Hoa ra sức rút

tay thì đã muộn, chiếc nhẫn kim cương kia đã an vị trên tay của cậu mất rồi.

“Nha, chiếc nhẫn kim cương

này vốn dành cho nữ, thế mà kích thước lại vừa vặn?” Nữ nhân viên có phần kinh ngạc. Dù

sao đàn ông đeo nhẫn của phụ nữ trên tay cũng hơi kỳ quái. Vấn đề này,

Âu Dương tất nhiên Thụy nhanh chóng phát hiện ra. Anh kéo tay Vân Mộ Hoa lại, đồng thời bảo

người bán hàng lấy một chiếc nhẫn nam tới, kiên quyết không cho phép Vân Mộ Hoa

chối từ mà đổi lại chiếc nhẫn trên tay cậu.

Như thế này thì hài hòa hơn

nhiều rồi. Âu Dương Thụy vừa ý mỉm cười,

bá đạo nói, “Rất thích hợp, nó là của cậu, không được phép tháo ra.”

Nữ nhân viên bên cạnh trong

lòng sáng tỏ, thì ra anh chàng đẹp trai này là đang cầu hôn sao? Cái này chính

là nhẫn cưới a!

Vân Mộ Hoa ngượng ngùng muốn

tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, nhưng mà chiếc nhẫn kia dường như cố tình chống

lại cậu, loay hoay một hồi vẫn không thể tháo ra.

Âu Dương Thụy cũng không

ngăn cản hành động của đối phương, khóe miệng khẽ giương lên, tâm tình cực kỳ tốp

đẹp, “Xem ra ông trời cũng cho rằng cậu nên ở bên tôi a.”

“Âu Dương Thụy, anh có biết đây là cái gì không?” Vân Mộ

Hoa vô cùng tức giận, hơn nữa đã có rất nhiều người xung quanh xúm xít hướng

ánh mắt về phía bên này, “Đây là nhẫn cưới!”

“Tôi biết, có gì không đúng

sao?” Nguyên nhân chính là nhẫn cưới thì mới có ý nghĩa, không phải sao?

Vân Mộ Hoa hung hăng trừng

người nọ, “Anh sao có thể làm thế trước mặt bao nhiêu người như vậy?” Một chút

mặt mũi cũng không còn.

“Đừng tức giận.” Âu Dương

Thụy tiến đến bên cạnh Vân Mộ Hoa, ghé miệng vào tai cậu, ái muội nói, “Nhất dạ

phu thê bách dạ ân, chiếc nhẫn này đã sớm là của cậu rồi.”

Nói xong, anh khẽ cắn lên

vành tai người kia một cái, vẻ mặt ôn nhu không gì sánh được.

Quần chúng nhân dân xung

quanh bị triệt để mê hoặc. Anh chàng đẹp trai này quả nhiên là đang cầu hôn

nha~

Vân Mộ Hoa muốn mắng Âu

Dương Thụy không đứng đắn, thế nhưng người kia đã lên tiếng trước, “Vành tai Mộ

Hoa, tôi rất thích.” Nói đoạn lại làm bộ muốn hôn lên.

Bất quá lần này phản ứng của

Vân Mộ Hoa đặc biệt nhanh nhạy, “Anh động dục cái gì?” Cậu một phen đẩy đối

phương ra, thiếu chút nữa đã vung tay lên, ý đồ phòng ngừa anh ta lại áp tới ăn

đậu hũ.

Nhưng là Âu Dương Thụy càng

đánh càng hăng, càng lúc càng thêm suồng sã, cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy thắt

lưng đối phương, “Bảo bối, em muốn làm cái gì?”

“Những lời này phải là tôi hỏi

anh mới đúng!” Vân Mộ Hoa chỉ vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay mình. Âu

Dương Thụy như vậy sẽ khiến cho người khác hiểu lầm, có biết không?

“Ừ, nếu em không nói, tôi đã

quên mất.” Nói xong, Âu Dương Thụy liền cầm chiếc nhẫn còn lại của cặp nhẫn cưới

đeo vào ngón tay mình, trên môi xuất ra một tia tiếu ý, “Xem đi, như vậy em đã

vừa lòng chưa?”

