Tác giả: Phi Yên

Chương 20: Em là của tôi

TrướcTiếp
Hạ Tử Yên cũng rất ngang ngạnh không chịu yếu thế, vươn cằm hung hăng trừng anh, một chút cũng không sợ...

-” Thế thì sao? Ít nhất cậu ấy vừa đẹp trai học giỏi, còn nữa cậu ấy chỉ thương một mình người ta không bao giờ khiến người ta phải đau lòng, cũng không lăng nhăng như ai kia.Vậy tại sao người ta không có quyền thích chứ....”

-” Hạ Tử Yên “

Vừa chấm dứt lời nói, cô cảm nhận rất rõ một luồn gió lạnh ùa đến...Tiếng quát lớn, đây lần đầu tiên anh gọi cả tên họ của cô ra..Điều đó chứng tỏ anh đang vô cùng tức giận..

Hạ Tử Yên âm thầm nuốt nước bọt, sợ hại nước mắt rưng rưng mấy giây sao òa khóc nức nở, dù sao cô cũng mới mười tám tuổi, dù lém lỉnh thông minh thế nào cũng vô cùng nhát gan..

Bị anh quát mắng, tâm hồn thiếu nữ tổn thương nghẹn ngào uỷ khuất...

Cứ thế quay mặt chỗ khác, khóc nức nở trông vô cùng đáng thương...

Trình Hạo Nhiên khổ sở chẳng biết làm sao..

Anh thả tự do tay cô, ôm lấy thân thê bé nhỏ vào lòng, hôn lên má cô nhẹ giọng..

-” Đừng khóc...”

-” (..............)

Bây giờ cái gì cũng không nghe vào..Khóc vô cùng thương tâm,bờ vai run run xoay người nằm nghiêng nức nở...

Anh cũng xoay người theo cô, ôm cô từ phía sau một chút giận dữ xót lại điều bay sạch không tâm hơi..Đúng là trước mặt cô anh chỉ là con hổ giấy...

-” Yên Yên “

Anh dịu dàng áp má mình vào mặt cô, bàn tay như kìm sắt choàng qua eo kéo sát cô vào lòng, nỉ non gọi tên cô..

Qua một lúc nghe tiếng khóc nhỏ hẳn chỉ còn sụt sùi lâu lâu nức nở vài tiếng, anh mới xoay người cô lại, lau nước mắt trên mặt cô..Bé con tuy giận nhưng vẫn nằm yên cho anh ôm, lau nước mắt cho mình, hàng lông mi dài ẩm ướt nhìn xuống chẳng thèm đối ngoài gì đến khuôn mặt kề bên..

Anh nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô đưa lên miệng hôn, ánh mắt dịu dàng nhìn cô chăm chú, cô còn nghe tiếng anh thở dài dường như bất lực hay trăn trở điều hì đó...mất mấy giây mới nghe anh lên tiếng...

-” Yên Yên,đừng đi gặp hắn ta có được

không?”

Thì ra anh vẫn còn trăn trở vụ cô ra ngoài gặp Jack...Hạ Tử Yên im lặng nào chịu trả lời...Anh hôn lên môi cô một cái lại nói tiếp..

-” Tôi hứa với em từ nay sẽ không thân mật với bất cứ người phụ nữ nào khác..Em đừng đi có được không?”

Nói rồi trên mặt anh có chút bức bách vùi mặt vào cổ cô nỉ non..

-” Em là của tôi, chỉ là của mình tôi thôi..Yên Yên “

Hạ Tử Yên mím môi, môi hồng nhếch nhẹ, ánh mắt long lanh hạnh phúc nhưng vẫn chu môi phản bát, vẫn chưa chịu bỏ qua cho anh..

-” Hic...Chú đây là đang dỗ ngọt người ta đúng không....”

Anh ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống hôn lên làn môi mềm mại đang chu ra..Ánh mắt đầy kiên định..

-” Anh chưa bao giờ nói hai lời “

Hạ Tử Yên đương nhiên biết người như Trình Hạo Nhiên không cần phải nói dối, cô cắn cắn môi hờn dỗi nói tiếp..

-” Nhưng chú cũng không cần hứa nha.Bởi vì người ta đâu là gì của chú “

Anh không nghĩ cô vẫn quyết tâm không bỏ qua, bức bách anh đến đường cùng..

