Tác giả: Hi Hành

Chương 1

Tiếp
Thiên Khải năm thứ ba, sau hai năm chinh chiến cuối cùng kết thúc kèm đặc phái viên song phương hạ xuống con dấu hòa thư, Đại Chu cùng Đại Kim lấy hoài thủy phân giới, không phân quân thần, mãi xưng huynh đệ.

Tin tức truyền đi, nhân dân hai nước hoan hô chúc mừng, chỉ có người trải qua chiến tranh mới biết hòa bình trân quý biết bao nhiêu.

Đại Chu, kinh sư Túc An, Vĩnh Ninh phố, dinh thự phủ Viễn công do hoàng gia ban cho, lúc này cờ màu tung bay, chiêng trống vang dội ngập trời.

Phủ Viễn công, Thẩm Phác Văn là một trong những truyền kỳ của Đại Chu quốc. Hắn xuất thân thế gia, nhưng không dựa vào gia thế, mà lấy vị trí trạng nguyên tiến vào triều, nhiều lần đảm nhiệm chức vụ quan trọng, là tam triều nguyên lão, lúc Đại Kim xuôi nam, Long Khánh đế thân chinh xuất trận, bất ngờ gặp mai phục, là hắn bất chấp quên mình hộ giá, lấy chính thân mình đỡ bốn mũi tên của địch nên Long Khánh đế mới bình an vô sự. Khi Long Khánh đế băng hà, các hoàng tử hỗn chiến, là hắn hết lực ủng hộ lục hoàng tử lên ngôi, nên mới đạt được thành tựu như bây giờ.

Lại nói, năm nay Đại Chu quốc có hai sự kiện long trọng, đầu tiên, tất nhiên là Đại Kim nghị hòa ngưng chiến, quốc gia không phải cúi đầu xưng thần đổi lấy việc ngưng chiến. Hai là, Phủ Viễn công rốt cuộc lựa chọn được con nối dõi.

Nhân sinh không có vạn sự như ý, câu nói này ứng với Phủ Viễn công đức cao vọng trọng.

Như vậy, nhân vật truyền kỳ, lại không có con ruột nối dõi, phu nhân phủ Viễn Công là người hiền lành, vì tướng công nạp vô số thê thiếp, cuối cùng không có nổi một mụn con.Phủ Viễn công bản tính rộng rãi, từ nay về sau cự tuyệt nạp thiếp.Trải qua nhiều năm lựa chọn, tại đại thọ bảy mươi tuổi rốt cuộc chọn một người trong tộc cho làm con thừa tự.

Tất nhiên đối với người sắp làm con thừa tự kế thừa tước vị này, hắn thập phần hài lòng, lần đối chiến với Đại Kim cũng lập được chiến công hiển hách.Là một thanh niên trẻ tuổi, trong gia tộc họ Thẩm tuy vị trí trung thấp nhưng tính tính trầm ổn, từng bị tàn tật, khi mọi người thấy thanh niên bên cạnh Phủ Viễn công tất cả đều ngoài ý muốn mà chấn kinh.Không thể tranh luận, người trẻ tuổi này cũng sắp trở thành một truyền kỳ của Đại Chu.

Ngày mười tám tháng bảy đẹp ngày cho việc xem cát, nghi, nạp thân.

Bên ngoài phủ Viễn Công vô cùng náo nhiệt, từng nhóm người mặc cẩm bào không ngừng mang tới lễ vật, người tuyên xướng không kịp hít thở, cơ bản báo tên quan viên trong triều mấy lần, cho đến khi quà mừng của hoàng thượng đến không khí mới đạt tới cao trào.

"Này...Thiên ân cuồn cuộn a.." Tên sai vặt ưỡn thẳng lưng, khuôn mặt không thể che lắp đầy ánh hào quang.

Quân trong kinh thành giới nghiêm tất cả các ngã tư đường, nhưng không ngăn được dân chúng hiếu kỳ muốn xem náo nhiệt, pháo nổ, chiêng trống vang trời, con ngựa dẫn đầu đội ngũ đón dâu trở về.

"Nhìn kìa...đó là Thẩm gia công tử.." Truyền kỳ xuất hiện kèm theo từng đợt huyên náo, cuộn trào mãnh liệt, dân chúng bị cấm quân chèn áp đến lảo đảo xiêu vẹo.

Công tử ngồi trên ngựa một thân trang sức đỏ, dưới ánh mắt trời phát ra thần thái chói mắt khiến người xem không thể nhìn thẳng.

Tại phía sau là bốn gã nâng hỉ kiệu, phía trước mặt đại hồng kiệu thêu chữ " Hỉ " bằng chỉ kim tuyến, bốn góc kiệu là banh vải nhiều màu sắc, lúc đung đưa sáng rỡ bắn ra bốn phía, các cô nương có mặt tại đây vừa hâm mộ vừa tức đến đỏ mắt.