“Anh thừa biết tôi không có

ý này!” Bị Âu Dương Thụy bỡn cợt, Vân Mộ Hoa liền vung chân hung hăng giẫm lên

chân đối phương. Nói gì đi chăng nữa, cậu cũng không thể để cho tên khốn Âu Dương Thụy

này đạt được mục đích.

“A…” Nói không đau thì

chính là nói dối. Âu Dương Thụy nhíu mày.

Nghe thấy người

kia khe khẽ kêu đau, Vân Mộ Hoa lại có chút chột dạ cùng vài phần không đành. Bất quá, những

cảm xúc này liền nhanh chóng bị cậu xua đi. Thế nhưng một giây sau đó, Vân Mộ

Hoa phát hiện đám nữ nhân viên trong cửa hàng đang nhất loạt dùng một loại ánh mắt tràn đầy phẫn nộ

mà nhìn về phía cậu. Đây chính là lên án tội ác của cậu đi?

Vân Mộ Hoa trong lòng tức

giận đến không thốt lên lời, nỗ lực dùng sức

muốn tháo chiếc nhẫn trên tay ra. Đáng tiếc, cho dù da thịt nơi ngón tay đã

phiếm hồng đến mức thiếu chút nữa xây xát trầy trật, chiếc chân vẫn cứ an vị không

rời. Sao lại như vậy?

Vân Mộ Hoa chán nản nhìn

chiếc nhẫn, có chút suy nghĩ tiêu cực. Chẳng lẽ ông trời thực sự muốn cậu và Âu

Dương Thụy dây dưa dính dáng thành một khối hay sao?

“Bảo bối, em vẫn là nên chấp

nhận số phận đi.”

Âu Dương Thụy bỗng nhiên

lên tiếng. Cái biệt hiệu buồn nôn kia thật khiến cho Vân Mộ Hoa chấn động không ít.

“Đúng vậy, vị tiên sinh

này, ngài cứ đeo đi.” Nữ nhân viên vẻ mặt hâm mộ ước ao, bất bình mà lên tiếng

nói đỡ cho đại soái ca.

“Tôi là nam!” Vân Mộ Hoa

khó khăn nói. Các cô ấy đều không cảm thấy có chút kỳ quái nào sao?

“Chúng tôi biết rõ ngài là nam

a.” Cô nhân viên nhiều chuyện một lần nữa nói chen vào, “Các anh không phải

chính là BL sao.”

BL là cái gì? Vân Mộ Hoa

nghe không hiểu mấy lời không đầu không cuối của bọn họ.

“A—” Cô nàng bán hàng khó

hiểu nhìn cậu, “BL chính là nam – nam tương ái a.”

Nam – nam tương ái? Vân Mộ

Hoa nháy mắt mấy cái, chẳng trách mấy cô gái này không cảm thấy cậu và Âu Dương

Thụy có gì kỳ quái.

“Tiểu công tặng cho tiểu thụ

một cái nhẫn thì tính là cái gì a? Cho dù tiểu thụ muốn mặt trăng trên trời,

tiểu công cũng nhất định có thể hái xuống được.”

Đám nữ nhân viên hoàn toàn

coi Âu Dương Thụy và Vân Mộ Hoa là một đôi tình nhân, mà ở trong lòng bọn họ

cũng trăm phần trăm nhận định Vân Mộ Hoa chính là tiểu thụ!

Vân Mộ Hoa cúi đầu, trong

lòng âm thầm kinh ngạc. Cậu nghiêm túc quan sát chiếc nhẫn trên tay. Kỳ thực

chiếc nhẫn này rất tao nhã, hơn nữa dù sao cũng tháo không được… Nếu vậy thì cứ nhận

đi?

Âu Dương Thụy nghe mấy

nữ nhân viên nói, trong lòng không biết nên khóc hay nên cười, lại nhìn vào bộ

dáng do dự chần chừ của Vân Mộ Hoa, liền cười hỏi, “Quyết định nhận rồi sao?”

“…” Vân Mộ Hoa ngây ngốc

nhìn anh, vẫn chưa có câu trả lời.

“Không nói gì thì xem như

em đã tiếp nhận.” Âu Dương Thụy híp mắt nhìn người trước mặt.

“Ngang ngược!” Vân Mộ Hoa

cao giọng nói ra hai chữ.

