Tác giả: Hi Hành

Chương 16: Không bán

TrướcTiếp
“Chu chưởng quầy..”Nàng chậm rãi mở miệng nói, trên mặt tựa khiếp ý “ Dược của ta không phải giả..”

Chu chưởng quầy tươi cười nói “Đương nhiên không phải! Đó là nha đầu nói lung tung!”

Nói xong lại hướng phía hậu đường mắng vài câu.

Xem Chu chưởng quầy mặt đầy tức giận cùng áy náy, Cố Thanh Nương không thể nói rõ trong lòng có cảm giác gì.

Nếu như là nàng trước kia, đương nhiên sẽ cho rằng Chu chưởng quầy không rõ sự tình, hết thảy đều là nha đầu kia tự chủ trương.

Nhưng nàng bây giờ đã khác, Cố Thanh Nương trong mắt hiện lên tầng sương mù.Tục ngữ có câu đánh chó phải nhìn mặt chủ, mà đồng dạng, chó cắn người cũng phải xem chủ tử, không có chủ tử ra hiệu, hạ nhân thế nào lại nhảy ra gây sự?

Ngươi này là quỷ…

Xem ngươi đáng thương mà thôi…

Thế nhưng lừa lên không xong…

Lời tiểu nha đầu nói còn quanh quẩn bên tai nàng, những lời này là Chu chưởng quầy nói chân thực đi.

Tuy rằng không biết vì sao hắn đột nhiên đứng ra ngăn cản đến đỏ mặt, nhưng ít ra tại lúc nha đầu mắng chính mình, hắn vẫn là như thế tâm lý, hơn nữa cũng là trước mặt, bất quá là bởi vì bất đắc dĩ mới không thể mở miệng nói lời hay..

Vì sao? Cố Thanh Nương suy nghĩ hướng ánh mắt nhìn Chu chưởng quầy.

Chu chưởng quầy quay lại nội đường mắng nha đầu, giống như người bị ủy khuất chính là nữ nhi của hắn.

Bởi vì mưu sinh là chuyện tối quan trọng nhất mà lửa hận tạm thời được áp chế trong lòng lập tức lại dâng lên, Chu chưởng quầy trước mặt tựa hồ hóa thân thành thân tộc Cố thị cùng người Thẩm gia, lạnh lẽo khinh thường nàng.

Xem thường ta, các ngươi xem thường ta, cảm thấy ta không có thân nhân nâng đỡ, ai nghĩ muốn giẫm liền tới giẫm một cước, giẫm xong rồi ném hai khối đường bồi thường sao.

Cố Thanh Nương nghĩ nghĩ, nàng bỗng cười lớn.

“Cố tiểu nương tử đừng tức giận a, nghe đại thúc nói, đừng cùng hạ nhân so đo, tới tới..Cầm tiền này..”Chu chưởng quầy nói.

Hắn thấy thần sắc tiểu cô nương không thay đổi, liền cho rằng là phản ứng của tiểu hài tử bị ủy khuất, tiểu hài tử mà thôi, nói vài câu ngon ngọt đâu vào đấy a.

“Thêm ,thêm, nên thêm ít tiền , bồi thường ủy khuất cho người ta a..” Đậu Hoa ở ngoài hô “Ngươi nói phải hay không Trương đại lão gia…”

Trương đại lão gia hừ lạnh một tiếng, rời đám người bỏ đi.

Mọi người kinh ngạc, chính mình không tổn thất a, quần chúng thích nhất xem náo nhiệt, thời gian này không có tản đi ngược lại người người chen lấn muốn xem tận mắt.

“Chu lão gia, ngươi mua dược của tiểu nương tử nhà người ta bao nhiêu tiền a?” Một đại gia tò mò hỏi.

“Đi đi..” Chu chưởng quầy nén giận, khua tay nói, một mặt hướng Cố Thanh Nương “Cố tiểu nương tử, chúng ta vào bên trong nói chuyện, ngoài này ồn ào…”

Cố Thanh Nương cưỡng chế tâm tư chính mình phải bình tĩnh,nàng nhìn Chu chưởng quầy, trước kia gặp chuyện gì nàng đều nhường nhịn nên bị người giẫm đạp, lại không đổi được một câu hay được đối xử tử tế, cuối cùng bị đẩy vào trong vũng nước bùn, lần này nàng tuyệt không sống như vậy.