"Ta... nếu có thể ngồi trên một cái kiệu như vậy, chết cũng cam nguyện a..." Có cô nương hô to đưa tới một mảng tiếng cười.

Tại trong tiếng cười có người phát ra thanh xuy, thanh âm mang mấy phần thê lương cùng không khí vui mừng thoáng chốc bất hòa.

"...Chỉ nghe người mới cười, nào nghe người cũ khóc.." Một lão già vừa quơ quơ đầu đầy tóc bạc vừa u u thở dài.Người chung quanh nghe thấy, người biết nội tình thì nổi tâm trạng buồn rầu, người không biết thì vội vàng hỏi thăm.

"Nói vậy, vị Thẩm công tử này đã thú qua vợ rồi?" Lời chưa nói xong, liền nghe bên kia một trận ồn ào, càng náo nhiệt, dân chúng tâm lại sôi trào lên.

Tầm mắt mọi người đều hướng về phía trước cửa phủ Viễn Công, tất cả chấn kinh, đội đưa dâu đã rảo bước lên đại môn lúc này cùng dừng chân lại.

Một nữ tử thân áo váy tố đứng trước đại môn, lưng quay về hướng mọi người, dân chúng không ai nhìn thấy dung nhan của nàng, chỉ thấy thân thể nhỏ bé và yếu ớt đang không ngừng đong đưa, tựa như nếu có trận gió thổi qua liền muốn ngã.

Tân lang chinh chiến sa trường khuôn mặt thô ráp nay càng thô ráp hơn, chân mày cau lại, môi mỏng mím thành đường thẳng, hắn nhìn người nữ tử trước mắt, chậm rãi nâng cằm lên.

"Cố thị, ngươi định như nào?"

Giọng nói tân lang vang lên, tựa như đao kiếm trên chiến trường va chạm vào nhau, lạnh như băng không có một chút tình cảm.

Nữ tử thân mình run lẩy bẩy, như bị khí thế tân lang chế trụ, nàng hốt hoảng ngửa đầu cười to, thanh âm giống như chim cú kêu to, vượt qua tiếng chiêng trống vang trời, khiến dân chúng đứng gần phải che lỗ tai lại.

"Ta như nào? Như nào sao?" Nữ tử nghiêm nghị nói, nàng duỗi tay run run chỉ đôi tân lang tân nương trước mặt "...Thẩm An Lâm...Ta... Cố Thanh Nương gả cho ngươi bảy năm...phụng dưỡng phụ mẫu ngươi, lo liệu gia nghiệp...bảy năm.. bảy năm a..Thẩm An Lâm..Thẩm An Lâm..ta tới cùng làm sai cái gì" Nàng nói chuyện, từng bước một bước đến gần, ngửa đầu nhìn đôi tân lang cao cao tại thượng, lúc đến gần lại khóc không ra tiếng.

Tân nương đứng bên cạnh, tay nắm thật chặt hồng trù,trong lòng bất an, nàng tiến lên dựa sát vào người tân lang.

Nhìn đôi phu thê sóng vai đứng thẳng, nữ tử rốt cuộc không chịu nổi, thân hình lay động "..Ta gả cho ngươi lúc... ngươi không có ở nhà.." Nàng si ngốc nhìn tân lang tuấn tú trước mặt, "..Thẩm lang.. ngươi nhìn áo cưới thực đẹp đi.."

Tân lang mi giãn ra mấy phần, như nghĩ tới điều gì, thanh âm cũng hòa hoãn " ...Cố thị..đừng vội náo.." Hắn chậm rãi nói, một mặt quơ quơ tay.Bốn phía hạ nhân làm bộ lập tức đánh tới.

"Ai dám tới đây!" Nữ tử hốt hoảng từ trong tay áo rút ra một thanh đao, lung tung vung tứ phía, một mặt hướng tới tân lang "...Bà mẫu hài cốt chưa lạnh, ngươi liền hưu thê khác thú, ngươi đừng quên bà mẫu muốn ngươi lập lời thề!"

"Cố thị!" Bà mẫu, hai chữ nhập vào tai, sắc mặt tân lang nháy mắt xanh mét, mới vừa hiện một tia nhu hòa nay liền biến mất, quát to một tiếng.

"Cố thị..Cố thị.." Nữ tử tiêu điều lạnh lẽo lập lại "Thẩm lang...nhiều năm trôi qua, ngươi chưa từng gọi tên riêng Mười Tám Nương..hôm nay..ngươi liền gọi ta Mười Tám Nương đi..."

"Còn ra thể thống gì!" Tân lang phẫn nộ, ống tay áo vung lên "Dẫn đi!" Hạ nhân từng nhóm thân cao thể tráng, lao lên tính đoạt thanh đao trong tay nữ tử.

