Tác giả: Phi Yên

Chương 36: Im lặng chống đối

TrướcTiếp
Buổi Tối Hạ Tử có thức dậy, vì sợ cô lại suy nghĩ lung tung, Trình Hạo Nhiên lo lắng không yên, quyết nằm trên giường im lặng ôm lấy cô..Anh không biết nói gì, mở miệng ra sao..Sợ cô lại kích động..

Hạ Tử Yên thật sự cũng không còn sức để gây sự..

Qua ngày kế tiếp Hạ Tử Yên cũng không có ý định xuống giường, Trình Hạo Nhiên nhìn cô yếu ớt mặt vùi vào chăn cái gì cũng không nói, lòng anh đau đớn..

Khi Trình Cẩn Long gọi điện đến, anh nói mình không đến công ty rồi nhanh chóng tắt máy..

-” Yên Yên..Ăn một chút được không em “

-” (..............)

Trả lời lại anh tiếng tích tắt của đồng hồ..

Cô không nói chuyện chỉ nhắm mắt nằm đó..Cả bữa sáng cũng bỏ..Trình Hạo Nhiên bắt đầu lo lắng, dỗ dành một lúc cũng không lấy được cái nhìn của cô..Cứ nghĩ cô muốn ngủ nên kéo chăn qua cho cô rồi vào phòng làm việc gọi điện...

Cánh cửa phòng vừa khép lại Hạ Tử Yên mở mắt ra...

Cô biết anh không đến công ty mà chỉ qua thư phòng..

Cô hiểu Trình Hạo Nhiên không phải loại người nhu nhược anh có chính kiến của chính mình..

Tại sao lần này anh quyết định theo ý kiến của Trình Cẩn Long..Chẳng lẽ vì chiếc ghế Chủ Tịch.Không đúng nếu vị trí của cô thấp hơn chiếc ghế đó anh đã không bỏ lỡ bao nhiêu là thời gian bên cạnh cô ở Mỹ mà không chịu về nước củng cố vị trí của chính mình..

Thế vì cái gì? Dù là cái gì cô cũng không chấp nhận được chuyện này...

Vì lo lắng cho cô Trình Hạo Nhiên gọi Thím Hà quan sát cô hộ anh..Anh còn công việc phải giải quyết..

Trên màn hình lúc này là một người đàn ông người Mỹ tuổi trạc bằng Trình Hạo Nhiên..

Anh ta cười nói..

-” Tần tổng! cá đã mắc lưới “

Trình Hạo Nhiên gật đầu suy nghĩ một chút lại nói..

-” Anh sắp xếp cẩn thẩn vào giúp tôi..Tôi sẽ gọi anh sao “

-” Vâng.Tôi biết “

Dặn dò công việc một chút nữa hai người mới tắt máy..

Lúc này có một người đàn ông đi vào, bề ngoài có phần tri thức nho nhã, cầm một số hồ sơ..

Đây là Khải Huy trợ lý riêng của Trình Hạo Nhiên..

-” Tần Tổng..Đây là toàn bộ dự án của chúng ta..Bộ còn lại tôi đã sao chép để ở công ty..”

Trình Hạo Nhiên gật đầu, môi nhếch nhẹ, nụ cười thần bí khó đoán ra tâm tư của anh..

-” Giám sát chặt chẽ vào.”

-” Anh yên tâm, à đây là hệ thống giám sát mới nhất tôi đã cho người lắp ráp..Tần tổng anh chỉ cần nhập địa chỉ Ip vào là có thể sử dụng “

-” Đây là Kill gửi về sao? “

-” Đúng vậy, cũng là người của anh ấy lắp ráp..”

Kill là một người bạn của anh ở Mỹ, là người anh hoàn toàn tỉnh tưởng...

-” Được rồi cậu về nghỉ đi..”

Khải Huy gật đầu rồi lui ra ngoài...Trình Hạo Nhiên đặt thiết bị vào máy tính..Nhìn phần giám sát tinh vi của mình..Anh thích thú mỉm cười bấm số gọi đi..

Chỉ hai hồi chuông đã có người bắt máy..

-” Charles...Gọi điện khen tôi à?”