Nàng nghĩ nếu nàng không lui không nhường nhịn thì kết cục sẽ ra sao.

Cố Thanh Nương ý cười càng lúc càng nồng,Chu chưởng quầy, ta muốn nhìn xem, ngươi giẫm ta một cước này không phải tùy tiện nói giẫm liền thôi!

Nghe Chu chưởng quầy mời mọc, nàng lắc đầu, cười nhạo, nàng cũng không phải loại đần độn.

“Có lời gì mà không thể để mọi người nghe?” Đậu Hoa lại hô lên.

“Đúng rồi, đúng rồi” Người xem chỉ sợ thiên hạ không loạn ồn ào hỏi.

Chu chưởng quầy âm thầm cắn răng, chỉ đành lấy tay đưa tiền tới “Đây là tiền mua dược…”

“Là mười quan tiền?” Cố Thanh Nương cười yếu ớt hỏi, nhìn tiền trong tay hắn.

Chu chưởng quầu gật gật đầu “Đúng thế, tiểu nương tử, vẫn là tám cân, giá tiền…”

“Chu chưởng quầy, chẳng lẽ tiểu Tuyền ca còn chưa hướng ngươi nói?” Cố Thanh Nương cười nói.

“Nói? Nói cái gì?” Chu chưởng quầy ngẩn người.

Xem gương mặt khuôn mặt tươi tắn tuy có chút nhợt nhạt, đầu óc Chu chưởng quầy bỗng oanh một tiếng.

Hắn nghĩ tới, lúc nãy tiểu Tuyền ca mới vừa chạy vào nói với hắn…Này, Cố tiểu nương tử là muốn mặc cả.

Cố Thanh Nương nhìn sắc mặt Chu chưởng quầy, trên mặt như trước cười nhạt, tuy trong mắt nàng đã bịt kín một tầng sương mù dày đặc.

Chu chưởng quầy khụ lên, trên mặt hiện mấy phần kinh ngạc.

“Tiểu Tuyền ca?” Hắn nói, sau híp mắt suy tư “Ta mới xuất môn trở về, còn chưa gặp hắn, Cố tiểu nương tử có chuyện cứ nói.”

Cố Thanh Nương nhìn mắt hắn không khách khí “ Chưởng quầy xem qua dược của ta?”

“Lướt qua thôi…” Chu chưởng quầy tay vuốt chòm râu, tâm lý khó xử, tới cùng nên nói đã xem hay chưa xem đây?

Muốn nói không xem, cô nương này có hay không rao giá trên trời?

“Mới vừa rồi tiểu Tuyền ca cầm vào trong..Chưởng quầy không nhìn thấy tiểu Tuyền ca đi?” Cô Thanh Nương nhắc nhở hắn.

Chu chưởng quầy khóe miệng giật giật, nhìn cô nương trước mắt.

Này…Cố gia tiểu nương tử nghe nói thân thể nhu nhược, mười ba tuổi bất quá trông giống mười một, đứng nơi đó, một trận gió thổi tới liền có thể ngã.

Nhưng xuất thân từ gia đình phần tử tri thức, thần thái đoan trang, từng hành động giơ tay nhấc chân đến nói cười mang nồng đậm phong độ của người tri thức, khiến người nhìn lại cảm thấy đoan trang hữu lễ, Lệ Nương nhà hắn muốn học cũng không học được a.

Như vậy hài tử này sẽ không có nhiều tâm nhãn đi.

Chu chưởng quầy suy nghĩ mắt nhìn xuống đồng thời nhíu mày mấy phần không hài lòng nói “Tiểu Tuyền ca, nhất thời không gặp liền dùng mánh lới, lại đi nơi nào cãi cọ đi, quay về ta lại thu thập hắn!”

Không có trực tiếp trả lời chính mình có nhìn thấy dược liệu hay không.

Lại hướng Cố thanh Nương nói “Tiểu nương tử có việc cứ nói.”

Cố Thanh Nương cười cười “Là như vầy, ta lần này tịnh chế Viễn Chí ống tre, hơn nữa..” Nàng mím môi nhìn Chu chưởng quầy “Hơn nữa không phải tám cân mà là mười cân.”

