Tác giả: Eric.Dz

Chương 3

TrướcTiếp
Quân thường có thói quen uống trà sữa 1 mình , nhâm nhi 1 li ca cao , mắt hướng ra ngoài cửa sổ nhìn dòng người tấp nập qua lại , nó thấy tâm hồn mình được vơi đi những toan tính trong cuộc sống hằng ngày . Chả hiểu sao , hôm nay nó lại đưa Thúy đến quán quen thuộc của mình . Bước chân vào quán , mọi cặp mắt đều đổ dồn vào nó , từ những vị khách tuổi teen đang ngồi tán dóc với bạn bè cho đến những chị phục vụ quán mà hằng ngày vẫn nói đùa nó là “ Chàng trai thích suy tư “ , có lẽ vì hôm nay nó xuất hiện 1 cách đặc biệt hơn so với mọi hôm , hôm nay nó có Thúy đi cùng .

- E hèm ! Người yêu hả “ Chàng trai thích suy tư “ - Mấy chị phục vụ cười tít mắt .

- Ơ .... đâu có - Quân cười trừ , gãi đầu lộ rõ vẻ bối rối .

- Còn chối , 2 đứa đẹp đôi như thế kia cơ mà .

Câu nói ấy thực sự làm Quân rất khó xử , nó thoáng quay sang nhìn Thúy rồi vội vàng nhìn sang nơi khác đủ để thấy được Thúy đang thẹn thùng đến mức nào . Tâm điểm của cả quán đang đổ dồn về Quân và Thúy .

- Bạn ... bạn em đấy . Không đùa đâu !!! Mà tầng 2 còn bàn không chị , em muốn ngồi cạnh cái cửa sổ như mọi hôm .

- Còn đấy , lúc nào mà bọn chị chả chừa cho mày cái bàn ấy . Gớm , như kiểu cái chỗ ấy có chất kích thích gì mà mày cứ thích ngồi ấy thế .

- À , em thích thế - Quân cười , nụ cười hiện rõ chiếc răng khểnh . Lần đầu tiên , Thúy thấy Quân cười , nụ cười có sức hút kì lạ với Thúy . Thúy ngẩn người , mãi đến khi Tùng kéo tay áo chỉ lên tầng 2 , Thúy mới mới nhận thức lại mọi việc đang diễn ra hiện tại . Nó đi ngay sau Quân , nhìn chằm chằm vào cái lưng rồi bờ vai của Quân . Khó có thể giải thích được , nhưng thực sự lúc này Thúy rất muốn tựa đầu vào cái lưng ấy , bờ vai ấy . Thúy cần một điểm tựa hơn bao giờ hết .

Quân chọn chỗ ngồi quen thuộc : góc tường + cạnh cửa sổ - nơi có thể nhìn ra được con phố đông đúc người qua lại . Tùng định ngồi cạnh Quân nhưng Thúy vội kéo áo Tùng lại và chiếm lấy cái vị trí đó , Tùng hiểu và cười trừ . Nó sẵn sàng nhường lại cái ghế tình yêu ấy vì tương lai của ông anh kính mến .

- Thế mấy đứa dùng gì ? Chị phục vụ điềm đạm hỏi nhưng mắt không khỏi dời nhìn Quân và Thúy .

- Cho em 1 li ca cao như mọi hôm nhé .

- Cho em giống như thế đi chị , em muốn xem ca cao có cái gì mà “ ai “ cũng thích uống - Thúy vẫn không ngừng đá xoáy Quân

- Còn em thì cho em 1 li sinh tố bơ nhé - Tùng gọi .

Chị phục vụ vừa đi khỏi , Quân vẫn không ngừng nhắc Thúy :

- Xong vụ này , là tôi chả nợ nần cô gì nữa đâu đấy .

- Còn tùy vào thái độ của anh như nào đã chứ , biết điều thì tôi tha không thì ...........

Quân phụng phịu , 2 tay chắp lại vái lấy vái để :

- Con lạy mẹ , mẹ buông tha cho con . Mẹ cháo hành con như thế chưa đủ à .

- Mẹ có làm gì con đâu mà cháo với chả hành - Thúy cười .

- Nhưng ..............

Chị phục vụ bê nước ra , cắt ngang câu nói của Quân . Tùng thấy mọi việc đang theo đà thuận lợi , nó giả vờ nghe điện thoại rồi tìm cách đánh bài chuồn , bỏ Thúy ở lại với Quân .

- Mà tôi hỏi thật , sao anh lại thích ngồi uống ca cao 1 mình . - Thúy chăm chú đợi câu trả lời từ Quân

- Thì tôi cũng đã bảo : Tôi thích thế còn gì .

- Ai chẳng biết . Ít nhiều cũng phải có lí do .

- Thì .... ngồi 1 mình nhìn ra ngoài kia , tôi có thể cảm nhận được cuộc sống đang diễn ra nhộn nhịp và sôi động như nào còn hơn là suốt ngày ru rú ở nhà chơi game .

