Tác giả: Phi Yên

Chương 47: Truy tìm dấu vết

TrướcTiếp
Tô Uyển chính thức mất tích hai ngày.

Trình Tấn không còn giữ nổi bĩnh tĩnh trình báo cảnh sát..

Trình Cẩn Long có khuyên ngăn Trình Tấn, nhưng ông ta một mực vẫn nghĩ Trình Hạo Nhiên làm việc này..Trình Cẩn Long bất lực ngao ngán..

Tài xế Tô Uyển được tìm thấy, khi tỉnh lại anh ta cái gì cũng nói không biết.Tình thần vô cùng hoảng loạn..

Trình Gia chỉ âm thầm báo cảnh sát để điều tra về Tô Uyền mất tích..Không làm rầm rộ sợ đá động đến truyền thông lại ảnh hưởng đến tập đoàn..

Mấy ngày nay không thấy Tô Uyển liên lạc..

Lâm Triệu Đình cũng lấy làm lạ.Sau khi nhận một tin cơ mật về sự mất tích của Tô Uyển.Lâm Triệu Đình cũng rất bất ngờ..

Khi nhận một tin xấu lại có một tin tốt...

Theo điều tra nhóm máu của Hạ Tử Yên là trùng khớp với ông.Điều đó chứng thực Hạ Tử Yên chính là con gái của mình..

Lâm Triệu Đình vô cùng cao hứng, ông suy nghĩ làm sao để tiếp cận, để nói cho Hạ Tử Yên biết về mối quan hệ của hai người họ..

Ông không ngại đối đầu với Trình Hạo Nhiên..Chỉ muốn mang con gái về bên cạnh ngay lập tức mà thôi...

________________________________________

Tuy nói Trình Hạo Nhiên rất hận Tô Uyển.

Nhưng sự mất tích của bà ta khiến anh có chút phải suy nghĩ..

Đang yên đang lành như vậy sao lại như bốc hơi khỏi nơi đây...

Vì thế Trình Hạo Nhiên không thể không nhún tay vào..

Tên tài xế của Tô Uyển, từ ngày xảy ra chuyện đó, hắn ta có chút lo lắng..

Khi nào cảnh sát cần thiết gọi đến để tra hỏi..Còn lại hắn chỉ ở nhà với vợ con..

Nên khi bị người Trình Hạo Nhiên bắt đến gặp anh...Hắn liền hốt hoảng..

Đây là một phòng vip của nhà hàng ở gần núi..Ngoài Trình Hạo Nhiên còn có một người đàn ông trẻ tuổi lạ mặt khác...

Hai tên vệ sĩ ấn vai hắn ta xuống ghế..Tài xế Tô Uyển run rẩy nhìn Trình Hạo Nhiên..

-”Thiếu Gia.Tôi không liên quan đến vụ bà chủ mất tích thật đấy..”

Trình Hạo Nhiên thong thả uống trà nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh..

Anh ta gật đầu đứng dậy đi một vòng sau đó quàng tay qua người tên tái xế..giọng nói trầm ấm dễ nghe..Nhưng đầy áp bức.

-” Tôi biết anh không liên quan..Tôi chỉ muốn hỏi anh một việc..Trước khi Tô Uyển mất tích bà ta đã đi gặp ai?”

Mặt tên tài xế tái mét hắng giọng gượng nói..

-” Điều này tôi đã khai với cảnh sát.Trước đó tôi chỉ chở bà chủ đến cửa hàng bánh ngọt..

Bà ấy vào trong gặp ai tôi không biết “

Đúng là ngày đó Tô Uyển có vào cửa hàng bánh ngọt, còn vào nhà hàng thì hắn ta không dám khai..Vì mối quan hệ của Tô Uyển và Lâm Triệu Đình mập mờ nói ra sẽ liên lụy nhiều người..Hắn chỉ là làm công ăn lương..Là người của Tô Uyển dù giờ không biết bà ta đâu nhưng Lâm Triệu Đình là nhân vật như thế nào chứ..Hắn đâu dám đụng đến..

Người đàn ông cười rộ lên ngồi xuống cái ghế kế bên chân nọ gác chân kia..

Sắc mặt người đàn ông bất ngờ lạnh lẽo..

-” Anh khai gì với cảnh sát tôi nắm rõ..