-” Kill.Cám ơn cậu nhé..Xong vụ này Cậu về nước mình mời cậu và Triển một bữa “

-” Chuyện nhỏ..Cậu nhớ cẩn thận đấy.À còn nữa hai ngày nữa là ngày đính hôn của cậu rồi.Chúc mừng..haha “

Giọng anh ta đầy châm chọc..

-” Cút “

Nhắc đến vụ đính hôn Trình Hạo Nhiên bắt đầu không giữ nổi bình tĩnh..Anh liền tắt ngụm điện thoại..

Nhận trọng trách Thím Hà không dám lơ là... lâu lâu chạy vào phòng kéo chăn rồi sờ chán Hạ Tử Yên..

Rồi đi qua lượn lại trước cửa phòng của cô một tất cũng không rời..

Trình Hạo Nhiên dặn dò bữa tối nếu cô không ăn thì pha sữa cho cô uống..

Nhìn đồng hồ đã trễ giờ ăn, Thím Hà mở cửa phòng bưng một khay đồ ăn..

-” Cô chủ..Cô ngồi dậy dùng một chút đi “

Hạ Tử Yên chỉ lắc đầu, Thím Hà khó xử thở dài..Đành đem khay cơm ra ngoài..

Chưa kịp xuống cầu thang đã thấy Trình Hạo Nhiên từ phòng làm việc bước ra...

Anh nhìn khay cơm mày nhíu chặt..

-” Cô ấy lại không ăn?”

Thím Hà khó xử gật đầu..

-” Cả ngày nay cô ấy không ăn..làm sao chịu nổi chứ “

-” Được rồi..Thím đi nghỉ đi “

Anh dành lấy Khay cơm đi vào phòng ngủ..Thím Hà thở dài tuổi trẻ bây giờ yêu nhau đó rồi lại hành hạ làm nhau đau lòng..

Trình Hạo Nhiên đặt khay cơm lên tủ..Anh ngồi xuống ôm lấy cô, vuốt ve khuôn mặt có chút tái nhợt của cô..

-” Yên Yên..ngồi dậy ăn một chút đi em “

-” (....................)

Trình Hạo Nhiên biết cô không ngủ, anh lại ôm chặt cô dỗ dành..

-” Em ghét anh cũng được, giận anh cũng được..Nhưng đừng hành hạ mình như vậy có được không em.Cả ngày nay em không ăn gì làm sao chịu nổi “

Mà thật ra anh cũng không ăn..

Cô vẫn im lặng không trả lời, như không nghe anh nói, cả sự tồn tại của anh cô cũng không quan tâm..

Trình Hạo Nhiên vừa lo lắng lại sợ cô sinh bệnh anh đỡ cô ngồi dậy..

Hạ Tử Yên lúc này muốn nhắm mắt cũng không xong, cô mở mắt quát lớn..

-” Anh đừng phiền tôi, tránh ra tôi không ăn, không ăn..”

Trình Hạo Nhiên mím môi, không nói không rằng lấy ly sữa hớp một miếng, lại bóp chặt hàm cô đè môi mình xuống...

-” Không...”

Hạ Tử Yên dùng dằng né tránh nhưng sức cô vô cùng yếu ớt chẳng là gì so với anh...

Một tay anh ôm chặt lấy cô cả chân anh cũng kẹp chặt lấy đôi chân không ngừng quẩy đạp của cô...

Cứ như thế từng ngụm, từng ngụm cho cô uống hết ly sữa, chỉ là hai người như mới đánh xong một trận, dày vò lẫn nhau.....

Anh buông môi cô ra, trên khéo môi xinh đẹp còn vương lại một chút sữa anh hôn nhẹ lên rồi dùng lưỡi liếm đi...Hạ Tử Yên xoay mặt chổ khác, đẩy anh ra mệt mỏi lại vùi mình vào chăn..

Trình Hạo Nhiên cũng không dám ép cô nữa..Nhìn khay cơm còn nguyên vẹn..Anh nghĩ tối nay trước khi đi ngủ anh phải ép cô uống thêm một ly sữa nữa..Chắc chắn cơm này cô sẽ không ăn mà ép cũng không được...