"Thẩm An Lâm" Nữ tử quát chói tai, nàng ngẩng đầu, hướng tân lang "Ta ...Cố Mười Tám Nương lấy cái chết, thề thành quỷ cũng không buông tha ngươi!" Kèm lời nói, đám người bộc phát một trận kinh hô.

Lúc này, tân nương đang dính sát vào tân lang cũng phát hiện không khí thay đổi, bất chấp lễ nghi, nâng tay kéo khăn voan che mặt xuống, đập vào mắt nàng là màu đỏ tươi chói lóa.

"A!" Nàng không khỏi kinh hô, che miệng lại, toàn thân phát run.

"Cố thị!" Tân lang sải bước tiến lên một bước rồi lại dừng chân, trên mặt gân xanh nổi lên, đôi tay nắm chặt, nhìn nữ tử bị đao cắm tại lồng ngực té xuống, chậm rãi chuyển khai tầm mắt.

"..Thẩm An Lâm..." Nữ tử tồn tại một tia ý thức, tầm mắt nàng nhìn chung quanh, cuối cùng dừng trên khuôn mặt như hoa sen mới nở của tân nương "...Viên...Tố Phương..."

Thanh âm bốn phía dần dần biến mất bên tai nàng, gương mặt người nọ cũng dần trở nên mơ hồ.

"..Ta..Cố Mười Tám Nương bảy năm vì hắn làm áo cưới..." Nàng lẩm bẩm nói, lại không có người nghe đến nàng nói tiếp " Cũng tốt, cũng tốt ... Nghĩ ta Mười Tám Nương khiếp nhược nhu thuận cả cuộc đời, lúc sắp chết cũng sảng khoái một phen.."

Kỳ thật, nàng biết, này thống khoái, một đao này trừ mất đi tính mạng của bản thân, cũng không thu hoạch được gì, hắn Thẩm An Lâm hưu thê sớm đã dàn xếp tốt, nàng chết sẽ không cấp hắn vết nhơ nào, ngược lại càng tăng thêm điểm sáng cho hắn mà thôi.Chính là, nàng cũng không nghĩ sống nữa, lúc thấy hưu thư là lúc nàng bơ vơ không nơi nương tựa, dù nàng khóc nàng nháo nàng quỳ xuống cầu xin, đến cuối cùng chỉ phí sức, thậm chí đến nguyên nhân cũng không có được, nam nhân nàng coi là trời là đất chỉ lưu lại cho nàng là bóng lưng lạnh băng.

Cố Mười Tám Nương nàng tới cùng làm sai cái gì? Bảy năm trước là nhà hắn cầu nàng gả, bảy năm sau cũng là nhà hắn đuổi nàng, sớm biết thế này, trước sao làm?

Nàng là cô bé mồ côi, phụ mẫu mất sớm, không huynh không đệ không tỷ muội tương trợ, không nhi tử...Đến cuối cái gì cũng không có, sống trên thế gian không người thương...một chút cũng không sinh cơ...một chút cũng không sinh ý...

"Nhanh, ấn huyệt nhân trung..." Thanh âm bốn phía tràn đầy lo âu, ngay sau đó là một trận đau nhức, khi đao đâm vào ngực, nàng cũng không cảm thấy đau như vậy.

"..Còn thở...nhanh.."

"Thanh nhi...Thanh nhi.." Tiếng gọi như xa như gần dần dần ngưng tụ ý thức nàng.

"..Đại phu tới..nương...ta tìm đại phu tới.." Tiếng nói quen thuộc, quen đến mức nước mắt nàng không khống chế được mà trào lên.

"Nương...muội muội khóc..muội muội còn sống.."

Nương..ca ca...cho rằng đã quên họ, một khắc này nàng có thể thấy họ sao? Có thể gặp họ? Nhìn thấy thân nhân mình yêu quý...

Một ánh sáng hiện lên, nàng mở mắt ra.Nàng thấy gương mặt phụ nhân ước chừng khoảng ba mươi đầy lo lắng bi thương, hai mắt thì đẫm lệ nhìn nàng "Nương.." nước mắt nhất thời cuộn trào mãnh liệt, phát ra tiếng gọi đến bờ môi cũng như tiếng vo ve của ruồi muỗi.

Phụ nhân sớm đã bị hoa mắt căn bản không thấy nàng đã mở mắt ra.

"Nương! Muội muội tỉnh!" Tiếng nói đột nhiên vang lên, đồng thời xuất hiện khuôn mặt thanh niên ngây ngô vẫn đang chảy lệ.

"Ca ca" Nàng lẩm bẩm nói, không dám lớn tiếng chỉ sợ bừng tỉnh mộng đẹp, chỉ dám si ngốc ngắm nhìn những khuôn mặt này...

Mười năm...mươi năm ...nàng mất họ đã mười năm.