Chu chưởng quầy tay khẽ run rẩy, nhổ một cọng râu, không dám tin tưởng nhìn tiểu cô nương phía trước.

Nàng nói cái gi? Mười cân? Đó là?

“Viễn Chí ống tre bao nhiêu tiền?” Cố Thanh Nương đột nhiên hỏi.

Chu chưởng quầy sững sờ thuận miệng đáp “Hai mươi quan.”

Lời vừa ra khỏi miệng hắn thiếu chút nữa cắn rớt đầu lưỡi, vội bổ sung nói “ Đây là giá nhập số lượng lớn ..Cố tiểu nương tử ..Ngươi dược là ít…”

“Ta biết .” Cố Thanh Nương gật đầu nói “Liền theo chưởng quầy nói, chưởng quầy người nói nhiều hay ít?”

Thấy tiểu cô nương trên mặt hiện trước cười nay sợ hãi, mang mấy phần ngượng ngùng, nhưng lọt vào mắt Chu chưởng quầy lại cảm thấy như mũi nhọn.

“Thanh Nương…” Hắn nhịn không được mở miệng nói “ Dược liệu ngươi là Viễn Chí ống tre? Ngươi không nhớ lầm chứ?”

“Đương nhiên là Viễn Chí ống tre, là tự tay ta làm…”Cố Thanh Nương cắn cắn môi,sắc mặt ngưng trọng “Vẫn là khiến tiểu Tuyền ca cầm đến đây, chưởng quầy ngươi tự nhìn xem.”

Cầm cái gì mà cầm, sớm đã bị lấy đi…Chu chưởng quầy ấm thầm cắn rắng, cười trừ, khoát tay chặn nói “ Xem cái gì, ta còn không tin Thanh Nương ngươi sao, nói nghe xa lạ quá.”

Cố Thanh Nương cười “Vậy chưởng quầy ra giá đi.”

Chu chưởng quầy không tự giác duỗi tay vân vê râu, xoắn xuýt nửa ngày, mới chậm rãi nói “ Viễn Chí số lượng không lớn…Nhưng là của Thanh Nương ngươi hàng tốt… Mười quan tiền đi.”

“Mười quan tiền?” Cố Thanh Nương lặp lại, trên mặt hiện vẻ thất vọng, chần chờ khó xử mở miệng “ Theo lý thuyết Chu chưởng quầy không phải người ngoài…Bất quá, gia cảnh trong nhà ngày càng khó khăn.Chưởng quầy, Thanh Nương mạo muội, muốn đi nơi khác hỏi một chút.”

Nàng nói xong liền cúi đầu, như là vì chính mình cự tuyệt mà xấu hổ.

Không bán? Chu chưởng quầy cười khổ một tiếng, hôm nay ngươi không bán cũng phải bán cho ta.

“Như vầy đi, hàng xóm láng giềng..” Hắn than thở, đồng tình nói “Thương lượng một chút, ta mua mười lăm quan tiền.”

“Mười lăm quan một sọt?” Cố Thanh Nương ngẩng đầu chớp mắt hỏi.

“Là một cân a.” Chu chưởng quầy vội nói, chỉ sợ nàng muốn cự tuyệt, lời vừa nói ra khỏi miệng liền thấy tiểu cô nương hiện nụ cười cổ quái

.

Chết! Chu chưởng quầy thật muốn cho chính mình một bạt tai.

“Một cân?” Cố Thanh Nương nhìn Chu chưởng quầy, trên mặt kinh ngạc rồi đến ủy khuất hiện rõ ràng “ Nguyên lai là Viễn Chí bán theo cân a..”

Thanh âm này tràn đầy trào phúng.

“Cố tiêu nương tử…” Chu chưởng quầy ngơ ngẩn một khắc, ánh mắt dần sắc bén lên, hắn nghiêm nét mặt nói “ Ngươi hôm nay là ý gì?”

“Không có ý gì…” Cố Thanh Nương yên lặng nhìn xuống dưới, hơi ngẩng đầu lên, thẳng tắp hướng Chu chưởng quầy nói “ Dược này ta không bán.”