Nhưng lời khai hoàn toàn không đúng sự thật “

-” Triển.Nếu anh ta không nói..Cứ để người mình làm việc đi.Rượu mời không uống thì uống rượu phạt..“.

Nghe Trình Hạo Nhiên nói đến hai chân Tên tài xế run lên..

Người đàn ông tên Triển nhún vai..

-” Chậc..Mình chỉ muốn giúp anh ta..Thôi để mình sang phòng khác..Để người cậu ra tay trước mặt mình..Pháp luật sẽ bị vẫy máu...”

Tên tài xế đưa mắt nhìn Nhất Triển rồi nhìn sang Trình Hạo Nhiên, môi hắn ta tím tái..

nhào đến thiếu điều muốn quỳ xuống ôm chân Trình Hạo Nhiên..

-” Thiếu gia..Tôi..tôi nói..Chỉ xin cậu để cho tôi con đường sống tôi còn phải nuôi vợ con tôi nữa..”

Trình Hạo Nhiên nhếch môi..

Nhất Triển gõ lên bàn nói:

-” Chúng tôi không làm khó anh..Hôm nay gặp riêng anh cũng chỉ muốn nghe lời thật từ anh..Tôi bảo đảm sẽ bảo vệ an toàn cho anh..Chỉ cần anh nói cho tôi biết những gì anh biết về mối quan hệ của Tô Uyển bên ngoài...”

Tên tài xế nghe thế, có chút nhẹ lòng gật đầu như giã tỏi..

-” Tôi nói..”

-” Nhớ..Phải thành thật “

Nhất Triển nháy mắt với hắn...

Trình Hạo Nhiên chỉ là im lặng chờ đợi nghe anh ta nói..

Tên tài xế đem mọi chuyện thuật lại những gì ông ta bao năm qua đi theo Tô Uyển...

Sau khi nghe xong bàn tay nhịp nhẹ lên đùi, Trình Hạo Nhiên không có thái độ gì chỉ thấy chua chát dùm cho Trình Tấn..

-” Được rồi đưa anh ta về “

Nhất Triền sai người đưa tên tài xế về..Hắn ta như được ân xá ríu rít cám ơn..

-” Nhiên.Thật không ngờ..Cậu nghĩ Tô Uyển mất tích có liên quan đến Lâm Triệu Đình không?”

Tâm cơ Tô Uyển từ lâu anh đã biết..Nhưng không ngờ bà ta lại có loại quan hệ đó với tên cáo già Lâm Triệu Đình..Nhưng nếu để nói bà ta là người tiết lộ thông tin cơ mật của Tập đòan ra ngoài thì bà ta không có bản lĩnh đó..Phải có người trợ giúp..

-” Mình nghĩ là không vì trong thời gian này Tô Uyển vẫn còn có thể lợi dụng được.Mà ông ta cũng không dại làm chuyện này..”

Nhất Triển gật đầu hiểu ý của Trình Hạo Nhiên..

-” Bây giờ chúng ta có đầu mối để điều tra..Sẽ bắt đầu từ Lâm Triệu Đình..”

Trình Hạo Nhiên gật đầu..Nhất Triển cũng không nán lại lâu..

Trình Hạo Nhiên không ngờ mục đích lần này điều tra vụ Tô Uyển mất tích lại biết ra nhiều thứ hay ho đến vậy..

Người đàn bà này đúng là rắn độc nhưng dù sao một mình ba ta không thể làm nên chuyện..

Vậy người hợp tác với bà ta để giúp Lâm Thị giành lấy hợp đồng của Trình Thị là ai...

Cánh cửa phòng lúc này có người gõ, sau đó có người đẩy vào.Là Khải Huy trợ lý của Trình Hạo Nhiên..

Anh ta ngồi xuống đưa tư liệu cho Trình Hạo Nhiên xem..

Trình Hạo Nhiên không vội mở ra nhìn anh ta..

-” Điều tra thế nào?”

-” Trình Tổng là người của Lâm Triệu Đình”

Lại là Lâm Triệu Đình..

-” Trình Tổng tôi nghi ngờ Lâm Triệu Đình có mối quan hệ với Hạ Tiểu thư.Nên tôi đã cho người điều tra và phát hiện ra nhiều việc..Bên cô nhi viện của Hạ Tiểu Thư ở có nói cách đây mấy ngày cũng có người đến đó điều tra về thân thế của cô ấy...Tôi nghĩ đó là người của Lâm Triệu Đình...”