“Nếu như em biết nghe lời hơn một

chút, tôi sẽ không ngang ngược nữa.” Anh cũng không muốn tạo áp lực với Vân Mộ

Hoa, thế nhưng tiểu bạch thỏ cứ ương ngạnh bất tuân, không chịu hợp tác, cho nên

anh cũng không còn cách nào khác.

“Nhưng mà tại sao anh muốn

tặng nhẫn cưới cho tôi…” Còn nữa, anh ta có thể đừng ở ngoài gióng trống khua

chiêng dây dưa với cậu như thế này hay không? Không thể chờ tới khi tìm đến một

chỗ không người rồi nói tiếp sao?

Lời nói dang dở của Vân Mộ

Hoa bị Âu Dương Thụy cắt đứt. “Ngốc!” Anh vừa cưng chiều lại vừa bất đắc dĩ

nhìn người kia. Tên ngu ngốc đần độn này chẳng lẽ một chút cũng không cảm nhận được hàm

ý sâu xa của nhẫn cưới hay sao?

“Ngốc?” Vân Mộ Hoa khó hiểu

hỏi lại, “Cái gì ngốc? Tôi đang hỏi tại sao anh lại muốn tặng nhẫn cưới cho

tôi. Anh nói ‘ngốc’, ý của anh là anh thực sự bị ngốc nên mới tặng nhẫn cho tôi?”

“Ngu ngốc!” Âu Dương Thụy

rành mạch nói, “Tư duy logic của cậu thật có vấn đề!”

“Vậy…” Đến tột cùng là cái

chuyện gì đây?

Đúng lúc này, Vân Mộ Âm lo lắng gọi

điện thoại tới, Vân Mộ Hoa vừa vặn bắt máy.

“Alo?”

“Em đang làm gì thế?” Cũng

không biết Âu Dương Thụy và Vân Mộ Hoa tiến triển tới đâu rồi.

“Em đang ở tiệm trang sức.”

“Trang sức?” Vân Mộ Âm còn

tưởng rằng theo đúng kế hoạch, hai người kia sẽ gặp nhau ở cửa hàng đồ cổ chứ? Cô giật

mình kêu lên, “Chị đã bảo em đợi ở tiệm đồ cổ chọn quà cho papa, em vậy mà lại đi

đến cửa hàng trang sức!?”

“Không phải.” Vân Mộ Hoa vội

vàng bịt tai, chịu không nổi thanh âm lớn tiếng của chị mình.

Tiếng nói của Vân Mộ Âm từ

trong điện thoại nhanh chóng vang ra bên ngoài, sau đó chui vào lỗ tai Âu Dương

Thụy. Anh nhíu mày đoạt lấy điện thoại trên tay đối phương, nói, “Mộ Âm, tôi

đang ở chỗ Mộ Hoa, cô cứ yên tâm, tôi sẽ không để cậu ta chạy loạn.”

Hàm ý ẩn giấu trong lời

nói của anh, Vân Mộ Âm vừa nghe liền hiểu, lập tức thay đổi thái độ, ngại ngùng cười

ra thành tiếng, nói một câu chúc đi chơi vui vẻ rồi cúp điện thoại.

Vân Mộ Hoa không biết hai

người này hợp sức bày mưu, trong cái đầu ngu ngốc còn có chút cảm kích Âu Dương

Thụy vì đã giúp cậu giải vây, thoát khỏi bài ca không có điểm dừng của bà chị.

“Một chút nữa cậu có kế hoạch

gì không?” Âu Dương Thụy rất lịch sự hỏi, tuy rằng anh vốn dĩ đã được Vân Mộ Âm

tiết lộ toàn bộ hành trình của Vân Mộ Hoa.

“Trở về công ty thôi.” Cậu

vẫn còn có chút chuyện chưa giải quyết xong.

“Tôi cùng về với cậu.”

“Tôi có xe.”

“Nhưng lúc nãy tôi đã đáp ứng

chị cậu sẽ đi theo trông chừng cậu.” Âu Dương Thụy cường thế kéo tay đối

phương, híp mắt cười, “Ngoan, để hôn phu này lái xe đưa em về.”

Sắc mặt Vân Mộ Hoa lập tức

đỏ bừng, trong tâm càng thêm hoảng loạn, định bụng rút tay ra. Thế nhưng, cậu tựa

hồ đã bị người nọ bao vây bắt giữ, không cách nào thoát ra được…