Tác giả: Eric.Dz

Chương 1

Tiếp
“Rầm” ! Chiếc xe máy tông thẳng vào chiếc xe đạp mini màu trắng rồi đổ kềnh

- Đi đứng thế hả ? Giọng 1 đứa con gái the thé hét lên xé tan không gian tĩnh lặng của con ngõ nhỏ

- Xin .... xin lỗi . Tại k nhìn thấy đang rẽ ra . - Thằng con trai bối rối xin lỗi rồi dựng xe dậy toan phóng thẳng .

- Này , đâm người khác xong định chạy à . Con zai gì mà bựa thế - Đứa con gái gắt lên túm áo thằng con trai lại

- Thì đã bảo xin lỗi rồi còn gì - Tên con trai cau có rồi hất mạnh tay đứa con gái ra rồi phóng thẳng . Bỏ mặc con bé đằng sau đang nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn . Cũng phải thôi , với nó - việc nói chuyện vs con gái chưa bao giờ là 1 việc dễ dàng cả . Cho nên khi đứng trước 1 đứa con gái nào , nó k biết phải nói gì và điều duy nhất nó làm đc là tìm cách chuồn . Vì vậy cho đến giờ phút này , nó vẫn chưa có người yêu .

Quân qua nhà thằng em họ định rủ nó đi lượn đường cho thay đổi không khí . Nào ngờ khi rẽ vào con ngách thì đâm thẳng vào Thúy . Cả 2 đứa đều không ngờ rằng , từ cái sự cố ấy đã thay đổi cuộc đời của chúng nó .

- Đen quá ! Vừa vào ngõ nhà mày , tao đã đâm phải 1 đứa con gái , Tùng ạ - Quân cầm lái , quay lại đằng sau than thở với thằng em

- Chết chết , mùng 1 mà đâm phải gái là đen cả tháng anh ạ . Đi rượu mực giải xui đê - Tùng cười nhăn nhở

- Giải cái thằng bá mày , đầu mày chỉ nghỉ đến ăn vs uống . Tao k biết con bé đó có làm sao k , tao cắm cổ đi thẳng mà

- Có chúa mới thấu - Tùng hiểu ý Quân nói con bé đó ở đây là ai . Cả cái xóm nhà Tùng chỉ có mỗi Thúy là con gái mà nhà Thúy lại ngay gần nhà Tùng , thi thoảng nó vẫn chạy sang nhờ Thúy đi chợ hộ nên còn lạ gì . Trong đầu Tùng lúc này đang suy nghĩ 1 điều gì đó mà mặt nó cười trông nham hiểm lắm ....

9h sáng , tiếng chuông điện thoại reo lên liên tục , Quân quơ quơ tay vớ lấy chiếc điện thoại trong tình trạng ngái ngủ . Quân vốn có thói quen onl muộn , nên dậy sớm với nó là cả 1 cực hình .

- Ai đấy ? Quân thì thào rồi ngáp dài 1 cái .

- Thế vụ hôm qua đâm tôi bây giờ tính sao nhỉ ? Chân tôi đau k đi được rồi đây này ? Quân giật bắn mình , tỉnh hẳn cả ngủ . nó lắp bắp k thốt đc câu nào . Sự việc xảy đến quá bất ngờ :

- Tôi .... tôi !

- Tôi cái gì , bây giờ tôi hỏi anh tính thế nào đây ?

” Bỏ mợ rồi “ - Quân rên rỉ . “ Sao nó mò được cả ra số mình thế này “

- Sao , lặn đâu mất rồi . Bất ngờ quá à ?

- Ơ .... thì ..... hôm qua đã xin lỗi rồi còn gì ! Quân chống chế

- Thế cứ tưởng xin lỗi là xong à . Anh làm chân tôi đau như này , mai tôi đi học kiểu gì ?

- Thì .... thì .... đã bảo xin lỗi rồi mà . Thế tóm lại là cô muốn gì - Quân có vẻ cáu .

- Muốn gì á , muốn anh bồi thường thiệt hại chứ sao .

- Nhưng ..... tôi ..... tôi k có tiền ... Cô muốn làm thế nào thì làm ..... - Quân dở bài cùn

- Ơ hay nhỉ ! Đàn ông con zai gì mà dám làm mà k dám chịu . Đồ quái vật .

- Thì .... tôi đã bảo cô muốn làm gì thì làm cơ mà .

- Được rồi , anh nhớ mồm anh đấy nhớ . Đúng 2h chiều xuống cái ngõ hôm qua rồi tính tiếp - Nói xong , bên kia cụp máy cái rụp . Bỏ lại Quân với sự thẫn thờ , có vẻ như nó chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra với nó và chưa bao giờ nó rơi vào hoàn cảnh như này cả . Nó bật dậy , thôi k ngủ nữa , nó bấm số gọi hỏi Tùng .

- Mày có cho số anh cho ai k đấy ?

- Em cho làm gì ? Tùng cười khúc khích .

- Tiên sư ! Sao cái con hôm qua nó biết số tao mà gọi . Kiểu này thì bỏ mợ rồi - Quân vừa nói vừa xuýt xoa đau xót - Có chúa mới thấu - Tùng vừa nói vừa cười tủm tỉm .

- Ừ , thế thôi . Chiều tao xuống mày đi vs tao 1 lát .

- Ok con dê - Tùng cúp máy rồi cười khoái trá . Ngọn nguồn câu chuyện là do Tùng bày ra chứ ai , nó cố tình gắn ghép cho ông anh từng ấy tuổi đầu mà vẫn chưa biết mùi gái gú là gì và có vẻ như kẻ bị hại kia - Thúy có vẻ hưởng ứng tích cực lắm . Lần đầu gặp Quân , Thúy cực kì có ấn tượng với thằng con trai có khuôn mặt dễ nhìn , mái tóc tạt kiểu cách , cái răng khểnh và cái khuyên tai lấp lánh . Có lẽ vì thế Thúy hưởng ứng cái kế hoạch của Tùng 1 cách vô điều kiện chỉ khổ cho Quân chưa hiểu cái kế hoạch “ đen tối “ mà 2 kẻ kia đang dành sẵn cho mình .