Trình Hạo Nhiên trầm ngầm nói:

-” Cậu cho người điều tra về Lâm Triệu Đình giúp tôi..Càng nhanh càng tốt.”

Khải Huy gật đầu..

-” Tôi biết rồi..”

_______________________________________

Đến tối Trình Hạo Nhiên mới về đến nhà..

Vừa vào nhà đã gặp bộ mặt ai oán của vợ anh..

Cô chu môi nũng nịu

-” Sao giờ anh mới về.Người ta đợi anh về ăn cơm muốn ngất rồi đây”

Trình Hạo Nhiên buồn cười ngồi xuống sopha giơ tay về phía cô..

-” Lại đây anh ôm nào “

Mặt mài phụng phịu nhưng vẫn nghe lời bò đến chui vào lòng anh.Trình Hạo Nhiên hôn lên mặt cô vài cái..sao đó cầm bàn tay non mềm trầm ngâm vài giây anh hỏi:

-” Bảo bối, ừm.Em còn người thân nào không?”

Hạ Tử Yên ngạc nhiên vì sao anh lại hỏi chuyện này, ngẫm nghĩ một chút cô nói..

-” Còn ạ.Chú nói em còn ba.Nhưng sao hôm nay anh hỏi chuyện này”

Ánh mắt Trình Hạo Nhiên giao động cúi xuống mỉm cười..

-” Không.Anh chỉ thuận miệng thôi”

Cô tin anh mới lạ nhưng không vạch trần ý đồ của anh..

-” Thế vì sao mẹ em mất em lại ở với Chú.Ba em đâu “

Hạ Tử Yên chớp mắt vài cái..

-” Em không biết, lúc đó em mới sinh ra là đã ở với chú.Lúc em lên bảy tuổi thường nghe hàng xóm xung quanh nói ba bỏ mẹ khi em còn trong bụng mẹ..Khi mẹ mất chú đem em về nuôi..Nhiên.Em không cần ông ta “

Dù sao lúc đó cô chỉ bảy tuổi nhưng cô nhớ rất rõ những gì mình trãi qua..Ba cô không cần cô thì cô cũng không cần ông ấy..

Trình Hạo Nhiên vuốt ve khuôn mặt bướng bỉnh của cô...đau lòng nói.

-” Thế vì sao hai người lên thành phố làm gì, để chú em phải gặp tai nạn...”

Nhắc đến đây đôi mắt trong veo Hạ Tử Yên thẫm lại..Cô cúi đầu nói..

-” Là do một lần em bị mấy đứa trẻ hàng xóm đánh còn mắng chửi là không cha không mẹ..Em khóc rất nhiều..Chú nói sẽ đưa em gặp ba..Không ngờ....”

Trình Hạo Nhiên đau lòng ôm chặt lấy cô...

-” Bảo bối..Chuyện đã là quá khứ.Nói anh nghe em có nhớ chú em tên gì không?”

-” Em nghe mọi người gọi là A Hiên “

Trình Hạo Nhiên gật đầu dù gì lúc đó cô quá bé để biết rõ mọi thứ...

-” Nhiên.Anh đừng giấu em..Có phải có chuyện gì liên quan đến em không?”

Anh trầm ngâm giây lát rồi gật đầu, mày cau lại...

-” Yên Yên.Lúc Chú em bị tai nạn, cảnh sát không hỏi em gì sao.Ví dụ như trên người chú em không để lại thông tin cần tìm bố em sao?”

Hạ Tử Yên lắc đầu nói:

-” Lúc đó em rất sợ cái gì cũng không biết..Chỉ biết khóc thôi”

Trình Hạo Nhiên thở dài, sao lại nhắc về quá khứ cho bảo bối anh đau lòng thế này..

-” Anh xin lỗi không nên hỏi em những chuyện đó “

-” Không sao.Bây giờ có anh bên cạnh..Em thấy mình rất may mắn..”

Hạ Tử Yên nói là thật, có thể trên thế giới này không ai cần cô..Nhưng người đàn ông này cần cô, yêu cô bảo vệ cô...Xem cô như là cả thế giới của anh..Vậy cô cần gì nữa..