Tác giả: Eric.Dz

Chương 2

TrướcTiếp
2h chiều , Quân lủi thủi phóng xe xuống con ngõ định mệnh ấy mà lòng đầy lo lắng . Nó không biết khi gặp Thúy sẽ phải nói sao , giải quyết chuyện này như thế nào cho nhanh gọn và hợp lí . Nhìn khuôn mặt thất thần của Quân lúc này vừa thấy tội mà vừa thấy buồn cười . Rẽ vào con ngách , Quân đã thấy đằng xa bóng dáng Thúy đang đứng đợi , Quân hơi giật mình giảm ga về số đi từ từ . Từ đầu ngách đến chỗ Thúy đứng có vài chục mét nhưng với Quân nó ước sao cái quãng đường đó dài hàng chục , hàng trăm ki lô mét thậm chí là vô tận , để nó khỏi phải đối diện với Thúy . Thấy Quân , Thúy giả bộ khập khiễng như kiểu đau đớn lắm , đôi chân giống như bị gãy đến nơi , trông bộ dạng Thúy lúc này chả khác gì diễn viên hài mới vào nghề cả . Ấy thế mà bộ dạng ấy của Thúy lại lừa được Quân , khiến nó nhăn nhó đến phát khổ sở . Thúy cất cái tiếng đanh đá quen thuộc :

- Hẹn 2h sao giờ mới tới .

- Thì .... mới 2h5 ...chứ mấy !

- Muộn những 5 phút , anh có biết là 5 phút ấy người ta làm được bao nhiêu việc không ? Đàn ông con zai gì mà lề mà lề mề .

- Cô là mẹ tôi đấy à ? - Quân có vẻ hơi cáu .

- Thế anh có thích đền tiền thuốc men và sửa xe cho tôi k ? - Thúy vênh mặt hả hê .

- Ơ ..... không ... Mà cô muốn gì ở tôi ?

- Giờ có 2 sự lựa chọn cho anh . 1 là anh đền tiền thuốc men với tiền sửa xe cho tôi , 2 là ngay bây giờ anh phải đưa tôi đi uống trà sữa . Anh chọn đi ! - Thúy mỉm cười đầy nham hiểm .

Rõ ràng , 2 sự lựa chọn mà Thúy đưa ra đều chả hợp lí gì cả , chung quy là hướng Quân phải chọn cách thứ 2 . Quân thực sự hơi bất ngờ với cách giải quyết mà Thúy đề nghị , nó bắt đầu lờ mờ cảm thấy có gì không ổn nhưng nếu không chọn cách thứ 2 thì nó phải nôn ra 1 khoản cũng kha khá để bồi thường thì cũng quá tội so với 1 thằng vẫn còn đang đi học và ăn bám ông bà bô ở nhà .

- Ừ .... thì trà sữa . Xong là tôi không nợ nần gì cô nữa đấy nhé ! - Quân nói mà không cần biết Thúy có đồng ý hay không .

Vừa thỏa thuận xong thì Tùng đi ra và có vẻ như nó nghe được hết toàn bộ câu chuyện rồi thì phải :

- A ! Tùng em ! Đi uống trà sữa không , chị khao ?

- Ô , mặt trời mọc đằng tây cơ à , thảo nào chị Thúy lại rủ thằng em đi trà sữa cơ đấy ! - Tùng cười

- Ơ chuyện , chị mới trúng quả . Đi không em ?

- Ăn chùa khôg đi thì phí , em ở nhà sao đc - Cả 2 cùng cười khoái trá .

Quân chỉ còn biết thở dài ngao ngán , bỗng nó chợt nhận ra được điều gì đó , nó bèn quay sang hỏi Tùng :

- Thế 2 người qen nhau à ? - Quân nhíu mày , nhìn Tùng với ánh mắt dò hỏi .

- À ừ thì chị Thúy gần nhà em , em định đi ra đầu ngõ đợi anh thì gặp 2 người ở đây . - Tùng cố nháy mắt ra hiệu cho Thúy là “ hình như anh ấy biết rồi thì phải . Thúy dường như hiểu , vội giật giật tay áo Quân :

- Thế giờ có đi nữa không đây thì bảo ?

- Thì đi , lằng nhằng quá . Mà cô định đi bằng gì đây ?

- Ơ hay nhỉ , chân tôi đau k đi được . Anh không lai tôi thì tôi đi bộ chắc .

- Thế còn thằng Tùng , tôi lai nó rồi .

- Để em về lấy xe -Tùng vừa nói vừa cười đầy ngụ ý . Kế hoạch đang diễn ra đúng như tính toán của nó , và có vẻ như cái tính nhút nhát sợ con gái của Quân càng làm Thúy thích thú hơn . Thúy cũng từng yêu , từng chia tay nhưng những thằng người yêu trước đó của Thúy không ai đặc biệt như Quân cả .

Tùng dắt chiếc xe đạp 2 gióng ra , mắt nháy nháy ra hiệu cho Thúy nhảy lên ngồi đằng sau Quân . Quân chợt giật mình :

- Cô làm gì đấy , sao không lên xe thằng Tùng .

- Ừ thì chân đau mà ngồi xe đạp xóc làm sao đc . Ngồi xe máy êm hơn - dứt lời Thúy quay lại nháy mắt với Tùng 1 cái đắc ý lắm .

- Hết biết . - Quân vặn chìa khóa , đề ga rồi nhấp số lên đi . Quân đi chầm chậm , song song với xe Tùng 1 phần là để nói chuyện với Tùng , 1 phần vì nó thấy chân Thúy đang đau . Trái hẳn với thường ngày , nó thích phóng xe bạt mạng hơn là đi chậm rì rì như ốc sên . Bình thường đi với Tùng , nó có muôn vàn chuyện để nói nhưng hôm nay có Thúy ngồi sau lưng nó , mọi câu chuyện cần chém gió đều bay đi đâu mất . Cả quãng đường nó không nói gì , đúng hơn là không biết phải nói ra sao , với nó : có gái thì nói chuyện mất thoải mái hẳn . Tùng hiểu ý , liền tự động bắt chuyện :

- Chị Thúy nghe bảo chị có người yêu rồi hả ?

Thúy hơi giật mình , nhưng hiểu ý :

- Chị xấu như ma ấy ai thèm yêu , giờ mà có ai rước cái là chị theo luôn !

- Giống anh Quân nhỉ , cũng chưa có người yêu .

- Nhìn không đến nỗi nào thế này mà chưa có người yêu . Có vấn đề về sinh lý à . - Thúy và Tùng cười như nắc nẻ trong khi đó Quân xấu hổ đến nỗi không tìm được chỗ nào chui xuống trốn .

- Tại anh ấy không thích yêu thôi , 1 khi đã thích là khối đứa tự sát . - Tùng đỡ hộ ông anh .

- Có mà thà tự sát còn hơn yêu anh mày đấy Tùng à . Thúy cười to hơn còn Quân thì không nói được nên lời , khuôn mặt nó đỏ ửng môi mím chặt .

- Nhưng mà công nhận anh mày mà chưa có người yêu thì cũng lạ , có đến nỗi nào đâu chỉ tội mỗi cái hơi bất lịch sự với phụ nữ .

- Thế tôi không đang đền cô đây là cái gì ? Quân lên tiếng .

- Sao ngay hôm qua không đền đi .

- Tại ........ tại tôi có việc bận ...

- Bận gì ? Bận đi cưa gái à .

Quân im lặng và Thúy cũng im lặng . Nó thở dài và đưa mắt nhìn xa xăm , không biết chuyện này sẽ còn tiếp diễn đến bao giờ nữa .