- Trông anh như thế mà tâm hồn rộng mở gớm nhỉ .

- Trông tôi làm sao ?

- Không giống người hay tự kỉ cho lắm . Thúy cười tươi .

Từ cái lúc xảy ra đâm xe đến giờ , chưa bao giờ Quân nhìn kĩ khuôn mặt Thúy đúng hơn là Quân chưa bao giờ nhìn thẳng vào khuôn mặt bất kì 1 người con gái nào , luôn là thế . Cái thói nhát gái thành mãn tính của nó báo hại nó 16 tuổi đầu vẫn chưa có 1 mảnh tình vắt vai . Nó bắt đầu để ý Thúy kĩ hơn nhưng cũng chỉ ở mức độ lén lút : Phải nói là Thúy khá dễ thương , với mái tóc dài được làm xoăn , nếu phải so sánh với những đưa khác thì Thúy không xinh bằng nhưng trong mắt nó , ít nhất là lúc này : Thúy rất đẹp . Nó bắt đầu cười tủm tỉm nhiều hơn , không khó chịu khi phải nói chuyện với Thúy như trước . Có vẻ như , Quân đã thay đổi cách suy nghĩ về Thúy .

Đưa Thúy về , Quân vẫn không quên nhắc lại lời đề nghị mà nó từng thỏa hiệp :

- Tôi hết trách nhiệm rồi đấy nhé , giờ là tôi chả nợ nần gì cô nữa đâu đấy .

- Ai bảo anh . Bữa trà sữa hôm nay chỉ là đền chỗ thuốc men mà thôi , thế còn cái xe của tôi đang hỏng thì anh định chuồn à .

- Ơ.... ! Thế giờ tôi còn phải làm gì thì cô mới vừa lòng đây - Quân nhăn nhó .

- Đơn giản thôi ấy mà , xe tôi hỏng thì bây giờ anh phải có trách nhiệm lai tôi đi học . Ngày 2 ca : Sáng và chiều .

- Cái gì . Quân trố mắt . Lai ... lai đi học nữa á ?

- Chứ còn gì ? Xe hỏng thì tôi đi bộ đi học à .

- Sao zời lại đày đọa con thế này , cô có biết là tôi không quen dậy sớm không .

- Kệ anh chứ , tập dậy sớm đi . Bằng không thì vác xe của tôi mà đi sửa .

- Sao cô toàn gây khó dễ cho tôi thế nhỉ , mà cô học trường nào ?

- Lê Hồng Phong .

- Cái gì ? Xa thế , lại còn qua cầu nữa chứ .

- Thế tóm lại là anh có làm không hay để tôi vác xe ra cho anh đi sửa đây .

- Thì ..... thì .....

- Không thì thiếc gì hết , bắt đầu từ 6h sáng mai anh phải có mặt tại đầu hẻm này đấy . Không đến thì đừng có trách .

Nói rồi , Thúy che miệng cười rồi đi thẳng bỏ lại Quân vẫn đang ngẩn ngơ đằng sau . 6h sáng phải có mặt , đồng nghĩa là 5h rưỡi nó phải dậy , với 1 thằng chuyên cày game ban đêm thì 4-5 giờ mới đi ngủ là chuyện bình thường . Nhưng giờ phải dậy từ 5h thì trả khác gì đánh đố cả . Quân quyết định đêm đó không ngồi chơi game như mọi hôm nữa , nó đi ngủ sớm đặt chuông báo thức . Chỉ vì 1 đứa con gái , Quân đã thay đổi chóng mặt đến nỗi ông bà già nó còn không tin nổi vào mắt mình .

- Sao hôm nay mày đi ngủ sớm thế hả con ?

- Chán chơi thì con ngủ thôi !

- Mai thảo nào cũng có bão to cho mà xem .

Nó nhoẻn cười , rồi đeo phone vào nghe nhạc cho dễ ngủ .

5h rưỡi sáng hôm sau , tiếng chuông báo thức reo lên inh ỏi . Nó quơ tay tắt vội đi toan định ngủ tiếp , nhưng sực nhớ ra 1 việc vô cùng quan trọng nên nó bật dậy . Ngáp dài 1 cái , lấy tay dụi dụi mắt cho tỉnh ngủ , nó lật đật bò dậy xuống nhà vệ sinh làm thủ tục hàng ngày . 5h kém 20 , máy nó báo có tin nhắn , vừa mặc quần áo nó cầm vội chiếc điện thoại lên xem tin nhắn của ai . Là của Thúy : Đồ con rùa , dậy chưa , qua đi . Tôi mà bị muộn học thì đừng trách . Nó rep lại :“ Thưa mẹ trẻ , con chuẩn bị đi rồi đây “ . Thúy nhắn lại : “ con ngoan “ kèm theo cái icon cười lăn lộn =))