Anh suy nghĩ đôi lát, nắm lấy tay cô..

-” Đi theo anh “

Hạ Tử Yên khó hiểu cau mày, anh muốn đưa cô đi đâu..

Chẳng lẽ cô làm quá tay, nên anh bực mình muốn tống cổ cô ra khỏi nhà...

Nhưng là không phải anh đưa cô quay lại phòng làm việc, ấn hai vai cô xuống bắt cô ngồi xuống ghế, còn mình kéo một chiếc ghế khác ngồi kế bên..

Bàn tay thành thạo mở laptop, và nhấn gọi video call cho một ai..

Hạ Tử Yên khó hiểu ngước mắt nhìn anh rồi lại nhìn sang màn hình..

Chỉ hai tiếng reo, bên kia đã có người nhận cuộc gọi..

Hiện trên màn hình là một người đàn ông người Mỹ tuổi tầm trung niên, trên người còn mặc bộ quần áo bác sĩ..Hạ Tử Yên khó hiểu đã thấy ông ta tươi cười, giọng vô cùng thoải mái..

-” Charles.Cậu đã quyết định rồi sao? “

-” Đúng vậy Taylor, tôi đã suy nghĩ kĩ rồi “

Hạ Tử Yên mù mờ chẳng hiểu hai người đàn ông nói gì..Lúc này ngưởi bác sĩ mới đưa mắt nhìn cô.

-” Chào cô gái nhỏ.Thiên thần là có thật đấy Charles...”

Trình Hạo Nhiên mỉm cười quay sang vuốt tóc Hạ Tử Yên đầy yêu thương..

-” Xin chào bác sĩ Taylor “

Hạ Tử Yên đưa bàn tay bé nhỏ mỉm cười chào ông ta...

-”Cô bé, cô đúng là thiên thần của tôi..Haha “

Hạ Tử Yên không hiểu ông ta đang nói gì, lại nghe ông ta nói tiếp, nhưng lại nói với Trình Hạo Nhiên..

-” Charles! Cậu có thể ra ngoài không.Tôi muốn nói chuyện riêng với cô bé”

Hạ Tử Yên quay sang nhìn Trình Hạo Nhiên, nghĩ anh sẽ phản đối, không ngờ anh lại gật đầu nhanh chóng..Rồi quay sang vuốt má cô..

-” Anh đợi em ngoài phòng khách “

Nếu anh chấp nhận để cô một mình nói chuyện với vị bác sĩ kia, chắc chắn phải có lí do..Hạ Tử Yên ngoan ngoãn gật đầu..Nhìn bóng anh khuất sau cánh cửa mà tim cảm thấy bất an không ngừng...

-” Cô bé, thoải mái nào?”

Nghe giọng Taylor vang trong màn hình, Hạ Tử Yên hít thở sâu, lấy lại tập trung..

-” Tôi đã sẵn sàng..Bác sĩ cứ nói đi ạ “

Ông ta nở nụ cười quái dị, trầm giọng..

-” Cô bé trước khi tôi nói vấn đề của mình.

Tôi muốn biết Cô có yêu Charles hay không?”

Hạ Tử Yên ngạc nhiên nhìn ông ta..

-” Điều này cần thiết sao?”

Ông ta gật đầu như lẽ đương nhiên..

-” Đúng vậy! Vô cùng cần thiết “

Hạ Tử Yên cắn môi nhẹ giọng mang chút ngại ngùng..

-” Yêu ạ..Trong cuộc sống của tôi, ngoài anh ấy tôi không thể chứa đựng bất cứ hình bóng người đàn ông nào khác..”

Vị bác sĩ Taylor như rất vừa lòng với câu trả lời của cô...vẻ mặt ông liền trở về nghiêm túc không còn bỡn cợt như lúc đầu..

-” Vậy nếu cô biết người đàn ông của mình bị căn bệnh tâm lí không bình thường..Cô vẫn yêu sao?”

Hai mắt Hạ Tử Yên trừng lớn,miệng có chút run nhẹ..

-” Tâm Lí không bình thường?” Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.Contact - ToS - Sitemap ma thien ky quan thuat huyen cua on noan ngon tinh sac linh vu thien ha chua te chi vuong truyen dam my tien nghich quan bang ngon tinh hoan dam my h vu cuc thien ha ngon tinh nguoc ngon tinh sung$('head').append('');